Quay Lại   ...::: THEBOY.VN - CHANNEL FOR TEENBOYS :::... > » THEBOY.VN'S LIFE « > THƯ VIỆN > Truyện đọc
Connect with Facebook

Arabic Bulgarian Chinese (Simplified) Chinese (Traditional) Croatian Czech Danish Dutch English Finnish French German Greek Hebrew Hungarian Italian Japanese Korean Norwegian Polish Portuguese Romanian Russian Serbian Slovak Spanish Swedish Thai Turkish



Gửi bài mới    Trả lời
 
Công cụ chủ đề Display Modes
  #1  
Cũ 07-14-2010, 12:52 AM
T́nh Yêu Đă Trở Về
Kevin Lee's Avatar
Kevin Lee Kevin Lee đang trực tuyến


 
HOME [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left]
NGÔI NHÀ ĐÓ....
.....CÓ ANH ĐẸP TRAI !

Tác giả : Trương Khánh Kỳ

Kỳ I :

Xin vui ḷng đọc thông tin này để hiểu rơ truyện các bạn đang đọc hơn :
*V́ trong truyện có rất nhiều lần cái tên “ Anh Đẹp Trai “ được nhắc đến nên chúng tôi viết tắt là : AĐT. Nhân vật Nho sẽ gọi là Nó.

Một buổi sáng thật mát mẻ và tươi đẹp , nó từ từ thức dậy, chạy đến cửa sổ để tung 2 cánh cửa ra như mọi ngày! Đôi mắt nó thật thơ ngây, thật hồn nhiên đón ngày mới cũng như là một ngày nữa nó phải...đi kiếm sống cùng ba mẹ. Rồi nó mím môi, lắc lư cái đầu cười một cái, hứng một cơn gió từ cửa sổ lần cuối cùng để chạy ra sau bếp với ba mẹ.Chưa quên! nó phải đi xếp lại cái mềm cũ kĩ mà có lẽ đă xài mấy chục năm, vén cái mùng lên, xếp gối ngăn nắp đặt lên chiếc giường kêu kọt kẹt, trong căn pḥng mà ba mẹ nó dành riêng cho nó, rồi mới chạy ra.

Tại nhà bếp:

Nó nh́n chung quanh căn bếp nghèo nàn, có đầy mạng nhện, bếp lửa bằng củi, khói bay mịt mù đen đúa, tường nhà xây may mắn lắm mới trón trén được chút xi măng, ở dưới bếp ôi là ṭan củi và củi. Nó bĩu môi một cái như một cách quen thuộc mà mọi ngày đó điều thấy.

Bỗng mẹ nó kêu:
- Thằng kia! lại phụ 1 tay dọn cơm rồi đi làm, đứng đừ đó làm cái ǵ hả?
Nó găi găi đầu cười một cái:
- Dạ, biết rồi mẹ.
Cả 3 người leo lên chiếc giường ( hay c̣n gọi là cái dạt ) cũ kĩ để ăn cơm.
Trong lúc ăn, mẹ nó vừa cầm một nắm rau nhúc vừa nói:
- Bữa nay thằng Nho đẩy xe cho ba mày bán nhe, ba mày ổng bị trật chân rồi!
Nó nh́n xuống chân ba nó, băng bó một cái bông băng trắng tát nh́n thấy nó ngượng ngượng:
- Con biết rồi mẹ, ủa vậy bữa nay con không đi bán với mẹ hả - nó vẫn vô tư như mọi ngày.
- Khỏi! mày đi tiếp ba mày đi!
- Ok. - Nó cười h́ hửng
- Cái ǵ? - Mẹ nó thắc mắc
- h́ h́, con mới học được từ thằng Nu á, ok nghĩa là được rồi đó mẹ
- Mày tối ngày theo cái thằng đó vài nha! - Mẹ nó chỉa chỉa đủa
- Kệ nó bà..bạn bè với nhau mà làm như là..thằng Nu chơi từ lớn đến bé c̣n ǵ
– Ba nó nói
- Tui chỉ nói vậy thôi ông làm ǵ dữ vậy. ăn lẹ đi rồi c̣n đi bán nữa!
- Mẹ nó chấm rau nhút với nước tương và nói
Ăn xong cả nhà nó khóa cửa lại, mẹ nó bưng nguyên mâm bánh ḅ bánh tiêu đội lên đầu chuẩn bị đi bán, ba nó cặm cụi dắt chiếc xe ba gác với một đống dừa tươi ra chuẩn bị đi luôn.
Trước khi đi ,mẹ nó nói:
- Ông coi khỏang 2 giờ cho thằng Nho về nấu cơm đi, đi theo nguyên ngày ngày nào nó cũng than đen da nó, nắng gắt ǵ đó
- Tui biết mà thằng này nó có tật làm biếng th́ có!, ngày nào mà chẳng tới 2h là nó về mất tiêu – Ba nó leo lên xe ba gác nói
Nó ṿ ṿ đầu một cách e thẹn nói:
- Con về để nấu cơm mà, rửa chén quét nhà nữa chứ!
- Nó ráng giữ cái làn da trắng trắng ǵ của nó đó mà, làm như con gái vậy đó - Mẹ nó khóac khóac tay
- Mẹ ḱ quá à! Con hồi đó tới giờ sợ nắng thấy bà luôn!
- Nó cười
Ba mẹ nó cười một cái rồi nó liền lên phía trước xe dùng sức của một thằng con trai để kéo nguyên một xe dừa đi bán. Mẹ nó cũng dần dần đi khuất để bán.

Đến buổi trưa, 2 cha con ngồi ở cái gốc cây c̣ng ở ngă ba đường để nghĩ,đây là nơi rất thân quen với nó v́ cách vài ngày nó đều cùng cha ăn cơm nghĩ một chút ở đây,nắng gắt làm mồ hôi nó ra nhiều, mặt nó nhăn nhăn, lấy ta phớt ngang trán để lau mồ hôi.
Sau đó, nó nh́n thấy ba nó chân nhấc nhấc đi lại xe dừa đẻ lấy 2 phần cơm mang theo từ nhà để ăn. Đến nới ba nó ngồi xuống đưa nó một phần cơm
- Ăn nè!
- Dạ - Nó cầm phần cơm

Một phần cơm của 2 cha con đều như nhau, đều có 2 miếng tàu hủ, nửa con cá biển, một vài cọng rau luộc. Bữa cơm nghèo nàn đă lại thân thuộc hơn bao giờ v́ trong nhà nó chưa từng hề xuất hiện một....miếng thịt heo quay...

Ba nó nh́n nó thấy đổ nhiều mồ hôi, biết nó ghét nắng và làn da trắng non của nó không chịu nổi được,rồi ông cũng nh́n sang xe dừa bán cũng đă gần hết nên ông nói:
- Thôi, mày về đi, về mà lo làm cơm cho má mày ăn
Nó vừa đặt phần cơm xuống th́ nghe nói, nó mừng rỡ hơn bao giờ hết nhưng nh́n lại cái chân ba nó, nó thấy xót xót nên nói
- Thôi, chân ba đau, để con phụ ba
Ba nói sặc sụa,môi chề ra nói:
- Mày khách sáo từ hồi nào vậy? Biết thương cha mày sao?
- Vậy thôi con về!

Vừa nói dứt câu nó đă chạy tóat vào ngă ba về nhà một cách nhanh chóng
- Cái thằng này – Ba nó lắc đầu
Trên đường về, nó với bộ đồ mới mới v́ nó rất kĩ lưỡng về đồ đạt. Ba mẹ mua đồ mới cho nó là nó phải suy nghĩ tốn bao nhiêu trái dừa, tốn bao nhiêu cái bánh ḅ bánh tiêu, nghĩ tới nó rất trân trọng nên nó không hề để một vết bẩn nào bám lên người nó cả.
Có khi đi bán bánh ḅ với mẹ người ta đều kinh ngạc nói: “ Trời, đi bán bánh hay mua bánh mà ăn mặc đẹp vậy’’
Nó vui lắm v́ nó được về sớm. tay nó vơ qua vơ lại, hát vu vơ bài “ Ước ǵ”.


Rồi nó gặp thằng Nu kế bên đang vu vơ bức lá mai nên chạy lại hỏi
- Ủa? hôm nay mày đi làm về sớm vậy?
- Ừ! tao mới về, mà mày cũng về sớm quá he? – Nu nói
- Hé hé! ba tao cho tao về sớm mày ơi, sướng sướng. – Nó lắc lư cái đầu

Thằng Nu đập đầu nó một cái
- Làm ǵ đánh tao? - Nó ṿ ṿ đầu
- Mày nha! trốn về vài. không nhờ cậy ǵ hết à!
- Kệ tao, mày cũng vậy thôi. hé hé
- Thôi! vô nhà nấu cơm với tao, đi mày! – Nho bảo
- Ừ, vô th́ vô.
- Ê! khoan. Tao có mua cho mày cái bánh x́-nách nè – Nu đưa ra
- Trời! bữa nay mày đăi, bữa sau tao đăi mày – Nó cười
- Thôi đi vô ông già!

Tại Nhà Bếp
Nu th́ lặt rau muống, c̣n Nho th́ đang làm con cá lóc chủân bị nấu canh chua. Nu nói
- Bữa nay nhà mày sướng, được ăn canh chua cá lóc
- Hé hé, lâu lâu mới có mày ơi, mày không thấy mọi bữa rau nhút, mồng tơi,nhăn lồng,rau má ṭan tập hay sao.....chút tao mút cho mày miếng mày ơi
- Được ó được ó – Nu cười
- Mày...là cái đồ ham ăn....

Một lúc sau cả hai đang bắt cái nồi cơm lên th́ Nu nói
- Ê mày ơi! uổng ghê vậy đó! tự nhiên nguyên xóm tụi ḿnh nghĩ học, thôi bây giừo tụi ḿnh đang cầm viết á!
- Trời! chứ mày thấy nguyên cái xóm này, ai có nhiều tiền đâu mà cho tụi nó đi học, mà cũng ít mà chỉ tao, mày, thằng Tân, con Nhi. con Linh, thằng Á..hết ̣i
- Mà tao mún đi học quá à, mà không biết mẹ tao bán xôi biết chừng nào mới có tiền cho tao đi học nữa

Bỗng dưng Nho nhớ lại: ngày cuối cùng nó nghĩ học, că lớp ùa theo nan nĩ nó tiếp tục đi học, cô giáo nó cũng khuyên nó đi học nhưng...nó không thể....không thể được v́ nhà nó nghèo, ba mẹ phải đi làm biết sao đây. Ngày hôm đó, là ngày nó phải rời xa sách vở, bút viết và cả những ṿng tay bè bạn để vào đời khi tuổi giữa 14.
Đêm đó nó về nằm ́ trên giường mà khóc, ba má nó chỉ biết đứng ở ngoài mà nghe tiếng nó rên rĩ, kêu la thảm thiết của nó....rất muốn được đi học

Tự nhiên Nu cắt đứt mạch hồi tưởng của nó:
- Wây! mày làm ǵ dạ?
- Đâu có ǵ đâu? h́ h́ - Nó cười vậy nhưng trên mắt của nó đă xuất hiện ḍng lệ sắp tuôn trào

Nu biết nhắc đến chuyện buồn nên t́m chuyện khác để nói, rồi Nu nhớ ra một chuyện:
- Nho!
- Ǵ?
- Cái nhà kế bên mày á, nghe nói đâu ngày mai người ta dọn về ở á
- hả? cái nhà mới xây xong bên đây ó hả? -Nó chỉ chỉ tay về phía bên nhà no
- Ừ!
- Sao mày biết?
- Trời, hồi sáng người ta lại nói chuyện tao nghe...hehe

Nó nghĩ thầm, ừ hổm rầy ḿnh quên qua coi cái nhà mới cất xong hén, bận quá ḿnh không để ư, ngày mai là người ta dọn ̣i, tối tối chạy qua coi thử!
- Ê! vậy mày có thêm hàng xóm ̣i đó
- Ừ! cầu là một người bạn thật dễ thương
- Ừ Ừ....mày làm quen đi, có ǵ cho tao hay .he he he
- Biết rồi
- Ê mày! – Nu kêu
- Ǵ nữa!
- Thế nào ngày mai thằng Tân bóng cũng ṃ ṃ tới à!
- Sao mày biết?
- Trời nó chuyên gia thấy trai đẹp là xốp xốp lại liền à, thằng đó ghê quá mày
- Trời, cái tật khó bỏ mày ơi. Thằng đó tao thấy hết thuốc chữa!
- Ừ
- Ủa? sao mày biết là nhà đó có trai đẹp
- Th́ tao đóan vậy thôi, dù có hay không th́ ngày mai thằng Tân cũng ṃ tới à
- Trời!
- G̣y sao dạ?
- Không có ǵ!

Bữa tối ba mẹ nó về, cả 2 người đă đứ đừ mệt. Nó liền chạy ra bưng cái mâm bánh vô tiếp mẹ ,rồi chạy ra phụ ba đẩy xe dừa vào

Tại nhà bếp:
- Ba mẹ mệt lắm he!
- Sao không mệt mậy? - Mẹ nó nói
- h́ h́
Nó chạy lại bếp nhanh chóng dọn đồ ăn ra cho ba mẹ ăn, nó chợt nh́n thấy vẻ mặt hốc hác,gầy ṃn của mẹ nó, tóc mẹ nó phủ đầy trán, bay bay, lấm tấm vài sợi tóc bạc...C̣n ba nó th́ da đă ngâm đen, mặt bơ phờ....nó cảm thấy thương lắm...Đó cũng chính là lư do tại sao nó phải nghĩ học.

Ăn xong, nó nhanh chóng dọn dẹp chén bát đi rửa, thu xếp quần áo cho mẹ giặt...mọi việc đă nhanh chóng kết thúc, nó thở nhẹ phào.
Nó chợt nhớ tới ngôi nhà bên cạnh, liền ṭ ṃ chạy ra xem. Vẫn như cũ ngôi nhà vẫn không có ánh sáng, vẫn chưa có người ở nhưng từ ngày mai sẽ khác. Từ ngày mai nó sẽ có một nguồn sáng, sẽ có tiếng cười nói, sẽ có người người qua qua lại lại, và nó cũng sẽ có thêm một hàng xóm mới.
Nghĩ đến đó, nó đă mừng rỡ lên rồi...
Nó vào nhà tắt đèn, đóng cửa và kết thúc một ngày mệt mơi bằng giấc ngủ.


Một buổi sáng lại đến, như thường ngày nó vẫn ṃ ra cái cửa để đón lấy cơn gió đầu ngày mắt mẽ và tuyệt vời. Nó cũng kịp hứng được cái ánh nắng ban mai từ ông mặt trời ban tặng. nó chợt thấy thằng Tân bóng đứng trước cửa nhà mới xây, nó liền ṭ ṃ chạy ra
- Ê Tân, mày làm ǵ mà sáng sớm chạy tới đây ̣i? – Nó chóng nạnh hai tay ngang hông nói
Thằng Tân giật ḿnh nói
- Í trời ơi, hết hồn à – Tay nó đặt lên ngực nói
- Th́ tao chạy đây coi hàng xóm mới thôi mà
- Trời, nhưng mà người ta chưa dọn lại bây giờ mà
- Ai biết được chớ , xí...lỡ có trai đẹp rồi sao, hí hí!
- Bó tay mày luôn
- Kệ tao đi, h́ hí....
Thằng Nu từ bên nhà chạy qua vừa ngáp vừa nói
- Mày vừa phải thôi Tân, ham trai ǵ thấy ớn, mới có 3h à – Nó chỉ vào đầu thằng Tân nổi tiếng là “bóng” của xóm
- kệ tao, chĩa tay vô đầu tao đau chết được dạ. huhu – Tân nũng nịu
- Trời, giống con rắn chưa, ơng ẹo thấy ớn. Ê! bữa nay mẹ mày chưa đi bán xà bông sao?
- Chưa! hihi. Nói thiệt nha. Bă không dám đi đâu, bă đi mà không có tao là bán ế chêt luôn ó. Hé hé – Nó cười
- Ghê chưa! – Nu và Nho đồng thanh nói
- Tao bó tay mày thiệt, từ xóm trên mà đi xuống dưới đây, đúng là nhiều chuyện thấy sợ. – Nho nói
- Đă nói kệ ḿnh cơ....cơ... hé hé – Nó cứ ơng ẹo
Từ trong nhà giọng mẹ Nho vang ra:
- Cái ǵ mà um xùm vậy, thằng Nho vô chuẩn bị đi bán nè!
- Dạ, con biết rồi – Nó đáp
- Đi ḱa cưng, hé hé – Tân chọc
- Biết rồi mày – nó đáp
Trước khi quay lưng vào nhà nó c̣n nói với Nu:
- Chắc tới chiều tao mới về, chắc chiều về mới gặp được bạn hàng xóm mới mày ơi, mày có đi bán với mẹ mày không?
- Ừ, có. Chút tao đi
- Ùm
Nói xong nó và Nu chạy về nhà mỗi đứa. Thằng Tân vẫn cứ đứng đó đợi.

Tới khi Nho với ba mẹ đi làm th́ thằng Tân vẫn cứ đứng đó đợi đến tận 8h v́ cái tật mê trai vô hạn của nó, nó nh́n thấy chiếc xe tải, nó mừng rỡ và chắc chắn là chủ nhà mới này...Xe tải chạy tới nhà mới rồi nó trố mắt vào nh́n, ông tài xế nh́n trợn mắt vào nó th́ nó hết hồn la lên:
- Í, quỷ à!
- Khùng hả mậy? - Ông tài xế chửi nó
Thế là chiếc xe cứ chạy tiếp tục vào cuối con đường
Thằng Tân bóng đă bắt đầu năn, nó định về nhưng....
Tới tận 8h30 th́ bắt đầu có thêm chiếc xe tải vào con đường này, nó mừng rỡ, nó cầu mong sẽ là chủ nhân của nhà này. Và rồi nó đă cầu mong được, đó chính là người của nhà mới xây.

Họ xuống xe, lấy vali, đồ đạc vào. Ban đầu thằng Tân nó chỉ thấy 1 ông anh phụ khiêng đồ, sau đó là các thiết bị: Tivi, tủ lạnh, máy lạnh, máy giặt, máy tính, bàn ghế,dụng cụ.....được chở vào, nó ṭ ṃ không biết ai sẽ bước ra xe...rồi cuối cùng cũng là mấy người phụ khiêng đồ.

Nó thấy hụt hẫn quá nên năn ḷng, định đi về nhưng mà thấy một chiếc taxi quẹo vào con đường này nên tiếp tục kiên nhẫn chờ.
Bước xuống xe đầu tiên là một ông cậu khoảng ngoài 50 tay cầm lấy tay của một bà lăo đă khỏang 70 và người bước ra nữa là một người đàn bà chạc tuổi ông cậu, nó biểt chắc hai người là vợ chông....cả 3 đă bước vào nhà với những nụ cười câu nói
- Mẹ đi cẩn thận - Người đàn ông nói
- Nhà cũng khá đẹp đó – Bà lăo nói
- Từ từ thôi mẹ - Người đàn bà nói
Nó thấy thất vọng lắm v́ không có một ai mà nó thầm mong cả nên đỏng đa đỏng đảnh đi về.

Bỗng nhiên nó nghe tiếng nói từ người phụ nữ:
- Tú ơi, lấy túi xách cho mẹ con
Nghe vậy nó ṭ ṃ nán thêm chút nữa th́ nó phát hiện trong xe taxi c̣n một người nữa.
đó là một chàng trai, nó mừng rỡ, nó cuống cuồng lên chạy đến taxi để nh́n

Chàng trai tay cầm túi xách, mặc áo Đại Học Cần Thơ với gương mặt đẹp như thiên thần, đẹp hơn cả các diễn viên nước ngoài nổi tiếng, tim nó đập mạnh, nó che miệng lại, nó nhúng nhúng cái chân cụt ngũn của nó.
Chàng trai đó thấy Tân lạ lạ liền trau mày nhăn mặt khi thấy những hành động ḱ lạ, rồi đi ngang qua một cách khó hiểu.
Rồi chàng trai đi ṿng qua xe taxi bước đi đưa túi xách cho người phụ nữ. Nó nh́n thấy dáng đi của chàng trai tim càng đập mạnh hơn, những bước đi mạnh mẽ, cao ráo, rất rrất dễ thương...

Nó vui quá, nó chạy về nhà cái đầu lắc lư, tay vẫn che miệng, nhún nhún chạy về nhà một cách vui vẻ!!!!..........

Chàng trai đó tên Tú là sinh viên trường Đại Học Cần Thơ.

......... To be Continue
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN Kevin Lee đă ủng hộ: 569000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1 gửi tới 8785

Bài viết liên quan:

[ Nothing ] is Possible . . .
Hăy đừng khóc v́ một điều ǵ đó kết thúc, mà hăy cười lên v́ nó đă đến. Không có ai xứng đáng với những giọt nước mắt của bạn, c̣n người xứng đáng với chúng th́ chắc chắn không để bạn phải khóc...!

Cuộc sống cũng giống như 1 ly café.
Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên…nhấp 1 ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi v́ ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đă cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đă không tan ra và dính ở đáy ly…Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi t́m kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên.


Last edited by Kevin Lee; 07-14-2010 at 01:06 AM.
Reply With Quote

  #2  
Cũ 07-14-2010, 06:56 AM
T́nh Yêu Đă Trở Về
Kevin Lee's Avatar
Kevin Lee Kevin Lee đang trực tuyến


 
Mặc định Về : [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left]
NGÔI NHÀ ĐÓ....
.....CÓ ANH ĐẸP TRAI !

Tác giả : Trương Khánh Kỳ

Kỳ II :




Từ lúc thằng Tân bóng thấy được chàng trai cạnh bên nhà Nho, về cứ ôm mặt ngồi trước cửa nhà mà cười hí hửng, vẫn cứ như ngày nào, tụi nhóc con trong xóm vẫn cứ đi ngang nhà Tân, rồi thấy Tân đang cười trước nhà nên hùa nhau mà chọc:
- Bóng bóng bang bang đi bán...xà bông!
Tân nghe vậy nhưng không lấy làm lạ v́ mỗi ngày đều nghe được những âm thanh “ trời đánh” như thế này,Tân vẫn cứ thản nhiên mà ngồi cười mặc cho lũ nhóc con đó trêu chọc.
Đến khi Tân gặp được Nho đang cầm phụ mẹ lúc đi bán về th́..Tân vẫy vẫy cái tay một cách sốt sắn và kêu:
- Nho! Nho.....
Nó đang đi lơn tơn, một cách hồn nhiên th́ bắt được tiếng gọi động trời của thằng Tân th́ chạy lại:
- Mày làm ǵ mà kêu tao dữ vậy, tao sợ giọng của mày lắm á? – Nó thở hỗn hễnh
- Mày mệt lắm hả Nho? - tân hỏi
- Chuyện thừa! mày thấy bữa nay tao đi bán với mẹ được đến 5h chiều cũng là điều kỷ lục rồi đó – nó tiếp tục thở
- Ừ. tội nghiệp mày ghê nhoa!!!

Nó thấy vẻ mặt thằng Tân vui vui nên hỏi:
-Ê! mày làm ǵ cười vài dạ?
Thằng Tân cười múm mím rồi nói:
- Hay tin ǵ chưa?
- chưa, cái ǵ?– Nó lắc đầu
- Cạnh nhà mày á, hí hí....há há!!!! – Tân cười khóai chí

Nó sốt sắn hỏi:
- Hả?..Người ta dọn lại rồi hả?
- Ùm ùm ùm, hé hé!
- Rồi sao, có em bé dễ thương không,hay đứa nào dễ mến không hả?
- Khồng, chỉ có....
- Chỉ có ǵ, nói lẹ coi – Nó sốt sắn
- Chỉ có anh đẹp trai. hé hé – Tân che miệng cười, tay chân ơng ẹo

Nó không lấy làm hết hồn, mà c̣n tỏ ra thất vọng
- Vậy mà tao tưởng có em bé cho tao chọc chứ, hay là có một đứa bạn nào bằng tuổi tao thiệt là dễ thương cho tao làm quen... – Nó thở dài
Thằng Tân lấy làm ngạc nhiên nói:
- Ủa, anh đó không được sao? mà đẹp trai lắm mầy ơi, đẹp trai cực ḱ luôn!
Nó vẫn cứ b́nh thường
- Đẹp trai th́ sao chứ! Tao cho mày đó
- Xí....khỏi mày, mày coi tao cua anh đẹp trai đó nè

Mẹ Nó từ từ phía sau đi tới, đặt cái mâm xuống và tháo nón lá trên đầu nói
- Mày chạy đi đâu dữ vậy Nho, ma đuổi mày hả?
Nó luyên thuyên, găi đầu nói
- Thằng quỹ Tân kêu con nè, tưởng có ǵ quan trọng chớ, ai ngờ nó nói chuyện trai đẹp của nó
Mẹ nó chĩa tay vào đầu thằng Tân và nói
- Mày tối ngày, nói mấy chuyện này với nó làm cái ǵ?
- Người ta chỉ muốn báo tin hàng xóm.......
- Thôi đi, mệt quá – Nó cắt giọng của Tân

Nó chạy vào con đường về nhà
- Nho!....mầy không đợi tao hả? - Mẹ nó kêu vọng xa
Nó vẫn chạy về nhà, Mẹ nó quay vô thằng Tân
- Tân! mầy bán tao chai xà bông bồ kết coi, loại 6000đ á!
Thằng Tân nó chống nạnh
- Trời ơi trời ơi....lên 7000đ rồi thím ơi!
- Thôi bán cho tao 6000d thôi, hàng xóm không mà! - Mẹ nó nan nĩ
- Thôi ,con bán cho thím 6,500đ nè, thôi về mẹ con là con chết – Tân đưa cho mẹ Nó chai dầu gội bồ kết nhỏ nhỏ dài dài

Nó đang đi về nhà, vẻ mặt bực bội, rồi lầm bầm...” Thằng đó đúng là mê trai vô hạn mà, tối ngày ṃ ṃ nhà người ta, nó mà lén phén ḿnh chặt nó ra 5 khúc cho mà coi”

Nó đi gần tới nhà th́ bỗng nhiên nó gặp được một người vừa đi qua mắt nó, mắt nó ḷe lọet, cảm thấy nhói nhói, trong đầu nó không nghĩ được cái ǵ, tim nó bắt đầu đập nhanh và liên tục. Nó nhắm môi lại một cái rồi quay lại nh́n sau lưng người đó. Đó chính là người hàng xóm cạnh bên nhà nó
“ Trời! đẹp trai quá, sao lại có người đẹp trai vậy chứ! không thể tin được” – Ư nghĩ của nó bắt đầu khi nó b́nh tĩnh trở lại
‘’Anh ấy ở đâu vậy, sao ḿnh chưa gặp” – Nó lại suy nghĩ tiếp

Mẹ nó về, ba nó về..bắt buộc nó phải đi dọn cơm ăn. Trong lúc dọn cơm nó như người mất hồn, mắt cứ nhướng nhướng, miệng cười mím mím - những hành động không khác ǵ thằng Tân bóng
Ba mẹ nó thấy làm lạ nên đánh vào đầu nó một cái
- Mày mơ màng ǵ hả?
- ây da! – Nó xoa xoa cái đầu
- con đâu có làm ǵ đâu! – No luyên thuyên giải thích
- Không có ǵ sao mà cứ như thằng khùng vậy? – Ba nó hỏi
- thôi ăn cơm lẹ lên, tao c̣n đi giặt đồ rồi ngủ sớm nữa, sáng c̣n kịp đi lấy bánh bán - Mẹ nó nói
- con biết rồi

Lúc ăn cơm nó lại tiếp tục mơ màng, mắt thiu thiu, niểng cái đầu qua lại. Ba mẹ nó lại thắc mắc nhưng không nói mà chỉ nh́n nó thôi

ăn cơm xong, không như mọi bữa nó phụ dọn rữa tiếp mà chạy ra trước cổng nhà mà ngồi
Ba mẹ nó cứ cảm thấy nó bị cái ǵ đó, nhưng thôi làm hết công việc của nó luôn. Mẹ nó nói
- Chắc thằng Nho nó bị bệnh đó ông – Bà nói khi bà đang giặt đồ
- Ừ! chắc zậy! – Ba nó đang rửa chén
- Thôi ngày mai cho nó ở nhà đi,đi theo nó bệnh nặng hơn th́ khổ
- Th́ vậy đi

nó cứ ngồi trước cổng nhà để đợi ai đó, nó cứ lấy 2 cái tay chụm lại rồi đặt cái cằm nó lên. Ngước mặt nh́n theo đón chờ cái ǵ đó. chợt nó nghĩ ra:
“ ủa bữa nay thằng Nu đâu rồi ta?”
Nó liền chạy qua nhà thằng Nu cách nhà nó vài căn, nó ngó vào nhà và gọi:
-nu ơi!
Thằng Nu ở trong nhà vọng ra, giọng Nu dường như đang nhai một con cá hay phải chăng một cuộn rau:
-ư..ừ......đang....ăn.....cơmmmmmm...
Nó đứng khoanh tay mà đợi, đợi lâu quá nó chạy về trước cổng nhà ḿnh ngồi v́ biết thế nào Nu cũng chạy qua thôi

Một lát sau, Nu chạy qua:
-ê! tao nè
-Mày ăn cơm ǵ mà lâu dữ vậy?

Thằng Nu ngồi xuống băi cỏ trước bậc thềm cổng nhà nó và nói
-Bữa nay mẹ tao mua con cá rô, bự tổ chảng...há há nên tao ăn hơi lâu
-Nhà mày có 2 mẹ con mà mua con cá bự dữ he? – Nó hỏi
-Th́ lâu lâu phải ăn ngon chút mậy

Một lát sau
-Ê! nu – Nó kh́u nu
-Ǵ?
-hồi chiều tao có gặp một anh rất là đẹp trai, đi ngang nhà tao lúc tao mới vừa về!
-Rồi sao?
-Th́ tại tao thấy hồi đó tới giờ tao ở đây, mà có thấy anh ấy đâu!
-Đẹp cỡ nào
Nó lưỡng lự hồi lâu
-đẹp dữ lắm mày ơi, mắt 2 mí nè, gương mặt rất rất rất là đẹp trai,trắng trẻo giống tao ǵ nè, hé hé, cao nữa, tướng đi rất giống người mẫu phét-sành ǵ đó.
-Zị hả? – Nu hỏi
-ùm!
-Mày không thấy cũng đúng!

Nó thắc mắc hỏi:
-Sao dạ?
-Th́ cái anh đó chắc chắn là cái anh ở kế nhà mày ̣i!
-Hả? – Nó bất ngờ
-Sao mày biết – Nó tiếp tục hỏi
-Trời! hồi trưa mẹ tao cho về sớm, tao có chạy qua coi thử nhà mới, gặp cái anh đó. đẹp trai quá trời mày ơi, giống như y chang mày kể
-Thiệt hả? – Nó cười
-Ùm, ủa sao mày vui dữ dạ? – Nu nói thắc mắc
-Ùm th́....mà nói thiệt mày nghe, tao tưởng nhà đó có đứa nào chạc tuổi ḿnh chứ, để tao làm quen ai ngờ
-Nhà đó c̣n 3 người nữa mày!
-Ai? – nó ṭ ṃ
-Th́ ba mẹ anh đó, với bà lăo nữa

Nó nh́n thằng Nu với ánh mắt hí hí
-Tao thấy dạo này mầy nhiều chuyện lắm rồi hé Nu
-Kệ tao đi! có không nh́n chứ nh́n cái ǵ!

Một lát sau
-Mà công nhận anh đó đẹp trai thiệt, đẹp hơn tao nữa – Nó nói
Thằng Nu nghe được nên giả vờ mắc ói
-Ọe! mày mà đẹp!
-Thiệt mà...mấy đứa trong lớp nói tao là hốt-bôi ǵ đó, mày quên rồi hả?
-Ùm,nhưng mà tụi nó chọc mày thôi. hé hé
-Mệt mày quá..
-.............
-Ê! Nho, vậy mày có tính làm quen với cái anh đẹp trai đó không??

Nghe hỏi tim nó đập th́nh thịch, tay nó run run, miệng nó ấp úng
- Ừ th́......
- Làm quen hok?
- Th́ từ từ chứ mậy! – Nó gục đầu xuống
- Mày ngại hả? – Nu hỏi
- Ngại ǵ đâu, b́nh thường mà
- Thôi, hàng xóm không mà làm quen có chết ai, tao với mày cùng làm quen vậy! – Nu nói
- Ê! như vậy có trơ trẻn không mầy?
- Khùng, mày quan trọng quá vấn đề ̣i đó.
- Anh đó đẹp trai vậy? hèn ǵ thằng Tân bóng nó không tơm tớp sao được? – Nó nói
- Hả? - Thằng nu giật ḿnh
- Th́....hồi chiều thằng Tân nó gặp tao, nó nói quá trời về cái anh đẹp trai đó luôn, nó c̣n nói sẽ cua cho bằng được anh đó
- Trời, thằng đó thiệt bó tay. Ê để coi nó cua được không? Người ta đẹp trai vậy gái theo cả đám cả đàn c̣n không hết, nói chi tới lượt nó - Thằng nu bĩu môi

Nghe Nu nói vậy nó thấy buồn buồn mà nghĩ cũng đúng

Một lâu sau, 2 đứa thấy anh đẹp trai đó về. Nu th́ vẫn b́nh thường, c̣n nó th́ bỗng dưng mắt sáng rỡ, mồ hôi ra ướt áo lí tí những chấm nhỏ

Anh đẹp trai từ từ đi tới, tay đang cầm bấm điện thoại dường như đang nhắn tin với ai th́ phải.

Đi tới nhà Nó ,bỗng dưng thằng Nu can đảm nhào ra một cách vô tư và nói
-Chào anh!
Nó lấy làm ngạc nhiên kinh khủng và bất ngờ trước hành động không báo trước của thằng bạn nó. Khi nghe được từ tiếng “chào anh” từ miệng thằng bạn nó thốt ra và thấy anh đẹp trai đó mở to mắt ra nh́n Nu th́ nó lia lại nhanh chóng chạy vào cánh cửa bằng cây,cách cái cổng không xa mà...trốn.

Anh đẹp trai đó thấy Nu vô tư và có chút hồn nhiên nên vui vẻ đáp lại
- Chào nhóc
Nó đứng nép trong cánh của mà cắn môi lại mà trố mắt qua khe cửa nh́n ra
- Anh mới chuyển đến đây phải không? – Nu ra vẻ thân thiện
- Ừ! đúng rồi – Anh vẫn vui vẻ cười

Nó thấy nụ cười của anh cười với Nu ,lập tức lấy tay che miệng v́ kinh ngạc tột cùng v́ nụ cười thật đẹp, thât trong sáng. Nó nghĩ thầm chắc trên đời này sẽ kiếm không ra người đẹp trai và có nụ cười đẹp như vậy đâu
- Em tên là Nu! rất hân hạnh được làm quen với anh
- Tên Nu hả? dễ thương vậy?

Lại là nó, nó đứng trong tấm cửa mà nghe anh khen tên Nu dễ thương mà cũng muốn chạy ra nói nó tên Nho cũng dễ thương chứ bộ, nhưng nó không ra được, như bị mắc kẹt cái ǵ đó
- Anh mới lại đây, không quen biết ai hết, có ǵ giúp đỡ anh nhe – Anh vẫn cười và thân thiện
- Tất nhiên ̣i – Nu găi đầu cười

Nu nhớ ra thằng bạn của ḿnh cũng muốn làm quen với anh đẹp trai đó nên giới thiệu luôn
- Em c̣n thằng bạn đây nè – Nu chỉ tay vào bậc thềm cổng nơi 2 đứa năy ngồi
Rồi Nu trố mắt ra kiếm xung quanh khi không thấy Nho ngồi ở đó nữa.
Khi thấy Nu đang ḍ mắt , đảo tùm lum hướng để kiếm ḿnh th́ nó càn khép ḿnh vào trong kẹt cửa hơn

Ở ngoài đây, thằng Nu ngại lắm v́ giới thiệu mà không có người
- Nhóc giỡn vui đấy – Anh đẹp trai đó xoa xoa đầu Nu
- Đâu có! em đâu có giỡn - Mặt Nu nhăn nhăn
- Thôi, trời tối rồi, nhóc đi ngủ đi, anh vào đây, chào nhóc
- Dạ - Mặt Nu buồn buồn

Khi thấy anh đẹp trai ấy đi vào nhà đóng cổng lại th́ Nu cũng đi về v́ tưởng Nó đă đi ngủ

Sau một vài phút nó mới b́nh tĩnh lại trước những ǵ vừa diễn ra trước mắt nó. Nó lặng lặng đẩy cử ra và bứơc ra cổng nói thầm
“ Trời! thằng Nu này thiệt hết sức, dám làm quen với anh đẹp trai đó, gặp ḿnh th́ dám mới lạ, công nhận thằng này luôn.”
Sau một hồi lâu
“ Ủa, sao ḿnh mẫy ḿnh run ,ra mồ hôi hết vậy chứ?...Sao ḱ vậy nè”
Nó lặng bước vào nhà đóng cổng lại, rồi nhướng mắt lên khi nhớ lại rồi tiếc hùi hụi
“ Hả? trời, biết vậy ḿnh năy làm quen luôn đi, trời ơi....uổng quá....mày sao vậy Nho...Hời! uổng quá. Mai mốt sao dám làm quen chứ!”
-Thằng Nho đâu rồi - Giọng mẹ nó vọng ra

Nó chợt tỉnh hồn lại và...
- Dạ - Nó bước vào nhà..

......... To be Continue
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN Kevin Lee đă ủng hộ: 569000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1 gửi tới 8785

[ Nothing ] is Possible . . .
Hăy đừng khóc v́ một điều ǵ đó kết thúc, mà hăy cười lên v́ nó đă đến. Không có ai xứng đáng với những giọt nước mắt của bạn, c̣n người xứng đáng với chúng th́ chắc chắn không để bạn phải khóc...!

Cuộc sống cũng giống như 1 ly café.
Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên…nhấp 1 ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi v́ ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đă cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đă không tan ra và dính ở đáy ly…Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi t́m kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên.


Last edited by Kevin Lee; 07-14-2010 at 07:15 AM.
Reply With Quote

  #3  
Cũ 07-14-2010, 08:17 AM
CHÀO MỪNG langtumientay2002 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
langtumientay2002's Avatar
langtumientay2002 langtumientay2002 chưa lên mạng

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left] Wa truyện hay thật, mà kevin đừng để mọi người chờ lâu như mấy câu truyện trước . post nhanh nha. Thanhks . chúc cậu nhiều sức khỏe Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 15913 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 15913 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #4  
Cũ 07-15-2010, 08:49 PM
CHÀO MỪNG blackdragon34 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
blackdragon34's Avatar
blackdragon34 blackdragon34 đang trực tuyến
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left] hjhj lâu rồi mới thấy anh kenvin post truyện nha. Truyện hay đó, hjhj ,cố gắng post tiếp nha Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 8426 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #5  
Cũ 07-15-2010, 09:12 PM
T́nh Yêu Đă Trở Về
Kevin Lee's Avatar
Kevin Lee Kevin Lee đang trực tuyến


 
Mặc định Về : [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left]
NGÔI NHÀ ĐÓ....
.....CÓ ANH ĐẸP TRAI !

Tác giả : Trương Khánh Kỳ

Kỳ III :



Buổi sáng sớm mai nó vẫn thường làm vài động tác cũ: ngắm mặt trời, hứng một chút ánh nắng chan ḥa, dịu êm và cả một làn gió mát mẻ nữa chứ!

Xong, như mọi ngày nó chạy lại shọt quần áo mà thường ngày nó đi bán với ba mẹ, nh́n vào gương miệng nó chu ra,mặt nó nhăn đùm, nó không ngớt găi đầu, có lẽ nó đă thấy mệt mơi từ việc mua bán hằng ngày.

Nhưng nó là người biết suy nghĩ, nó nghĩ đến cái mệt mơi của ba mẹ nó, rồi đem so sánh với cái mệt mơi của ḿnh, và rồi nó thấy sự mệt mơi của ḿnh không đáng là bao so với ba mẹ nó, ba mẹ nó không được như nó, lúc đi bán lúc được nghĩ. Mà 2 ông bà đi suốt mấy năm trời mà không than văn.

Nó nghĩ đến sự khổ cực của ba mẹ nó, nó mĩm cười một cái trong gương như một cách chấp nhận.
Nó liền nheo mắt vào trong gương và cười thật tươi, tay nó co lại, nhúng lên một cái và nói “ Ồ - dze! “

Nó đi xuống dưới bếp ăn cơm, nó thấy ba mẹ nó đă ăn xong hết rồi nên chạy lại nói:
- Sao ba mẹ ăn trước không chờ con!
- Chờ mầy cho chết đói hả? - Mẹ nó vừa quét dọn chỗ ăn và nói
- Cái thằng ǵ đâu...sáng nào cũng vậy, bắt 2 ông bà này chờ mỗi ḿnh mầy – Ba nó ngồi xĩa răng
- Th́ cái tật điệu đà, lề mề của nó đó mà - Mẹ nó nói tiếp

Nó míu môi một cái rồi chạy lại cái ḷ, giỡ cái nắp nồi cơm ra, lấy cái chén múc một muỗng cơm, rồi nó xoay qua hỏi mẹ nó..nó loay hoay t́m kiếm một thứ ǵ đó
- Ủa, đồ ăn đâu mẹ?
- Để chỗ cái đồ úp chén đó mậy!

Nó chạy lại và giỡ ra th́ thấy nguyên một con cá lóc nhỏ để phần dành riêng cho nó. Nó cũng thừa biết ba mẹ nó tuy nói vậy nhưng thương nó lắm.
- Há há há...hôm nay được ăn cá lóc. Đă quá – Nó vừa ăn vừa hí hửng
Ba nó xĩa răng một hồi lâu, đội cái nón dính đầy bùn đất lên và nói:
- Đi thôi bà!
Nó đang ngậm con cá, nghe ba nó nói vậy nên nói
- Không...chờ...con..nn ..hả?
Mẹ nó nói:
- Bữa nay mày ở nhà đi. bệnh th́ ở nhà. Đi theo mắc công mang nợ tao nữa à
- Con đâu có.......... – Nó vừa nói nửa câu
- Thôi trể rồi đi bà – Ba nó cắt ngang
- Ở nhà lo dọn dẹp, tiếp nấu cơm dùm tui cái nhe ông con - Mẹ nó vừa đi ra vừa nói
- Dạ....- tiếng nói nó kéo dài

Nó thấy vui lắm v́ hôm nay nó được ở nhà, nó liền cười hí hửng v́ thấy tâm hồn ḿnh vui lắm, nó chợt nhớ ra: “ Ủa, ḿnh đâu có bị bệnh đâu mà mẹ nói ḿnh bị bệnh ta”, nó lại míu môi một cái.
Đang ăn bỗng dưng nó nhớ ra...bên nhà ḿnh... có anh đẹp trai....

Sau khi ăn xong nó chạy ra trước cổng nhà đằng trước, nó lắc lư cái đầu lia lịa, mở cổng nhanh chóng, cái tay nó nắm chắt cái cổng, c̣n cái đầu th́ ngó qua nhà kế bên. Mắt nó nh́n lia lịa.

Bỗng dưng:
- Nho! - tiếng thằng Tân bóng đang đứng trước nhà anh đẹp trai gọi nó
Nó giật ḿnh khi nghe tiếng của thằng Tân bóng, nó buông tay ra và té xuống đất.
thằng Tân bóng mắt nó chao cháo, tay nó che miệng lại v́ bất ngờ, chạy lại đỡ nó lên.
- Ê, mày sao vậy?
nó ê ẩm cả người không nói được ǵ, mặt nó nhăn nhăn, dường như nó muốn khóc v́ đau.
- Cái ǵ đây, ǵ mà yếu đuối hơn tui nữa vậy trời! - thằng Tân bóng nó nói
Sau một hồi b́nh tĩnh và bớt đau, nó nói
- Mày ở đâu ra vậy? - Giọng nó chua chát
- Th́ tao đứng ở đây năy giờ chứ đâu?
- Sao tao không thấy?
- Mày có nh́n đâu mà thấy
- Mà mày làm cái tṛ ǵ vậy? - thằng Tân bóng hỏi

Nó lưỡng lự hồi lâu, t́m cách quanh co
- Ờ th́....sáng sớm tập thể dục vậy đó mà! – Nó lắc lư cái đầu nói
- Tập thể dục cái kiểu đó đó hả? Tao mới thấy - thằng Tân bóng ngạc nhiên
- Có ǵ đâu mà mày ngạc nhiên vậy chứ, ủa, mà mày đi đâu mà mới sáng sớm vậy? - nó kiếm sang chuyện khác

thằng Tân bóng nó cười một cách ỏng ẹo và nói với giọng ngọt sớt, y chang con gái
- Đi lại nhà anh đẹp trai này chứ đâu, hí hí
Bỗng dưng thằng Tân nó hỏi Nho
- Ê! mày gặp anh đẹp trai tao nói với mày chưa?
- Rồi!
- Ê! đẹp trai he mày?
- Ừ! tạm
- Đẹp cực ḱ chứ tạm cái ǵ.Ê! mày làm quen với ảnh chưa, cho tao làm quen với?
- Rồi

Thằng Tân bóng nghe nó nói vậy nên háo hức
- Ê! tao nan nĩ mày, làm quen cho tao với, chớ tao đứng đây không biết tới khi nào ảnh mới ra nữa
Nó khoanh tay lại, miệng cười mím mím nói
- Mày kêu thằng Nu mà làm quen dùm đi
- Thôi! thằng đó gặp tao một hồi là ṭan chửi không hà, tao sợ nó mày ơi
- Mày cũng sợ nó à?
- Ừ! thằng đó hung dữ mày ơi.

Một lát sau:
Thằng Tân bóng nó ra vẽ ngưỡng mộ
- Trời ơi! trong mấy anh mà tao quen th́ cái anh này là đẹp trai nhất luôn đó, đẹp trai ǵ mà thấy sợ, đẹp trai một cách đáo để, đẹp không ai bằng, đẹp như thiên thần, ước ǵ được bên anh ấy suốt đời nhỉ
Rồi tự dưng thằng Tân bóng bật cười
Nó nh́n dáo dác ṭan thân thằng Tân và nói
- Ê, đứng yên một chổ được không, làm ǵ mà ẹo tới ẹo lui giống con rắn vậy?
- Kệ tao mày- thằng Tân bóng xĩa tay vào mặt nó
- Tao thấy mày dữ lắm á nha, cứ thấy ai đẹp là tơm tớp à!
- Kệ tao đi mày ơi, mày nói nhiều quá à - thằng Tân bóng nó thấy khó chịu

Thấy thằng Tân bóng “chướng mắt” quá, nó liền chạy vụt vào nhà, nó trước khi đi c̣n nói một câu cho bỏ ghét
- Ráng đợi đi con! ảnh đi học rồi đó, không có ở nhà đâu - Giọng nó thánh thót
nó đi vô, thằng Tân bóng nghe vậy tưởng thiệt liền tỏ vẻ thất vọng. Trong nhà thằng Nu nghe thánh thót giọng thằng Tân nên chạy ra
- Ê! sáng sớm lại đây làm ǵ vậy mày?
- Ủa, bữa nay mày không đi bán sao? - thằng Tân bóng hỏi
- không! mà kệ tao hỏi chi. mày đi đâu sớm dzậy?
- Ừ! th́ tao đi lại nhà anh đẹp trai này không được hả? – Tay thằng Tân chỉ vào nhà anh đẹp trai
- Hức! nói ra thấy mắc ói dạ, tối ngày trai trai, chưa biết người tao ra sao mà bày đặt đẹp với trai...- thằng Nu bĩu môi
- Ừ! tao thấy rồi mày ơi! ảnh đẹp trai, cái mặt hiền lắm...chứ không hung dữ như ai kia- thằng Tân đâm chọt
- Ai mậy? - thằng Nu dơ tay nói
- Tự hiểu! - thằng Tân bóng mặt nghênh ngang

Một hồi lâu, thằng Tân bóng nhớ ra lời Nho nói nên hỏi thằng Nu
- Ê! Nu, mày làm quen với cái anh đẹp trai này rồi hả?
- Mày hỏi chi, hỏi vài vậy? - thằng Nu khó chịu
- Th́ hồi năy thằng Nho nó nói chứ bộ!

thằng Nu ngạc nhiên:
- Ủa, thằng Nho nó không đi bán với mẹ nó hả?
- Chắc không, thấy ba mẹ nó đi bán từ sớm ̣i.

Thằng Tân bóng nó lắc lư cái tay thằng Nu nói :
- Mày trả lời đi chứ, có làm quen với ảnh chưa?
- Rồi!

Thằng Tân mừng rỡ
- Zị hả, giới tihệu tao luôn đi
Trong nhà anh đẹp trai đi ra, tay cầm chiếc cặp, mặc áo trường đại học
Thằng Tân bóng là người thấy anh đi ra trước ai hết nên mừng rỡ qúynh vào vai thằng Nu một cái thật đau và nói
- Ê! anh đẹp trai ḱa
- ây da! mày làm cái ǵ vậy?
- Đẹp trai quá mày ơi!- thằng Tân cuống cuồng lên

Anh đẹp trai đi ra cổng, khóa cổng lại th́ thằng Nu đi tới vui vẻ chào.
- Chào anh!
Anh đẹp trai cười vẻ thân thiện chào lại với Nu
- Chào em
- Hôm qua kêu em là nhóc bây giờ kêu là em, hí hí - thằng Nu bắt lỗi vui vẻ
- Vậy hả? - anh đẹp trai hỏi
- Nhưng mà em thích kêu như vậy, kêu nhóc thấy ḿnh trẻ con quá, em lớn rồi mà...h́ h́
- Ừm,..

Anh thấy thằng Tân đứng kế Nu nên hỏi
- Bạn em hả Nu?
Thằng Nu liếc thằng Tân một cái rồi nói với anh đẹp trai
- Dạ, bạn em nó tên là Tân, người ta thường gọi nó là thằng Tân bo..ó..nn..g
Thằng Tân nó thấy vậy nên chỉnh trang lại, vuốt tóc cười mĩm chi một cái ,nói một cách e thẹn:
- Chào anh ạ! em tên Tân
- Chào em - anh ấy chào nó

Thằng Nu nói:
- Nó chờ anh sáng giờ rồi đó, bây giờ mới toại nguyện.
Anh đẹp trai đó ngạc nhiên hỏi
- Chờ anh làm ǵ?
Thằng Tân bóng nói liền thanh minh
- Ờ! đâu có, thằng này nó xạo
- Thiệt mà!- thằng Nu nổi gân máu lên nói
- 2 em giỡn vui quá!
- Em nói thiệt mà! -thằng Nu nói
- Không có -thằng Tân nói
- Thôi anh đi học đây! bye 2 em

Nói xong anh đẹp trai đó đi về phía trước. 2 đứa ở đây cự căi um xùm
- Ê! mày tráo trở dữ vậy? rơ ràng sáng giờ mày chờ ảnh ở đây mà nói ǵ ḱ vậy hả? -thằng Nu kí đầu một cái và nói
- Ây da! mày nói vậy, ảnh biết được ảnh nói tao mê trai ̣i sao? - thằng Tân nó ỏng ẹo
- Chứ c̣n ǵ nữa, cái thứ mê trai
- Mệt, mày đứng đây mà chờ ảnh đi học về, tao vô chơi với thằng Nho sướng hơn
- C̣n lâu,....- thằng Tân nói xong, nó chạy về nhà

Tại Nhà Nho, 2 đứa đang tách trái ổi ra ăn
- Mày làm ǵ mà tao nghe âm ĩ tiếng mày ở ngỏai vậy Nu? – nó hỏi
- Trời! thằng Tân bóng đó mà, thằng đó thấy cái anh đẹp trai ǵ đó, mê quá trời luôn rồi
- Thằng Nu lắc đầu

Nó nh́n Nu ngạc nhiên hỏi:
- Hả? anh đẹp trai đó mới ra hả?
- ùm! sao dạ?
- Không có ǵ!

Nó đang thấy tiếc v́ nó không được gặp anh đẹp trai đó, đáng lẽ ra nó phải được gặp anh đẹp trai đó để bù đắp lại cái té hồi năy do thằng tân gây ra. Nó đă dần dần bị anh đẹp trai đó mê hoặc th́ phải....
- Mày đang nghĩ ǵ dạ, ờ hé....hồi tối mày đi đâu dạ, tao đang định làm quen cho mày cái mày đi đâu mất tiêu
– Nu hỏi
- Đi trốn chứ đi đâu, tao thấy mày mạnh dạng quá trời á, tao sợ mày luôn.
- Mày khùng quá à, cứ thỏai mái...hé hé - thằng Nu nhai ổi nói

Đang ăn ổi với thằng Nu mà ánh mắt nó cứ hướng về đâu đâu, trông chờ cái ǵ đó, trong đầu nó th́ cứ hiện lại mờ mờ ảo ảo h́nh dáng của cái anh đẹp trai mà nó đă gặp 2 lần, gương mặt thật đẹp và trắng sáng khiến nó không thể nào quên được, dường như nó đă thích anh ấy?.....???......

Ngày hôm sau, vẫn như vậy ánh mắt của nó ngày càng đăm chiêu, càng suy nghĩ và nhớ về anh đẹp trai của nó, cũng có đôi lúc miệng nó nở một nụ cười thật tươi.

Thay v́ như mọi hôm, nó thức dậy là chạy ào xuống nhà bếp để ăn cơm cùng ba mẹ nó, nhưng hôm nay th́ không. Nó chỉ muốn ngồi trước nhà nó để trông chờ một người mà nó rất muốn gặp mỗi ngày.
- Nho! - Mẹ nó kh́u vào nó khi nó ngồi chống cằm trước thềm nhà
Nó quưnh quáng giật ḿnh, tỉnh hồn trở lại
- Dạ!
- Sao không vô ăn cơm để c̣n đi bán nữa mày! - Mẹ nó thúc giục

Nó bâng khuâng không biết phải làm sao khi nghe từ sắp đi bán, nó thực sự không muốn đi, nó sợ cái ánh nắng gay gắt, sợ cái mồ hôi chết tiệt, sợ cái mệt nhọc ấp đủ đầy vào cơ thể của nó và nó càng sợ...không được gặp cái anh đẹp trai .
Nó chợt nghĩ ra:
- ơ! mẹ ơi con c̣n mệt mơi lắm, chắc con đi không nổi, mẹ ho con ở nhà nha. – Nó thật lém lĩnh
Mẹ nó không hề nghi ngờ nó, mẹ nó tưởng rằng nó c̣n hết bệnh nên:
- Ừ! vậy th́ vô nhà đóng cửa nghĩ đi, ngồi ở ng̣ai này làm cái ǵ, trúng gió rồi sao. Chiều tao về kêu ba mày mua cho vài lần thuốc uống.
Nó nghe vậy liền tỏ ra mừng vội
- Dạ, cảm ơn mẹ!
Thế là nó chui vào pḥng nó, đợi đến khi ba mẹ nó đi bán mất tiu, th́ nó ḷ đầu ra, vẫn như cái tật nó phải mím môi lại một cái.

Nó mở cổng ra, nh́n trước nh́n sau, nó bước chân ra khỏi sân nhà, bước qua thảm cỏ, nó nhắm mắt lại cầu nguyện trước khi tḥ đầu qua nhà anh đẹp trai để nh́n: “ Cầu trời cho anh đẹp trai đó có ở nhà, cho con nh́n được một cái”

Xong, nó lén lút tḥ cái đầu qua nhà bên, th́ lời nguyện của nó đă thành hiện thực, anh đẹp trai của nó đang ở nhà. Mắt nó chớp chớp liên tục khi thấy anh đẹp trai của nó đang vuốt ve một chú mèo trắng thật dễ thương.

Sau đó, mồ hôi nó liên tục chảy ra không phải do nắng nóng, mà do nó hồi hộp và....sợ cái ǵ đó, có thể là sợ bị anh ấy phát hiện. Tim nó càng đập mạnh hơn khi chàng trai ấy ngồi trước nhà, cứ chăm chú vuốt ve chú mèo, anh ấy để con mèo ngay giữa đôi chân ḿnh, cúi mặt xuống liên tục vuốt, chú mèo đó thật ngoan, cứ nằm yên để cho cậu chủ nó vuốt ve thật thích.

Nó suy ra “ước ǵ ḿnh được làm mèo, ḿnh sẽ nằm suốt ngày cho anh ấy vuốt hihi...mệt này quá Nho ơi! suy nghĩ bậy bạ, chết cha sao ḿnh lại nghĩ như vậy, thật là ngốc....”

Khung cảnh đó khiến trái tim nó lại lần nữa rung rinh “ hôm nay chủ nhật, chắc anh ấy không có đi học th́ phải, mà sao tim ḿnh cứ đập vài vậy ta”

Sau đó, bỗng dưng nó thấy nguyên đám từ xóm trên chạy xuống, con nít có, con gái chạt tuổi nó cũng có, và cả....thằng Tân bóng cũng có.

Nó lúynh quưnh chạy vào nhà, nếp sau cánh cửa để xem chuyện ǵ, nguyên đám càng kéo tới gần rồi từ từ dừng lại trước nhà nó, mà h́nh như không phải nguyên đám dừng lại trước nhà anh đẹp trai của nó.

“ Trời, tụi nó đi đâu mà đông vậy, kéo lại nhà anh đẹp trai đó làm ǵ vậy ta”
-Thấy chưa, anh ấy ḱa, anh ấy đang chơi với con mèo ó - thằng Tân bóng lấy tay xua xua vào chỗ anh ngồi
Cả đám hơn một chục đứa liền ồ lên
Một đứa con gái nó
- Mày đồn không sai chút nào, anh ấy đẹp trai thiệt ó
- Trời ơi! đẹp trai thiệt ó - Một đứa con gái khác cũng nói theo

Mấy đứa con nít 6 ,7 tuổi cũng ùa theo nhí nhố.
thằng Tân bóng lên tiếng:
- Ê! ê....nói nghe nghe chưa, chỉ xem cho biết theo, chớ đụng vào, anh ấy là của tao, tao đặt cọc ̣i
- Ủa, đặt cọc cái ǵ? - Một đứa con gái hỏi
- Mày ngu quá Linh, th́ tóm lại tao là người phát hiện ra anh ấy đầu tiên, có nghĩa đó là quyền sở hửu của tao, hiểu chưa! hứ - thằng Tân bóng nó như mọi ngày vừa nói vừa ơng ẹo
- mày nằm mơ đi con.. - thằng con nít 6 tuổi nói

Cả đám cười ầm lên, thằng Tân bóng quát:
- Mày nói bậy nói bạ, tao tát vào mồm thối mày bay giờ
- Mày ngon thử coi!- thằng con nít nói

Thằng Tân bóng không ngần ngại, nó ghét nhất những lời thách thức nên tát vào mặt thằng nhóc con đó một cái
Anh đẹp trai ấy trong nhà vô t́nh nh́n thấy nên xót xa bơ chú mèo con ra khỏi ṿng tay của ḿnh chạy ra nói
Cả đám trố mắt ra, khi thấy anh ấy đi ra
- Em làm ǵ đó, sao đánh bé này chứ! – Anh nói với thằng Tân
- Em có sao không? – Anh nâng niu vào má của đứa bé, khi đứa bé khóc ̣a

Anh liên tục giỗ giành, anh bảo đứa bé đừng khóc, và anh không ngại ôm đứa bé đó vào ḷng, lấy tay dỗ dành vào lưng thật nhẹ nhàng “ nín đi, nín đi nhe, không sao đâu, nín nhe”
Sau một hồi lâu thằng bé đó mới chịu nín
Anh ra vẻ bực bội, hỏi Tân
- Sao em lại đánh bé?
thằng Tân bóng tỏ vẻ sợ sệt, miệng nó run run v́ nó biết đă làm mất điểm với người mà nó thích
- Dạ,....dạ....dạ...em...emm......em......... - thằng Tân bóng liên tục lúng túng
- Nếu em muốn làm bạn với anh, th́ đừng đánh trẻ nữa, anh rất yêu trẻ con nên anh không thể nào chấp nhận được việc này
- Dạ.....dạ...ạ...em xin lỗi anh - thằng Tân bóng vừa ngạc nhiên vừa nói với vẻ sợ sệt

Lần đầu tiên thằng Tân bóng biết sợ một ai đó, với ba mẹ nó, nó c̣n chưa xem ra ǵ là khác, như thế có thể hiểu anh đẹp trai của nó có uy lực thế nào đối với trái tim nó.
-Không đâu, đừng xin lỗi anh, xin lỗi đứa bé này nè..
Nó liền quay sang, nh́n mặt thằng bé đó một cách ân hận rồi nói
-Xin lỗi mày
Thằng bé đó, bỗng dưng vui trở lại .liền nở nụ cười
Cả đám liền vui vẻ trở lại, anh đẹp trai đó cũng nở một nụ cười khiến cả đám phải ngất ngây
-Như vậy là được rồi, - anh vui vẻ cười
Thằng bé hồi năy nói với anh, tay nắm lấy tay anh lắc lư
-Anh cho em ăn kẹo đi!
Cả đám nghe vậy cũng ùa theo đ̣i ăn kẹo. v́ cả đám ít khi nào cầm được bánh kẹo để ăn, nhà bọn nó nghèo, ba mẹ đều là người lao động cực nhọc
Anh vẫn vui vẻ
-Hùh..được rồi..nhưng bây giờ trong nhà anh không có kẹo
Cả đám tỏ ra thất vọng,đứa th́ bĩu môi, đứa th́ lắc đầu
-Nhưng không sao, tối nay đi,chút nữa anh đi mua, tối nay lại nhà anh anh cho
Cả đám vui vẻ đồng ư và hứa sẽ tối nay chắc chắn lại đến
Trước khi về một đứa bé gái c̣n nói
-Anh ơi! anh đẹp trai quá à.
Anh nghe vậy liền cười một cái rồi xoa xoa đầu, anh cười thật tươi, một nụ cười thật sự...thật sự hốt hồn người khác.
-Anh cười cũng đẹp nữa giống như mấy anh trong phim vậy đó
-Cảm ơn em, thôi mấy em về đi

Nó đứng trong nhà ngó ra đường đi năy giờ đă trông thấy hết, nó cảm thấy vui lắm khi chứng kiến được cảnh anh ôm đứa bé vào ḷng , dỗ dành bảo đừng khóc, nó mới biết anh ấy rất yêu trẻ con, nó dường như muốn xúc động trước hành động cao đẹp của anh. Và triệu chứng trái tim nó lại đến, cứ rung rầm rầm khiến nó vô cùng thắc mắc....
Buổi chiều khỏang 2 giờ, nó đang ngồi lặt rau ở sau bếp
Bỗng dưng thằng Nu bên nhà vào.
-Ủa, sao mày vào nhà tao được Nu?- nó hỏi
-Trời! nhà mày có ai khóa đâu mà không vô được, giao nhà cho mày riết rồi có ngày trộm đạo nhà mày hết. - thằng Nu ngồi xuống lặt rau tiếp
-Tại tao quên đó mà!
-Ê! dạo này tao thấy mày ở nhà vài vậy? - thằng Nu hỏi
-Ờ th́ tao mệt trong người, ba mẹ cho tao nghĩ ở nhà
-Làm biếng th́ có! - thằng Nu bĩu môi
-Sao mày biết? hí hí – Nó cười hớn hở
-Cái triệu chứng này tao cũng có mà, hè hè

Một lát sau
-Ê Nu
-ǵ?
-Ờ...tối nay cái anh....cái anh...bên nhà tao nè
-Sao hả?
-Đăi kẹo cho tụi thằng tân bóng ó!
-Trời, zậy hả, thằng bóng này lụ khụ vậy mà hay thiệt, dính rồi hả?
-Đâu có, hồi sáng nó bị một trận.....- Nó khóai chí

Nó kể lại câu chuyện cho thằng Nu nghe, thằng Nu tỏ vẻ khóai chí
-há há....zừa zừa cho thằng đó...mà anh ấy cũng thương con nít quá he!
-Ùm, anh nói luôn mà ảnh nói an rât thương con nít ó.
-Ừ! anh này chắc là người tốt rồi. - thằng Nu nói
-Đúng rồi, anh ấy rất là dễ thương và tốt bụng
-Ê! - thằng Nu kh́u
-Ǵ?
-Dạo này tao thấy mày hơi quan tâm tới cái nhà bên đây rồi đó nha.

Nó hơi lúng túng
-Có ǵ đâu, hàng xóm mà..như mày nói đó. Tao chỉ vô t́nh nh́n thấy thôi!
-Vậy sao? - thằng Nu ra vẻ nghi ngờ thằng bạn ḿnh

Một lát sau:
-Ê! tối nay mày qua bên nhà anh đó chơi đi, lấy kẹo ăn, h́ h́ - nó nói
-Tất nhiên rồi, mày cũng vậy mà
-Không, tối nay tao không qua đâu! – nó lắc tay
-Sao dạ, mày mới nói.....mày?
-Thôi, tao bận rồi.

Nó nói vậy nhưng trong ḷng không phải vậy, nó rất muốn qau nhưng nó sợ...sợ cái ǵ đó. Nó rất muốn gặp anh ấy, nó rất muốn được tṛ chuyện cùng anh.
Tối đến, như mọi hôm, nó ăn cơm xong, phụ mẹ dọn dẹp rồi chạy ra cổng th́ thấy cả đám đă nhí nhố đứng trước nhà anh. Nhà anh cũng có một thảm cỏ, cũng có một khỏang đường rộng đủ để tụi nó tấp nập mà đứng đợi.
Ít lâu sau anh đẹp trai của nó ra, nó lại bị run run khi thấy anh lần nữa, nó vội chạy vào nhà nấp ngay cái cửa quen thuộc..đẻ đứng nghe nghe và nh́n cho rơ những hành động của anh, nó nh́n thấy anh mở cổng bước ra, thân h́nh anh thật cao to, mặc một chiếc quần jean, cái áo thun mỏng mỏng..trông thật dễ thương và vô cùng đẹp trai, đẹp trai nhất trong mắt nó..nó cũng không thể nào quên được ánh mắt dịu dàng và gương mặt trắng sáng của anh.
- Mấy em đến đúng hẹn quá hen?
– Anh cầm nguyên bọc kẹo to tướng ra

Cả đám réo rít leo chào anh.
Anh nở nụ cười thật tươi rồi phát kẹo cho nguyên đám.Chưa kịp đưa tới tay, cả đám đă giựt từ tay anh nhưng anh vẫn vui vẻ như không có ǵ. Cả đám liền tranh giành với nhau,xé kẹo ra, vỏ kẹo nghe xẹt xẹt, xong tụi nó ăn tóm tắt khen ngon.

......... To be Continue
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN Kevin Lee đă ủng hộ: 569000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1 gửi tới 8785

[ Nothing ] is Possible . . .
Hăy đừng khóc v́ một điều ǵ đó kết thúc, mà hăy cười lên v́ nó đă đến. Không có ai xứng đáng với những giọt nước mắt của bạn, c̣n người xứng đáng với chúng th́ chắc chắn không để bạn phải khóc...!

Cuộc sống cũng giống như 1 ly café.
Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên…nhấp 1 ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi v́ ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đă cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đă không tan ra và dính ở đáy ly…Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi t́m kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên.


Last edited by Kevin Lee; 07-15-2010 at 09:15 PM.
Reply With Quote

  #6  
Cũ 07-16-2010, 10:35 AM
T́nh Yêu Đă Trở Về
Kevin Lee's Avatar
Kevin Lee Kevin Lee đang trực tuyến


 
Mặc định Về : [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left]
NGÔI NHÀ ĐÓ....
.....CÓ ANH ĐẸP TRAI !

Tác giả : Trương Khánh Kỳ

Kỳ IV :



Cả đám vừa ăn xong thì thằng Nu ra
- trời ơi, phần em đâu anh?
Cả đám hướng về thằng Nu, Anh đẹp trai ấy gãi đầu
- Sao em không ra sớm, anh quên em mất anh
- Thôi, em thấy anh ḱ lắm nhe. Cho mấy đưá này không cho em, em ghanh tỵ rồi đó
- Thôi anh xin lỗi em nha Nu, thật sự……
- Thôi em giỡn mà, hôm nào cho em lại 1 bọc là được rồi – thằng Nu vui vẻ cắt ngang lời anh

Anh ấy vẫn cười một nụ cười đẹp và nói
- Vậy tốt quá
Rồi cả đám cùng nhau nói chuyện cùng anh, không khí rất vui vẻ. Anh ấy rất thân thiện, cởi mở như một người hàng xóm từ lâu
Nó, Nó đứng trong đấy, vẫn cánh cửa đấy mà ngó ra, trong bụng cứ cồn cào lên, Nó rất muốn ra chung vui cùng mọi người nhưng Nó sợ cái ǵ đó không nói ra lời được.
- Sấp nhỏ đâu, về ngủ - Chưa đầy 8h mẹ mấy đứa xóm trên kêu réo về ngủ
Tụi nó đứa nào đứa nấy nhanh chóng chào anh rồi chạy về v́ sợ mẹ la
- Thưa anh em về - Những câu nói được phát ra
thằng Nu tỏ ra bất ngờ v́ nguyên đám này hôm nay sao ngoan quá, mọi thường bọn này rất cà-lanh, không ngoan ngơan như thế này đâu, phải chăng anh ấy có ma lực?
- Mấy em về ngủ sớm nha! – Anh cười và nói
Nó trong cánh cửa nh́n theo tiếng chân chạy lẹp bẹp của tụi xóm trên và tiếp tục dơi theo trước sân nhà anh, c̣n lại thằng bạn nó – Nu và anh ấy
- Ờ hé, anh tên ǵ? - thằng Nu hỏi
- Anh tên Tú!
- Ờ! Anh chắc học đại học phải không?
- Ừ! Anh năm cuối đó, năm sau anh ra trường rồi, h́ h́
- Anh giỏi thiệt, thời buổi bây giờ kiếm một người đậu đại học không phải chuyện dễ
- Ừ…đúng rồi..mà trông em am hiểu vấn đề này quá chứ, trông c̣n nhỏ vậy mà biết hay ghê – Anh cười
- Trời! em đọc báo vài chứ ǵ! H́ h́

Bỗng dưng thằng Nu nhớ ra thằng bạn ḿnh –Nho hôm nay sao không ra chơi ?!!. Nếu vậy th́ thằng Nu sắn dịp bắt chuyện dùm nó luôn
- Anh Tú
- Ǵ em?
- Anh không làm quen với hang xóm kế bên à?- Tay thằng Nu chỉ chỉ về phái bên tay trái nhà Nho

Nó trong cánh cửa nghe được liền chớp mắt liên tục, tim đập th́nh thịch
- Ờ…anh có thấy cái cô chú bên nhà một lần…nhưng h́nh như là dân lao động
- Ủa vậy anh không thích dân lao động hả?
- Sao em hỏi kỳ vậy, anh rất cảm thông. Ai mà chẳng là con người hả em?

Nó: “ Ừ đúng rồi đó anh, nghèo đâu phải cái tội” - lời th́ thầm trong cánh cửa nó thốt ra
- H́ h́, em cũng nghĩ vậy tại em cũng nghèo mà
- Nu! Em học lớp mấy rồi? – Anh bất chợt hỏi câu hỏi

Ánh mắt thằng Nu buồn mien man và chính nó trong cánh cửa cũng vậy, 2 đứa buồn lắm
- Em c̣n được đi học nữa đâu mà hỏi anh!- thằng Nu buồn
- Sao vậy em? – Anh ấy chau mày thắc mắc
- Nhà em ba mất sớm, chỉ c̣n lại mẹ. Mẹ th́ quần quật suốt ngày cầm mấy tờ vé số đi bán, em th́ thỉnh thỏang đi bán báo dạo kiếm thêm tiền, hơ…tiền đâu mà học anh
- thằng Nu buồn thăm thẳm

Anh nghe xong thở dài, cảm thấy tội nghiệp thằng Nu
- Không ngờ, xóm này có mấy nhóc nhỏ có ḥan cảnh tội nghiệp vậy!
- Nhưng em không cần ai thương hại - thằng Nu ngước mặt nh́n anh
- Sao em nói vậy?
- Mẹ em nói, thà nghèo chứ không cần ai thương hại cả?

Anh bỗng nh́n thằng Nu với ánh mắt nhân ái hơn, anh tḥ mắt nh́n xuống bộ đồ Nu mặc th́ quả thật cũ kĩ, chân mang dép lào.
Một lát sau, thằng Nu nhớ lại
- Em có thằng bạn nhà bên đây nè, nó muốn làm bạn hàng xóm với anh đó.
Nó lại nghe được thằng Nu quảng cáo về ḿnh nên mồ hôi một lần nữa cứ tuôn ra.
- Bên đây hả, sao anh chưa thấy mặt. – Anh chỉ tay vào nhà Nho
- Ừ. Tại nó thỉnh thỏang đi bán với ba mẹ nó ḥai à.
- Bán ǵ Nu?
- Mẹ nó th́ bán bánh ḅ, ba nó th́ bán dừa xiêm.
- Ờ…Vậy để hôm nào anh làm quen thêm một hàng xóm mới này há
.
Nó nghe được câu này tim nó đập mạnh hơn, thở phào nhẹ nhỏm nó nói : “ Hé hé…hay quá, cảm ơn mày nhiều Nu ơi, tao yêu mày nhất, h́ h́”
- Nó tên là Nho, dễ thương không anh?
- Tên Nho, tên giống trái cây quá. Nghe là dễ thương rồi.
- Nó khen anh đẹp trai lắm đó. -thằng Nu vô hồn
- Hả?

“ thằng Nu chết tiệt, mày làm cái ǵ nói hơi bị hố rồi đó, về đi..lẹ đi xấu hổ quá” - những lời trong long nó đang nói trong kẹt cửa
- Mà đúng là anh đẹp trai thật đó, diễn viên cũng không sánh bằng!
- Cảm ơn em – Anh cười
- Anh như vậy chắc nhiều bạn gái lắm ha?
- Anh……….- Anh chưa dứt lời

Anh chưa nói dứt câu th́ ba anh trong nhà vọng ra: “ Tú ơi và giúp ba cái này con….”
- Thôi anh và trước nha, hôm nào anh em ḿnh nói chuyện tiếp
- Dạ - thằng Nu vui vẻ chào anh

Nó trong cánh cửa mím môi, trong theo từng bước đi của anh vào nhà, không để bỏ sót một chi tiết nào

Đợi đến khi anh vào nhà, th́ nó chạy ra đánh nhẹ vào tay thằng Nu một cái
- Ê! Mày có bị khùng không?
- Trời Nho?! - thằng Nu bất ngờ
- Sao mày đánh tao? -thằng Nu hỏi
- Mày ba xạo vừa thôi, tao khen ảnh hồi nào?

thằng Nu nh́n khắp người nó chao đảo rồi nói:
- Năy giờ mày nghe hết rồi hả? đứng ở đâu vậy sao tao không thấy..Ừ mà mày không phải lúc nào cũng khen ảnh đẹp trai và dễ thương hả!
- Ở ngay mép cửa. tại thấy mày nói ngon chớn quá, tao đứng luôn
- Vậy sao mày không ra? -thằng Nu hỏi
- Tao không thích- nó chống nạnh
- Tao thấy mày ḱ ḱ nha Nho- thằng Nu liếc mắt
- Ḱ ǵ, nhăm quá.

Nó tính quay đi vào nhà, nhưng trước khi đi, nó c̣n nói với nu một câu:
- Dù ǵ cũng cảm ơn mày nha, cảm ơn v́ đă giới thiệu tao cho cái anh đẹp trai đó
Nó quay bước đi vào nhà, thằng Nu lầm bầm
- Thấy chưa, vậy mà nói không khen người ta đẹp trai
Sáng mấy hôm sau 3 ngày.
- Hôm nay phải đi bán rồi, không lẽ bị bệnh ḥai, bị nghi ngờ là chết – Nó lầm bầm trong lúc đánh răng
Nhanh chóng nó thay quần áo, ăn xong nó lén lén chạy ra đằng cổng thăm ḍ xem anh đẹp trai ấy đi học chưa, nó canh me măi mà chưa thấy anh ấy ra.
- Nho! - mẹ nó kh́u đầu nó
- Dạ…dạ….dạ…. – Nó hết hồn quay lại
- Sao không lo dọn dẹp tiếp ba mày rồi đi bán, làm cái ǵ mà xà quằn ở trước cổng ḥai vậy?
- Dạ dạ - Nó chạy vào bếp

Dọn dẹp phụ ba nó xong, nó lại lén lút thập tḥ chạy ra cổng để xem anh đẹp trai của nó một lần nữa : “ sau lâu ra vậy? Anh này ngũ nướng hay ǵ đó”
Vô t́nh ba nó ở đằng sau đi tới nghe thấy nó lầm bầm nên hỏi:
- Anh nào nướng”
- Dạ con nướng – Nó trả lời trong vô thức khi giật ḿnh
- Nướng cái ǵ?- Ba nó lại thắc mắc
- Thôi thôi con phụ ba lấy xe dừa ra
Nó lại một lần nữa chạy vào nhà

Đến khi 15 phút sau nó và ba mẹ đẩy xe dừa ra th́:
- Nho! bữa nay đi bán với ai mày? - Mẹ nó hỏi
- Đi với mẹ - Nó nhanh nhẹn trả lời
- Sao không đi với ba mày? - Mẹ nó hỏi
- Hôi…đi với ba mệt qúa à!
- Thôi cho nó đi với bà đi, đi với tôi nó lầm bầm nắng noi ǵ đó tôi mệt lắm – Ba nó khóac tay
- Mệt thằng này quá, mai mốt cho đi Ở ĐỢ cho rồi - Mẹ nó nhăn mặt
- Không, con không đi ở đợ, chỉ ở với ba mẹ. h́ h́

Vừa nói dứt câu th́ anh đẹp trai của nó trong nhà bước ra cổng, nó giật ḿnh hồi hộp chạy vào nhà lần nữa
- Nho…mày đi đâu vậy? - Mẹ nó hỏi
- Thằng này sao sao đó bà, hay là nó chưa hết bệnh – Ba nó nói
- Hơ!...

Nó trong nhà liếc mắt ra, thấy anh đẹp trai của nó đi qua nên nhanh chóng khóa cửa chạy ra. Và cả 3 người lên đường kiếm tiền v́ miếng cơm manh áo nhỏ nhoi hằng ngày.

Buổi chiều khỏang 5 giờ, 2 mẹ con đă đi bán về. Trong xề bánh ḅ chỉ c̣n ế lại 3 cái bánh. Nó đă thấm mệt, chân nó đi khập khiểng như vô hồn, cái đầu lắc lư, cứ suy nghĩ đâu đâu.
- Mẹ ơi! Con đuối quá- Nó than thở
- Trời, mày làm như tao khỏe lắm - Mẹ nó nói
- ước ǵ khỏi đi như thế này, mà có tiền hé ta – Nó chấp tay nhắm mắt nguyện cầu
- Có đó, có 1 cách – Mẹ nó nói
- Cách ǵ mẹ?
- Ngồi một chổ ăn xin - Mẹ nó chỉa tay vào đầu nó
- Ây da! – Nó la

Đúng lúc đó, cũng gần tới nhà. Tú đang trên đường lội bộ về, vô t́nh thấy bánh ḅ 2 mẹ con bánh nên ghé vào mua về cho bà Nội:
- Cô ơi! Cho con một cái bánh ḅ – Tú nói
- Rồi rồi, từ từ - mẹ nó nói

Nó chợt quay qua th́ TRỜI ƠI anh đẹp trai của nó đang đứng trước mặt, tim nó lên tiếng th́nh thịch th́nh thịch. Nó cứ trố mắt ra chết 1 chỗ.
Mẹ nó th́ lo gấp bánh cho Tú
- thôi c̣n 3 cái lấy dùm tôi luôn đi cậu, tôi để rẽ cho! - Mẹ nó giao tiếp
Anh không ngại ngùng tỏ ra vui ḷng:
- Dạ, cũng được, nhưng con sẽ trả tiền 3 cái ,khỏi bớt đâu cô.
- Ờ…ờ…đợi cô chút

Khi 3 cái bánh được đưa vào bọc th́ anh nói
- Bao nhiêu tiền cô?
- Nho! lấy tiền cho mẹ - Mẹ nó đang chùi cái mâm cho sạch

Nó bất thần, lơ đăng chăm chú nh́n anh rồi nói
- Khỏi đi anh…!!!!!.....
Anh và mẹ nó :
- Ơ????!!!!
Mẹ nó khỏ vào đầu nó một cái. Nó chợt tỉnh hồn trở lại, nó lấy tay che miệng v́ không biết ḿnh vừa làm ǵ, rồi mẹ nó quay sang nói với anh
- 6000Đ con!
- Dạ đây. – Anh trả tiền cho mẹ nó và nở một nụ cười

Anh quay đi, mẹ nó nói:
- Mày khùng hả Nho?
- Dạ….con….con…..- Nó nhăn mặt
- Thiệt hết nói nổi mày……

Tối về tại nhà Nó , trong lúc ăn cơm Nó vẫn chưa hết bàng ḥang về cái chuyện hồi chiều th́ mẹ nó kể lại hết mọi chuyện cho ba Nó nghe
- Cái thằng nà riết rồi khùng hay sao á?! – Ba nó nói
- Ừ! Sang sớm th́ ra trước cổng ngồi, tối cũng ra ngỏai ngồi, một hồi chắc ra nữa nè. - Mẹ nó cầm đủa nói
- Con có bị ǵ đâu hà, tại hồi chiều con…con… - Nó thanh minh cho ḿnh nhưng vẫn không t́m được lư do
- Ừ…không bị ǵ đâu, khùng th́ có - Mẹ nó la
- Thôi ăn cơm đi bà – Ba nó can ngăn

Nhanh chóng nó ăn xong, nó bơ đủa chạy vào pḥng. Nó đóng cửa một cái rầm, nằm một đống lên cái giường cũ kĩ kêu cọt kẹt
- Chết rồi, mẹ cũng nói đúng…sao dạo này ḿnh lạ quá hà. Sao vậy ta? – Nó tự nói một ḿnh
Không lâu sau, chợt thằng Nu kế bên nhà chạy qua kêu nó trước cổng rùm beng. Mẹ nó trong nhà ra:
- Kiếm thằng Nho chi hả Nu?
- dạ..ra nói chuyện chơi thôi mà - thằng Nu vui vẻ

Mẹ nó ra vẻ hơi bí ẩn
- Hổm rày có chuyện ǵ không mà thằng Nho thấy nó lạ quá mày? - Mẹ nó hỏi thằng Nu
- Hả, hả….con có thấy cái ǵ lạ đâu - thằng Nu găi đầu
- Có, hổm rày nó kỳ lắm.

Nó trong pḥng nghe tiếng quen thuộc của thằng bạn ḿnh nên chạy ra
- Kiếm tao có ǵ không Nu? – Nó chạy ào ra
- Kiếm mày nói chuyện chơi chứ ǵ mày?!
- Hên à, bữa nay không ra ngồi trước cổng một ḿnh nữa à! - Mẹ nó nói

Nói xong mẹ nó đi vào nhà.
Hai đứa ngồi trước cổng cùng nói chuyện. nó cứ mím môi nói
- Dạo này tao sao sao á, cứ nghĩ về…….
- Nghĩ về ai? - thằng Nu ṭ ṃ
- Ờ…không có ǵ đâu. Tóm lại là hổm rày trạng thái tao bất thường lắm
- Hay là mày đi bán về mệt quá - thằng Nu hỏi
- Không có, mệt là khác, mất hồn là khác.
- Thôi mệt, mày rắc rối quá à - thằng Nu nói

Một lát sau:
- Ê ! Nho - thằng Nu kh́u
- Ǵ?
- Dạo này tao thấy mẹ tao cứ xĩu lên xĩu xuống vài hà mày, không biết có bị sao không nữa - thằng Nu nói
- Ủa, d́ bị bệnh hả?
- Ừ, chắc đi bộ nhiều quá - thằng Nu gục đầu
- Tội nghiệp mẹ mày, nhưng mẹ tao có thua kém ǵ đâu. Mẹ tao vừa lội bộ vừa đội nguyên mâm bánh ḅ lên đầu nữa ḱa - Nó nói
- Th́ mẹ mày khỏe hơn mẹ tao - thằng Nu nói
- Thôi! Kêu d́ nghĩ vài ngày cho khỏe đi, mẹ tao hễ mệt trong người là nghĩ à. Tại mẹ tao nói, có dấu hiệu bị bệnh mà không nghĩ th́ sẽ đi mua thuốc uống, mà mua thuốc uống thay v́ lấy tiền đó, mua đồ bổ về cả nhà ăn không sướng sao.
- Trời, mẹ mày tính tóan ghê.- thằng Nu lắc đầu

Khỏang vài phút sau:
- Ê! Nu hồi chiều tao……… -nó bang khuâng
- Mày sao! - thằng Nu hỏi

Chưa nói dứt câu th́ nó đă thấy anh đẹp trai của nó từ trong nhà bên bước ra, nó chợt giật ḿnh đứng dậy
- Tao đi nha – Nó gấp gáp mang dép vào
- Đi đâu mậy? – thằng Nu níu tay nó lại

Thằng Nu quay sang th́ biết anh ấy đang bước ra cổng
- À, anh Tú
thằng Nu siết chắc tay nó kéo xuống, nói
- Ở đây đi, khùng hả, đi đâu vậy?
Cuối cùng nó đă không thể chạy vào mép cánh cửa quen thuộc mà nó hay nấp, nó đành phải ở lại với thằng bạn nó, tim nó lại đập lien hồi
- Chào anh! - thằng Nu chào
Nó cũng lí tí khẽ gật đầu chào nhưng đứng phía sau lưng thằng Nu nên anh không thấy được
- Chào em, Nu – anh vui vẻ chào
Nó cứ măi miết đứng sau lưng thằng Nu , thằng Nu khó chịu đẩy nó lên trên. Chẳng mấy chốc nó đă đứng trước mặt anh, nó lại mím môi.
- Ơ…ơ…ơ….chào….chào anh… - Nó lí tí
- Bạn em đó anh - thằng Nu chỉ vào nó cho anh xem
- À….anh nhớ rồi, hồi chiều em này bán bánh cho anh nè. – Anh tỏ vẻ ngạc nhiên
- Ơ…ờ….đúng ̣i…em đó – Nó lại lí tí
- Nhà em bên đây hả? vậy mà anh không biết – Anh chỉ tay vào nhà nó
- Dạ,…. – Nó nói nho nhỏ
- Vậy có them một hang xóm nữa rồi – Anh chuẩn bị bắt tay với nó

Nó nh́n thấy tay anh ch́a ra để bắt tay làm quen với nó, th́ nó lại mím môi, vô hồn nói
- Được bắt tay nữa hả?
- Hả? -Anh trố mắt ngạc nhiên

Nó chợt tỉnh người lại
- Ờ ờ….th́…hàng….hàng..xóm – Nó lí tí cuối đầu bắt lấy tay
Khi mới bắt đầu chạm lấy tay anh, tay nó như chạm điện cứ muốn rút ra măi..nhưng cuối cùng nó vẫn để như vậy. Cái cảm giác ban đầu được bắt tay với anh khiến nó phải xao xuyến, nó thấy vui lắm

Nó chợt ngẩng đầu lên th́ thấy anh nở một nụ cười thật đẹp trước mặt nó, nó lại xao xuyến v́ từ trước nó chỉ lén nh́n anh cười ở đằng xa, không thấy rơ được. một nụ cười thật gần, nó đă thấy đẹp nét đẹp của anh gần hơn. Trong trí óc của nó bây giờ chắc chắn đă khắc sâu gương mặt của anh.
- Em tên ǵ? – anh hỏi
- Em tên Nho – Nó bắt đầu b́nh tĩnh trả lời nghiêm túc hơn, không để t́nh trạng “lạc lối” lại diễn ra
- Anh tên Tú

Cuối cùng nó cũng đă biết tên anh.
- À th́ ra là người mà Nu nói- Anh găi đầu
- Dạ em đó – Nó đă nở một nụ cười đầu tiên với anh

Thằng Nu đi lên, nói:
- Vậy là anh em ḿnh trở thành hàng xóm rồi
- Ừ, h́ h́ – Anh cười

Cả 3 đứng tṛ chuyện, không khí hẳn ra vui vẻ. Anh đă không phân biệt hay ḱ thị với những người nghèo mà ḥa đồng vui vẻ lắm
- À! Bánh ḅ mà nhà em bán, ngon lắm. Bà nội anh thích lắm
- Dạ…không phải đâu…bánh đó mẹ em đi lấy của người ta về bán lại ó – Nó nói
- À. Th́ ra là vậy . mà em biết nấu bánh ḅ không ? -anh hỏi nó
- Biết chứ, nhưng mẹ không cho làm thôi. Cái ǵ em làm cũng được hết, h́ h́ – nó cười

Một lát sau:
- Nhà anh có bà Nội nữa hả? - thằng Nu hỏi
- Ừ..anh sống với ba mẹ, với bà nội thôi à. Ba mẹ anh rất là dễ thương. Bà Nội anh th́ rất thương anh nên anh cũng thương bà Nội lắm.
- Ờ! Anh sướng he – Nó nói
- H́ h́
- Nho c̣n đi học không? – Anh hỏi

Nó ra vẻ buồn và ấp úng :
- Em nghĩ rồi anh ơi, nhà nghèo mà tiền đâu mà học chứ - Cái chân nó ngọa nguậy vào cái chân kia
- Tội nghiệp mấy em quá – Anh nói
- Nhưng không sao, sau này lỡ tụi em giàu lên chừng đó học cái ǵ mà chẳng được - thằng Nu hài hước nói
- Hả, mày nằm mơ hả. Làm ǵ mà giàu nổi - Nó cũng vui vẻ chọc thằng Nu
- Th́ lỡ trúng vé số rồi sao mậy? - thằng Nu cười
- H́ h́ – anh đẹp trai của nó cũng cười

Một lát sau,
- Anh học ngành ǵ? - thằng Nu hỏi
- Anh học quản trị - Anh trả lời
- Anh đẹp trai giỏi ghê ! – nó vô tư
- Em mới gọi anh là cái ǵ? – Anh thắc mắc

Nó ấp úng, mím môi . Thằng Nu nó nhanh miệng nói
- Nó kêu anh là anh đẹp trai không à, tại nó thấy anh đẹp trai lắm đó. Hé hé - thằng Nu cười
- Trời – anh cười
- Sao mày xạo quá dạ? – Nó th́ thầm vào tai thằng Nu
- Trời, chẳng phải mày thường nhắc anh Tú…rồi khen ảnh đẹp trai hả? - thằng Nu cố t́nh la lớn chọc nó
- Ờ…th́….. – Nó ấp úng
- Thôi, không có ǵ đâu. Nếu Nho thích gọi anh như vậy th́ cứ gọi, anh cũng thích mà h́ h́- Anh cũng vui vẻ cười
- dạ, em cũng gọi “anh đẹp trai “ quen miệng rồi – Nó hí hửng
- Ủa, em gọi anh hồi nào? – Anh thắc mắc

Nó biết ḿnh đă bị hố, v́ nó thường gọi “anh đẹp trai “ khi mỗi lần nó gặp anh, nó nói trong trí óc nó. Từ từ đó đă trở thành thói quen của nó .
- Dạ…..dạ…. – nó ngập ngừng
- Dạ….nó hay gọi ANH ĐẸP TRAI>>>>ANH ĐẸP TRAI trong giấc mơ đó anh ạ. Há há há há -thằng Nu chọc nó, thằng Nu cười toe tóet và la lớn
- mày? --- Nó bậm môi

Buổi tối hôm đó tại pḥng nó ngủ

H́nh ảnh anh đẹp trai của nó lại hiên lên trước mặt nó, trí óc nó cứ lưu măi gương mặt đó. Và cái làm nó vui hơn hết là hôm nay nó được “ chính thức” làm quen và nói chuyện với anh. Nó vui lắm, nghĩ đến cái cảm giác đó, nó tựa như ḿnh đang bay lên cung trăng.Được bắt tay anh, được nh́n thật gần nụ cười và gương mặt điển trai của anh, nó sánh đó là điều thật sa xĩ, tựa như được gặp mặt và bắt tay với nghệ sỹ nổi tiếng. “Hạnh phúc quá” – nó hay nói trong giấc ngủ

Sáng hôm sau, Mẹ của Tú đi ra đường. Bà đi đến một quán cà phê nhỏ trong hẻm. Bà ngồi xuống và bà chủ quán chạy ra hỏi:
- Chị dùng ǵ?
- Ờ…cho em ly sữa tươi đi chị - Bà vui vẻ nói

Một lát sau, bà chủ quán cầm ly sữa tươi ra. Bà chủ quán nói:
- Nh́n chị lạ quá, chắc từ chổ khác tới hả?
- Dạ, đúng rồi chị. Em mới dọn lại, nhà em ở đằng kia ḱa - Mẹ Tú chỉ tay về ngôi nhà của ḿnh
- À,th́ ra là nhà đó ,mới dọn lại em biết mà – Bà chủ qúan nói
- À vậy th́ hay quá, chị ơi giúp em cái này nhé? - Mẹ Tú nói tiếp
- Ờ…chị nói đi
- Thật ra, em đang đi t́m người giúp việc. Tại nhà em có một bà lăo già yếu rồi, em và ông xă th́ đi làm tối ngày, có thằng con trai th́ cũng đi học. Nhà cửa không ai chăm nôm hết.
- À. T́m người giúp việc phải không?
- Dạ. - mẹ Tú ân cần
- Kiếm người giúp việc trong cái xóm này đâu phải khó, được rồi để tôi kiếm giùm cho
- Thiệt không chị, vậy hay quá - mẹ Tú mừng rỡ
- Ờ..khỏang 2 ngày nữa được không? – Bà chủ quán hỏi
- Được ..được chị
- Vậy khỏang 2 ngày nữa tui lại báo cho chị hay, mà tiêu chuẩn của chị đặt ra là ǵ?
- Ờ th́…làm việc tốt. Giỏi giắn, biết chăm nôm nhà cửa và bà lăo là được rồi! - Mẹ tú nói
- Ờ…dễ ẹt hà, để đó tui lo, ở đây hô một cái là nhiều lắm. Nhưng tin cậy lắm, bảo đảm luôn.
- Vậy th́ tốt rồi cảm ơn chị. Có ǵ em hậu đăi sau nha.

Tại nhà nó

Nó đang lượm khượm đẩy xe dừa xiêm của ba nó ra chuẩn bị đi bán thi anh đẹp trai của nó từ trong nhà bước ra

Anh đi học, thấy nó khó khăn đẩy xe vậy anh chạy tới giúp
- Để anh tiếp cho – Anh chạy tới
Nó quay qua th́ thấy Tú đang tiếp sức ḿnh
- Cảm ơn anh đẹp trai nha! H́ h́ - Nó cười
- Đâu có chi em. Thôi anh đi học đây
- Dạ, cảm ơn anh chào anh

Nó cứ măi mê nh́n theo gót chân anh đi học trên đường , cho tới khi nào anh đi ra tới ng̣ai ngỏ hẻm khuất bóng th́ mới chịu thôi.
- Lên đường thôi – Ba nó đằng sau đi tới
Nó biết nó sắp phải đi bán dừa, lại thêm một ngày mệt mỏi và đuối đừ với nó lại đến. Cái nắng là một thứ không thể nào thiếu được trong cuộc sống của nó nhưng nó phải ghánh chịu mà thôi.

Khỏang 2h ngày hôm đó, thằng Tân bóng chạy xuống nhà Tú
“ Trời ơi, hổm rày mắc công chuyện không thấy anh đẹp trai đâu hết trơn á” – nó nói
Nó liếc ngang liếc dọc vào nhà Tú th́ thấy Tú đang học bài. Nó lém lĩnh và trơ trẻn kêu Tú ra
- Anh ơi!
Tú trong nhà nghe được nên đi ra và vẫn than thiện chào hỏi
- Chào em
- H́ chào anh! – nó ỏng ẹo
- Ừ mà em tên ǵ anh quên rồi.
- Em tên tân đó mà, hí hí
- Ờ…Tân kiếm anh có chuyện ǵ không? – Anh hỏi
- Ờ…th́ ṭ tí te chút mà- nó lộ liễu
- Hả? ṭ tí te là sao? – Anh thắc mắc
- Là tṛ chuyện đó anh.
- Nhưng trời bây giờ nắng quá à,em đứng đây nói chuyện sao? hay để tối nha.
- Ờ..vậy cũng được tối em xuống – Tân ỏng ẹo dù nó đă quê
- Ừ. Bye em

Anh quay vào nhà học bài tiếp, thằng Tân bóng đứng ng̣ai này cứ nuối tiếc không chịu về ,cứ muốn đứng đó ngắm Tú thêm một lát nữa. Tú nhiều lần bất chợt nh́n ra th́ thấy thằng Tân bóng đang nh́n anh, anh thấy ḱ lắm nhưng cứ b́nh thường.

Nh́n xong, dường như thằng Tân bóng đă thỏa măn, sau đó nó mới chịu quay về.

Trên đường về, thằng Tân bóng bất ngờ thấy một anh khác cũng đẹp trai tóc vàng vàng đang đi cùng đám bạn th́ phải, nhưng ăn mặc bụi rặm quá, nên ḷng mê trai của Tân lại nổi dậy, nó thấy bắt đầu thích nên chạy dơi theo. Tân cứ nh́n mấy anh đó măi, mấy anh đó đă bắt gặp được ánh mắt của tân dơi theo nên anh tóc vàng chợt cười và quay lại hỏi Tân:
- Sao nh́n anh ḥai vậy em? – Anh tóc vàng hỏi
- Dạ…dạ em…em….có nh́n đâu – Nó ỏng ẹo thùy mị trả lời y như con gái trong khi mấy tên con trai khác trong nhóm cũng đang nh́n nó
- Anh thấy rơ ràng nè em, nh́n cái ǵ hả? – Anh tóc vàng nói tiếp
- Ừ…th́….th́….em thấy anh đẹp trai quá nên nh́n…..không được sao? - thằng Tân bóng lộ liễu

Mấy tên con trai kia rĩ tai nhau nói nho nhỏ, và pha vào trong từng câu nói là những tiếng cười khinh:“ Ê, bóng đó mày”
Mặc dù thằng Tân bóng nghe được, nhưng cũng bỏ ng̣ai tai v́ câu nói đó, Tân đă nghe gần cả triệu lần trong đời. Nó cứ măi mê nh́n anh tóc vàng đó, rồi chớp mắt chớp mắt với anh
- À th́ ra là vậy, ḿnh làm quen đi - Anh tóc vàng nói
- Ừ…được đó anh, có thêm bạn là thêm vui mà - thằng Tân bóng tỏ ra hiếu khách
- Anh tên Khanh, mấy đứa kia là bạn anh. Em tên ǵ?
- Tên anh đẹp quá, em tên Tân – Tân tỏ ra nịn nọt
- Nhà em ở đằng kia ḱa – Tân chỉ về hướng nhà ḿnh
- À…anh biết rồi – Khanh nói
- Có ǵ anh lại kêu “ Tân “là em có mặt liền, hé hé- Nó cười lộ liễu
- OK! Anh sẽ đến . Thôi tụi anh đi đây. Bye em yêu

Thằng Tân nghe được từ “ Em yêu” mà thấy sướng rợn người. Cả đám đă đi , Tân cũng về nhà. Nhưng ánh mắt của Tân cũng măi hướng về phía Khanh đi cho đỡ “ghiền”.

......... To be Continue
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN Kevin Lee đă ủng hộ: 569000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1 gửi tới 8785

[ Nothing ] is Possible . . .
Hăy đừng khóc v́ một điều ǵ đó kết thúc, mà hăy cười lên v́ nó đă đến. Không có ai xứng đáng với những giọt nước mắt của bạn, c̣n người xứng đáng với chúng th́ chắc chắn không để bạn phải khóc...!

Cuộc sống cũng giống như 1 ly café.
Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên…nhấp 1 ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi v́ ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đă cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đă không tan ra và dính ở đáy ly…Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi t́m kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên.

Reply With Quote

  #7  
Cũ 07-16-2010, 11:30 PM
T́nh Yêu Đă Trở Về
Kevin Lee's Avatar
Kevin Lee Kevin Lee đang trực tuyến


 
Mặc định Về : [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left]
NGÔI NHÀ ĐÓ....
.....CÓ ANH ĐẸP TRAI !

Tác giả : Trương Khánh Kỳ

Kỳ V :


Ḥang hôn chiều rĩ tai nhau bay đi, để lại một đêm tối buông xuống. nó và ba mẹ nó đi bán về đă thấm mệt. Nó thay v́ tắm rữa rồi ra ăn cơm, nhưng hôm nay lạ lắm ,vừa về tới nhà nó chỉ muốn nằm trên giường măi, chắc có lẽ nó đă quá mệt.
Đến khi:
- Nho ơi! Thằng quỷ xuống ăn cơm mày! – Giọng mẹ nó từ sau bếp vang vọng vào pḥng nó
- Dạ…d…ạ…. – Giọng nó vang ra nhưng có vẻ mệt mơi lắm
Nó từng từng bước đi xuống bếp, dáng người đi mệt mơi
- Dọn cơm phụ tiếp coi, về tới không đi tắm rửa mà nằm trong pḥng ḥai – Mẹ nó la
- Con mệt mà mẹ - Giọng nó uể oải
- Thôi xúm lại một tay một chân ăn cơm lẹ đi, tui đói lắm rồi đây nè – Ba nó nói
- Dạ
Nó vào nhắc ra nguyên một chảo cá sặc kho c̣n dư của ngày hôm qua, một rổ rau tươi. C̣n mẹ nó th́ dọn ra một chén chao ớt. Bửa cơm tối của nhà nó thật đơn sơ, thật đạm bạc. Nó thiết nghĩ : “ Bao giờ mới được ăn heo quay đây “
Bỗng dưng ở ng̣ai cổng vang lên tiếng của thằng Nu :
- Nho ơi! Ra đây chơi
- Cửa không có khóa, mày vô đi – Giọng nó vọng ra
Thóang chút thằng Nu đă vào nhà, mẹ Nho nói:
- Sao đây, tính rủ thằng Nho đi đâu nữa?- Mẹ nó hỏi thằng Nu
- Dạ, ra cổng đứng nói chuyện chơi thôi mà – thằng Nu găi đầu
- Kệ tụi nó đi bà, hỏi chi vậy – Ba nó lên tiếng
- Mày đợi tao chút, tao ăn xong rồi nè – Nó nhanh chóng ăn cho hết cơm
Hai đứa đang ngồi trước cổng nhà:
- Ê! Sao hôm nay tao thấy mày mệt mỏi quá vậy Nho? – thằng Nu hỏi
- Ừ..tao thấy mệt quá – Nó lắc đầu
- Ừ, tao biết mày sợ nắng nhưng chịu thôi, biết làm sao hơn
- Th́ tao đang cố gắng. – Nó lắc đầu
- Ê..không lẽ suốt đời, số phận ḿnh cứ măi như vậy sao mày? – Nó tiếp tục hỏi
- Hôm trước tao có nói, thế nào trời thương cũng sẽ gặp được điều may mắn mà mày – thằng Nu cười nói
- Hi vọng vậy, chứ bây giờ có cách ǵ làm cho ḿnh giàu lên đâu, phải biết cố gắng thôi – Nó nói tràn ngập tự tin
2 đứa hôm nay ngồi khá buồn hiu, cứ chống tay lên cằm măi, đến khi:
- Ờ! Để tao qua rủ anh Tú ra nói chuyện chơi he? – thằng Nu nói
Nó bắt đầu đỏ mặt lên, nó mím môi một cái rồi nhanh chóng nói với thằng bạn của ḿnh:
- Chi vậy thôi thôi, đừng kêu ảnh ra.
- Mày sao dạ, cứ mỗi lần tao nhắc tới ảnh …cái mày kỳ cục lắm nha – thằng Nu thắc mắc
- Có ǵ đâu – Nó quay sang chổ khác mà trả lời
- Không lẽ, mày ghét ảnh hả Nho? – thằng Nu kh́u vai nó hỏi
- Hông, hông có à nha. Tự nhiên ghét ảnh làm ǵ, đồ khùng . Mà mày tưởng ảnh rảnh lắm hả, đâu có sẳn mà cho mày kêu
- Sao không rảnh? – thằng Nu căi
Thằng Nu chưa kịp kêu, th́ anh đẹp trai của nó đă từ trong nhà mở cửa bước ra. Nó quay sang thấy, vẻ mặt mừng rở hẳn lên, dường như mọi sự mệt nhọc của nó không c̣n nữa, đă thật sự tan biến hết rồi. Nhưng nó bỗng ḱm chế lại cảm xúc của ḿnh, và luôn tự hỏi con tim : “ Mày sao vậy, sao cứ run run sợ sợ ḥai vậy? “
- Ủa? 2 em làm ǵ ngồi đây – Tú hỏi
- Dạ, 2 đứa em ngồi chơi đó mà- thằng Nu đứng dậy trả lời
- Ờ! Cho anh ngồi với được không? – Tú nở nụ cười hỏi
Chết rồi, nó lại thấy nụ cười của anh nữa rồi, tim nó cứ run run lên nữa rồi. Nó chợt lấy tay đưa lên ngực để dằn lại con tim ḿnh – đó là triệu chứng mới của nó từ khi gặp được Tú
- Anh ngồi đi – thằng Nu chỉ tay vào chổ ngồi cạnh Nho.
Anh đă ngồi xuống cạnh nó, tim nó chợt run run hơn nữa, nó cố lấy tay lên ngực để siết chặt con tim ḿnh. Rồi nó chợt nghe một mùi hương tỏa ra từ người anh, ôi! Thật là thơm và dễ chịu, một mùi hương mà khiến nó phải ngất ngây.

Chợt anh thấy nó cứ lấy tay đè lên ngực ḿnh nên hỏi:
- Em sao vậy Nho?
Nó chợt tỉnh hồn trở lại và nói
- Dạ, dạ không có ǵ hết
- Nó mệt đó anh – thằng Nu kế bên nói
- Mệt hả, em có sao không? – anh đẹp trai của nó hỏi
- Cám ơn anh đẹp trai nha, em không sao! – nó cười
Một lát sau:
- Anh cũng rảnh he, tối nào cũng ra nói chuyện với tụi em hết – Nó đă b́nh tĩnh trở lại hỏi anh
- Ừ, buổi tối anh ít đi lắm.Thường tối anh hay đi dạo đâu đó hay nói chuyện với bạn bè thôi. Hồi ở nhà kia anh cũng thường vậy.
- Ờ, ra là vậy. Ủa, mà nhà kia là nhà nào anh? – Nó hỏi tiếp
- À, nhà cũ của anh đó mà.
- Mà sao gia đ́nh anh lại dọn về đây hả? – thằng Nu kế bên hỏi
- Th́ ba mẹ anh bán nhà đó, mua lại nhà này. Nhà đó trong cái hẻm hơi ồn ào. Ba mẹ anh không thích với bà Nội cũng vậy. tuy ở đó lâu rồi nhưng dần dần nó ồn ào lên.
- À, ra là vậy! –thằng Nu gật gù
Một lát sau Tú nhớ ra:
- À, Tân đâu 2 em
- Hả - thằng Nu và nó đồng thanh ngạc nhiên
- Ờ, là sao anh – Nó hỏi
- Ờ..hồi trưa Tân có lại kiếm anh để nói chuyện, nhưng anh nói tối nay lại, tại lúc đó anh đang xem bài.
- Cái thằng đó riết rồi trơ trẻn thấy phát ớn – thằng Nu giọng quạo nói
- Là sao em ? – Anh hỏi Nu
- Tại anh không biết đó thôi, cái thằng đó cả xóm này ai cũng biết nó. Nó mê trai lắm, không chừng nó mê anh rồi đó – thằng Nu nói
- Em giỡn hả Nu? – anh ngạc nhiên
- Thiệt chứ bộ, thằng đó nó không phải là con trai b́nh thường, nó bị bóng đó anh. Nó chuyên gia đi quen với mấy thằng đẹp trai. Mẹ nó la nó ḥai, nói nó có ngày bị người ta hại lại tại cái thứ như nó dễ dụ lắm, nhưng mà nó không nghe.
- Ờ , mà 2 em có chơi thân với Tân không?- Anh hỏi
- Có chơi nhưng tụi em ghét nó lắm – Nó quay sang nói với anh
- Mà ngộ thiệt, sao hôm nay nó không xuống ta?? – thằng Nu thắc mắc
Sáng hôm sau:

Mẹ nó đang cầm chổi quét sân, la lói om x̣m:
- Riết rồi cái xóm này ăn ở dơ quá, tối ngày đi xă rác nhà người ta không à, coi nè, rác rếnh tùm lum
Tiếng la om x̣m của mẹ nó đă khiến cho nó không tài nào mà ngủ tiếp được, buộc nó phải chạy ra sau bếp.

Đang quét, bỗng dưng bà chủ quán cà phê mà hôm trước mẹ Tú nhờ đi kiếm người giúp việc đến tṛ chuyện với mẹ nó:
- Quét sân sớm vậy chị hai? – Bà chủ quán vui vẻ hỏi
- Ừ, cái tụi nào xả rác quá trời trước sân nhà tui,phải quét chứ để không chịu nổi – Mẹ nó lắc đầu
- Ừ, riết rồi cái xóm này ở dơ quá chị he?
Vài giây sau, bà chủ quán hỏi:
- Chị hai
- Ǵ?
- Chị có muốn đi làm người giúp việc không? – Ba chủ quán hỏi
- Trời, sao chị hỏi vậy?
- Th́ hồi đó tui thấy chị cũng từng đi làm người giúp việc cho người ta chứ bộ - Bà chủ quán nói tiếp
Đúng là mẹ nó ngày xưa đi phụ việc cho người ta, nhưng sau này chuyển nghề đi bán bánh ḅ bánh tiêu, mẹ nó nói:
- Cái xóm này hết người rồi hay sao mà chị đi kiếm tui?
- Ừ, cái xóm này tui đi hỏi mà người ta đi làm mấy chổ khác hết rồi, c̣n nữa đâu?
- Hơ…- mẹ nó thở dài
- Chị đi làm đi, bà chủ nhà này trả tiền cao lắm đó – Bà chủ quán ra vẻ mời gọi nồng hậu
- Với lại em thấy chị bán mấy cái bánh ḅ nắng noi quá, có lời lăi bao nhiêu tiền đâu, đi làm nhà này ở trong mát mà lương cao nữa – Bà chủ quán nói tiếp
Nói tới đây, mẹ Nó dừng chổi quét hẳn mà bắt đầu suy nghĩ:
- Nhà nào mà trả lương cao vậy chị? – Mẹ nó hỏi
- C̣n nhà nào nữa, nhà kế bên chị nè – Bà chủ quán chỉ tay vào nhà Tú
Mẹ nó bắt đầu nh́n theo hướng tay của bà chủ quán vào ngôi nhà đó. Mẹ nó thiết nghĩ ở bấy lâu nay mà không để ư tới nhà kế bên này nữa.
-Sao chị có làm không? Để em c̣n báo cho người ta biết nữa?
- Thôi để tui suy nghĩ cái đă rồi mai trả lời cho. Mà nè, công việc cụ thể sao hả?
- Th́ công việc là dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, chăm sóc cho bà lăo trong nhà nữa
- Nhà đó đông người không chị?
- Chị khỏi sợ cực, nhà đó có bốn người à, 2 vợ chồng, 1 bà lăo, 1 thằng con trai.
- Rồi rồi, để tui bàn với ông nhà tui coi
- Vậy nha, sớm sớm nha chị.
Buổi tối tại nhà Nó trong lúc ăn cơm:
Mẹ nó đă bắt đầu nghĩ tới cái việc mà bà chủ quán nói, mẹ nó trong lúc ăn cơm với nó và ba nó th́ nói:
- Ông, tui đi làm người giúp việc cho người ta à? – Mẹ nó nói với ba nó
Nó trố mắt ra nh́n mẹ nó
- Sao, đi ở đợ hả? – Ba nó nói
- Cái ǵ mà ở đợ, thời buổi này mà c̣n xài từ đó. Tui đi giúp việc nhà cho người ta
- Thôi thôi, dẹp dùm tui, đi bán bánh là được rồi, làm ơn đừng có quay lại nghề cuc- ba nó lấy đủa xua xua
- Th́ tui cũng muốn có thêm thu nhập thôi, chứ tui với ông làm như vậy ḥai biết bao giờ mới có dư dă chứ.
- Thôi mẹ ơi, đừng có đi làm. Nghề đó mệt lắm. đừng làm nhe mẹ - Nó thấy thương mẹ nó nên nói
- Tổ cha mày, bài đặt….- Mẹ nó chỉ nó
- Đi làm nhà bên này sướng muốn chết, lương nghe đâu tới hàng triệu lận đó, mà làm trong mát, phụ việc không à – Mẹ nó vừa nói vừa chỉ tay vào nhà kế bên
Nó thấy mẹ ḿnh chỉa tay vào nhà kế bên, nên lại một lần nữa trố mắt ra nh́n và liên tục mím môi, ngạc nhiên
- Mẹ nói nhà nào?
- Nhà kế bên đây nè – Mẹ nó tiếp tục chỉ
Đến đây nó mới biết đó là của anh đẹp trai nó. Nó tỏ ra nôn nóng hơn, rạo rực hơn.
- Ủa, sao con không biết ta
- Sao mày biết được.
- Sao ông? – Mẹ nó hỏi ba nó
Ba nó cứ ngập ngừng v́ lời mẹ nó nói rất đúng, cứ 2 công việc bán bánh và bán dừa thế này không biết khi nào mới dư dă. Dường như ba nó cũng bị hoa mắt bởi món tiền hàng triệu béo bỡ kia

Ba nó chưa kịp nói th́ nó nhanh nhẹn nhảy vào nói
- Con làm !
- Cái ǵ? – Ba mẹ nó đồng thanh ngạc nhiên.
- Con làm cho mẹ, mẹ cứ đi bán bánh b́nh thường đi, khỏi phải phân vân ǵ hết, hehe – Nó tỏ ra vui sướng
- Mày tưởng làm việc nhà dễ lắm à? – Mẹ nó nói
- Đúng rồi, lạng quạng là bị người ta chửi – Ba nó nói
- Không sao đâu, con có quen cái anh đẹp trai bên nhà đó – Nó vui vẻ
- Anh đẹp trai? – Ba mẹ nó lại trố mắt ngạc nhiên
- Dạ, ba mẹ cho con làm đi con rất muốn làm để phụ tiếp ba mẹ - Nó cứ vui vẻ mà quên mất ăn cơm
- Mà mày biết làm không? Nấu nướng, dọn dẹp, chăm sóc bà lăo ǵ đó nữa – Mẹ nó nói
- Trời, mấy cái đó mẹ dạy con làm hằng ngày, con biết hết mà. Con quen rồi. Con làm nha. – nó cứ khăng khăng
- Nhưng mà không biết người ta có chịu nhận không đây – Mẹ nó nói tiếp
- Được mà…được mà mẹ - Nó nhỏng nhẽo
- Sao hôm nay mày khác thường quá vậy,mới nói nghề đó cực lắm mà bây giờ…….???
- Con giỡn đó mà, có ǵ đâu mà cực. Con làm được hết…Nhe mẹ….? – Nó đung đẩy tay mẹ nó
- Giờ sao ông? – Mẹ nó nh́n ba nó
- Th́ cho nó làm đi, lỡ làm không được th́ bị đuổi thôi chớ có ǵ đâu – Ba nó nói
- Nhưng không biết người ta thấy nó c̣n nhỏ, có chịu nhận làm không đây nè? – Mẹ nó nói
- Th́ ngày mai hỏi người ta – Ba nó lại lên tiếng
Một lâu sau, mẹ nó lại hỏi nó lại một câu chắc cú:
- Mà thật sự mày muốn làm không? Có làm nổi không? Tao vơi ba mày khonog có ép à nha.
- Nổi mà, con muốn làm mà….không sao đâu – nó vui vẻ cười
- Rồi, tao cho mày làm – Mẹ nó khóac tay
- Oh! Ye – Nó vui sướng
Mẹ nó rĩ tai vào ba nó:
- Cái thằng này ngộ ông!. Người ta sợ đi ở đợ muốn chết, c̣n nó th́ mong muốn như vậy. Chắc có vấn đề, hay nó thương tui với ông thiệt.
- Nó cũng lớn rồi, biết suy nghĩ. Chắc là vậy . Bà cứ để nó làm đi, lỡ bị đuổi th́ cũng không mất mác ǵ đâu – Ba nó th́ thầm đáp
- Ừ
C̣n nó th́ lo trổm trẻn ăn cơm một cách vui vẻ, hớn hở, miệng lúc nào cũng cười tươi.

Ba mẹ nó đă đóan trúng một ư thôi, ng̣ai ra vào làm việc nhà Tú v́ nó muốn được gặp Tú mỗi ngày, tiếp cận và nói chuyện nhiều hơn với Tú, có thể xem mọi họat động của Tú, và có thể……nh́n Tú mỗi ngày. Nghĩ đến đó bao nhiêu đó thôi, nó đă thấy phát sướng, vui hẳn lên….

Sáng hôm sau……..

......... To be Continue

NGÔI NHÀ ĐÓ....
.....CÓ ANH ĐẸP TRAI !

Tác giả : Trương Khánh Kỳ

Kỳ VI :

Sáng hôm sau, mẹ nó ra ngoài sân quét th́ bà chủ quán lại:
- Sao chị, được không hả ?
- Trời, chị đi đâu mà sớm quá đây làm tôi giật ḿnh – Mẹ nó quay sang nói
- Ờ, chuyện là vậy nè: Tui th́ đi làm không được rồi, tại già yếu rồi hay sao đó mà thấy uể ỏai – Mẹ nó nói dối
- Nên tui cho thằng con tui đi làm được không? – Mẹ nó nói tiếp
- Con chị ? Thằng Nho đó hả - Bà chủ quán trố mắt ra nh́n ngạc nhiên
- Sao hả, được không? Tui thấy công việc đó nó làm được, hằng ngày làm ḥai à! – Mẹ nó bảo
- Ừ..em cũng biết thằng Nho nó cũng giỏi. Nhưng sợ tay chân nó táy máy làm không ra việc thôi, với lại thấy nó c̣n con nít lắm – Bà chủ quán ra vẻ phiền hà
- Được mà chị, nó giỏi lắm đó, ở nhà mọi việc một tay nó làm hết.
Một hồi lâu, bà chủ quán gật gù khẽ chậm chạp:
- Thôi được rồi, để em hỏi ư kiến bà chủ sao cái đă rồi báo cho chị hay, vậy ha!
- Ôi trời cảm ơn chị nhiều.
- Thôi về đây. – Bà chủ quán quay đi.
Tại nhà bếp của nó:
- Sao rồi mẹ, được không? – Nó hỏi khi nó đang cầm đũa ăn cơm, trông rất hớn hở
- Mệt quá đi, để bả đi hỏi bà chủ xem sao, chứ bả thấy mày c̣n nhỏ, không dám nhận – Mẹ nó ra vẻ phiền năo
- Chết rồi vậy là không được rồi – Nó míu máo buồn
- Mà nè..làm cái ǵ mày khóai làm giúp việc cái nhà đó dữ vậy, có sung sướng ǵ đâu
Nó không trả lời, nó lặng lẽ từng bước mặt buồn hiu đi vô pḥng, trước khi đi vào pḥng nó c̣n nói với ba mẹ nó một câu:
- Bữa nay con không muốn đi bán với ba mẹ đâu, cho con ở nhà một bửa
- Trời, thằng này ngon ta ơi! – Mẹ nó nói
- Thôi cứ cho nó ở nhà đi, đi theo không làm được ǵ cả - Ba nó nói
Nó nằm trong pḥng mà lấy hai tay chắp lại cầu nguyện : “ Cầu cho con được qua nhà anh đẹp trai làm việc đi, con cầu xin mà “

Những hành động lạ kỳ của nó từ khi gặp Tú khiến chính nó cũng không giải thích được, nó ngày càng thẩn thờ, rồi hay ngồi vẽ lên giấy những ḍng chữ khó đọc, trong đó có ba từ “Anh đẹp trai “.

Đầu nó ngẩn ngơ nh́n qua cửa sổ, hướng mắt hướng về quán cà phê nhỏ bên hẻm để trông chờ tin tức từ bà chủ quán.

Đă đúng hai ngày, mẹ Tú lại quán cà phê của bà chủ quán nọ
- Sao chị, chị giúp em được chưa?
- Có chút vấn đề cần hỏi chị đây.
- Chuyện ǵ chị? – Mẹ Tú ra vẻ hồi hộp
- Ờ..tui có hỏi giùm chị và người ta đồng ư nhưng mà….
- Nhưng mà sao chị?
- Nhưng mà người đó là một thằng nhóc, kế bên nhà chị đó. Nó mới có 14 tuổi thôi, nhưng làm việc nhà giỏi lắm, mẹ nó nói ở nhà nó ngoan hiền và làm được hết tất cả mọi thứ trong nhà
- Ờ..nhưng mà em thấy nó nhỏ quá…không biết có….
- Được mà không có ǵ đâu chị, tui đảm bảo luôn, thằng này làm việc chăm ngoan mà, lễ phép nữa.

Trong hẻm này chỉ hỏi được mỗi nhà nó, chứ mấy nhà kia th́ có chổ làm hết rồi
- Nhưng mà…
- Chị yên tâm đi, không có vấn đề gi đâu..hay là chị sợ nó ăn cắp vặt? – Bà chủ quán liên tục lấp lời mẹ Tú
- Không không, chị đừng nói vậy tội nghiệp em. Em không nghĩ vậy đâu.
- Ừ…chị nhận nó đi, ngoan hiền lắm. – Bà chủ quán liên tục khen ngợi, dỗ dành với mẹ Tú
- Thôi, được rồi. em chưa chắc lắm, tại trong nhà có bà lăo cần chăm sóc nữa. Em sẽ nhận thằng nhóc đó thử một thời gian nếu làm được th́ tiếp tục, nếu không th́…. – Mẹ Tú nói
- Ừ…vậy đi chị. Chứ trong hẻm này con gái phụ việc kiếm không có, đi làm xứ khác hết rồi chị! – Bà chủ quán nói
- Dạ, đây – em gửi chị - Mẹ Tú đưa cho bà chủ quán tiền hậu đăi
- Rồi rồi,cảm ơn chị…- Bà chủ quán ân cần
- Vậy chừng nào thằng nhóc đó mới làm được hả chị? Em đang cần gấp lắm. – Mẹ Tú nói tiếp
- À..ngày mai đi, ngày mai – Bà chủ quán tiếp lời
- Dạ, vậy mai nha chị!
- Ừ, mai tui kêu nó qua, nhà nó sát nhà chị đó.

Nói xong, mẹ Tú đi về ,trong ḷng c̣n hơi sợ v́ sợ nó không làm xuể công việc, v́ nó c̣n quá nhỏ. Đi ngang nhà nó, sắt với nhà ḿnh, bà ghé mắt vào nh́n th́ vẫn là ngôi nhà bà thường nh́n thấy mỗi ngày : một căn nhà thật cũ kĩ và nhỏ bé. Bà thiết nghĩ : “ Nhà kế bên như vầy coi cũng thuận tiện việc đi lại “
Buổi trưa khỏang 1h, bà chủ quán lại báo tin cho nó:
- Nho ơi! – Bà đánh thức giấc ngủ của nó
- Dạ….dạ…dạ….- giọng nó trong pḥng vang ra nhưng không biết ai đang gọi ḿnh nữa
Nó quưnh quáng nhanh chóng chạy ra mở cổng th́ thấy bà chủ quán đang đứng trước ḿnh , nó mừng rỡ và chuẩn bị nghe nói:
- Ba mẹ đâu con?
- Dạ đi bán hết rồi d́ – Nó lễ phép
- Ờ..về nói với ba mẹ, bà chủ bên đây chịu nhận con rồi đó – Bà chủ quán chỉ tay vào nhà kế bên nhà nó
Mặt nó sáng bừng lên, đôi mắt long lanh và tươi mát hẳn lên, nó chợt la lên:
- Thiệt không d́, hí hí….cảm ơn d́
- Trời, làm cái ǵ con mừng dữ vậy, đi ở đợ mà mừng vậy sao con? – Bà chủ quán tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Dạ con mừng chứ d́, vậy là con có thể phụ giúp ba mẹ kiếm thêm tiền rồi – Nó thật lém lĩnh
- Ừ, con thật có hiếu, ráng mà làm nha con, d́ nan nĩ giới thiệu con giỏi giắn lắm bà chủ mới chịu nhận đó
- Thiệt hả d́, con sẽ cố gắng
- Mà nè, bà chủ nói chỉ nhận con làm thử vài tháng thôi, để thử xem con có làm nổi không đó, nếu được th́ làm tiếp. Chính v́ vậy mà con phải làm cho giỏi nha.
- Dạ con biết rồi, cám ơn d́ nhiều lắm- Nó ra vẻ vui vẻ
- Ừ…mai 6h sáng bắt đầu đi làm nha con – Bà chủ quán bắt tay nó nói
- Dạ..vậy là lương bắt đầu tính vào ngày mai rồi, mà lương bao nhiêu một tháng vậy d́? -Nó hỏi
- 1 triệu hai trăm ngàn! – Bà chủ quán nói
- Wowwwww! Lần đầu tiên trong đời con sẽ cầm được 1.200.000 sau 1 tháng nữa .hehehe
- Thôi d́ về nghe – Bà chủ quán thấy nó có hiếu với ba mẹ như vậy nên rất xúc động
- Để con lấy chuối cho d́ ăn nhe, mẹ con mới mua buồng chuối bự tổ chảng luôn – Nó vui vẻ
- Thôi, được rồi, nhà d́ thằng con mới mua. D́ về nghe.
- Dạ, d́ về
Nó tỏ ra vui sướng tột đỉnh, hát ḥ cả ngày đến tối.

Đến khi ba mẹ nó, ba mẹ nó chưa kịp đẩy xe dừa và bưng mâm bánh vào nhà th́ nó…
- Ba mẹ, ngày mai con đi ở đợ - Nó vô tư
Ba mẹ nó nghe vậy bỗng dưng thấy mắc cười. Vừa cười nhưng vừa lo:
- Trời trời, ở đợ mà như được làm tiên vậy, tỏ ra sung sướng quá he?
- Bộ bà chủ quán cà phê đằng kia cho hay tin rồi hả? – Mẹ nó hỏi
- Dạ, hồi trưa d́ lại nói con biết.
- Rồi rồi, dzị được rồi, mày vào đây – Mẹ nó bưng mâm bánh vào nhà
- Chi vậy mẹ??????
Trong lúc ăn cơm, mẹ nó đă dặn ḍ rất nhiều, nào là phải biết nghe lời chủ, nào là phải làm việc cẩn thận đàng ḥang tử tế, nào là phải lau chùi gọn gàng ngăn nắp…nó nghe mà muốn chóng mặt. Nhưng bản tính nó là vậy chỉ thóang qua thôi là nó có thể thấu hiểu hết những ǵ mẹ nó dặn. Ba nó cũng tiếp lời vào dạy dỗ nó.
- Năy giờ nghe hiểu không? – Mẹ nó hỏi
- Dạ hiểu rôi – Nó gật đầu
- Ráng làm cho tốt nhe? – Ba nó nói
- Dạ…..Vậy là từ nay con khỏi sợ nắng noi nữa rồi. hé hé hé
Ba mẹ nó lắc đầu.

Buổi tối ăn cơm xong, thằng Nu nhà kế bên chạy qua ṭ chuyện với nó như mọi bửa ở trước cổng:
Nó kể lại mọi chuyện làm người giúp việc cho thằng Nu nghe
- trời, mày làm tao bất ngờ quá à – thằng Nu ra vẻ bất ngờ
- Tao cũng bất ngờ nè, nhưng v́ tao muốn giúp đở ba mẹ tao kiếm thêm tiền thôi – nó lúc lắc cái đầu vui vẻ
- Ê! Sao tao thấy mày nghi nghi….người ta đi ở đợ sợ muốn chết c̣n mày th́…..vui vẻ quá vậy? – thằng Nu nh́m dáo dác nó
- Tao vui cũng phải, tại tao đi làm cho người có quen biết, nên tao không sợ
- À, ư mày nói có quen Anh Tú chớ ǵ?
- H́ h́ đúng rồi
- Ừ…mày qua làm nhà bên đó tao nghĩ mày sẽ được đối xử tốt – thằng Nu ngước mặt nh́n trăng nói
- Sao vậy? sao mày biết
- Th́ mày thấy anh Tú là người thế nào rồi, anh ấy rất tốt bụng, th́ ba mẹ anh ấy cũng vậy thôi
- Ờ….hé – Nó gật gù

Một lát sau:
- Ê sao hôm nay tao không thấy anh đẹp trai ra mậy? – nó hỏi thằng Nu
- À, hồi năy tao thấy ảnh đi rồi!
- Đi đâu? – nó ṭ ṃ
- Ai mà biết, ảnh đi bằng xe máy. Mà có chở một người con gái
- Người con gái hả? ai dạ? người con gái nào – Nó bỗng dưng rất ṭ ṃ
- Ai mà biết, chắc là mẹ ảnh th́ phải? – thằng Nu gật gù
- ̉….chắc là mẹ ảnh
Sáng hôm sau, 5h30 nó thức dậy nhanh chóng. Đánh răng rửa mặt thật gọn, chải tóc thật kĩ. Nó thay một bộ quần áo thật đẹp. Nó nh́n trước gương và làm vài động tác quen thuộc: mím môi sau đó cười thật tươi và nói cố lên!!!!!

Nó đi xuống nhà bếp th́ đă 5h45, nó thấy ba mẹ nó đang nấu ăn buổi sáng. Ba mẹ nó quay lại giật ḿnh nói:
- Trời mày đi làm hay đi ăn tiệc vậy?
- Dạ, thấy cũng b́nh thường mà mẹ.
- Kệ nó đi, bà quan tâm làm ǵ cho mệt.- Bà nó nói
Ăn cơm xong nhanh chóng nó chạy qua nhà kế bên để bắt đầu nhận việc. Trước khi bấm chuông nó c̣n mím môi một cái cho thật tự tin.

Hôm nay là chủ nhật nên cả nhà Tú rất đông đủ mọi người nó

Reng……………… - Cổng nhà Tú vang lên
- Ngồi đi con – Mẹ Tú ân cần mời nó
- Dạ - Nó ngồi xuống
Nó nh́n chung quanh th́ có ba mẹ Tú, và Tú đang ngồi trên bộ sa-lông.
Tú thấy nó liền ngạc nhiên:
- Nho!
- Anh đẹp trai ! – Nó cười
- Sao em lại ở đây? –Tú hỏi
- À…mẹ bảo vào làm việc nhà ḿnh đó con! – Mẹ Tú nói
- Ủa? sao lại là em ấy hả mẹ? – Tú hỏi mẹ
- Ủa? con quen với cậu nhóc này sao?
- Dạ quen, hàng xóm mà, kế bên nhà ḿnh đó mẹ.
- Mẹ biết, vậy hay quá. Vậy khỏi giới thiệu rồi. À c̣n đây là ông xă cô! – Mẹ Tú chỉ sang chồng ḿnh
- Dạ con chào chú – nó lễ phép đứng dậy chào
- Rồi…. chú chào con! – ba Tú chào nó
Một vài giây mẹ Tú nói công việc cho nó nghe, mà nó cứ hướng mắt lén nh́n về phía anh đẹp trai của nó, nhưng nó tự bảo “ Từ từ mỗi ngày cũng được nh́n mà, làm ǵ mà nh́n ḥai vậy Nho???”
- Hằng ngày con quét nhà, lao nhà, rửa chén, lau chùi các vật dụng khác, giặt đồ th́ cô sẽ chỉ con cách xài máy giặt, buổi sáng con đi chợ mua đồ nấu nhá, c̣n nấu ăn th́ cô sẽ phụ con v́ trong nhà khẩu vị mỗi người chỉ có cô biết thôi, do đó cô sẽ làm với con việc này. Rồi con lên pḥng của bà Nội chăm sóc,phục vụ bà khi bà cần, nói chuyện cùng bà cho vui là được rồi.
- Dạ con biết rồi – Nó vui vẻ
- Chú với cô th́ đi làm từ sáng đến chiều, chỉ nghĩ được mỗi thứ bảy chủ nhật thôi, c̣n Tú th́ cũng đi học nên nhà cửa không ai coi, cũng không ai chăm sóc cho bà hết…v́ vậy con ráng giúp dùm chú – ba Tú nói
- Dạ…con sẽ cố gắng ạ - Nó nói
- À! Sao hồi năy cô nghe con gọi Tú là anh đẹp trai ? – mẹ Tú cười
- Dạ….dạ….tại con quen rồi cô, h́ h́ – Nó cười
Anh đẹp trai của nó nghe vậy cũng thấy mắc cười, mẹ Tú nói:
- Ờ! Cô thấy kêu vậy cũng không có ǵ lạ, hồi trước ở nhà cũ…mấy đứa con nít cũng thường hay gọi Tú như vậy lắm
- Dạ…..h́ h́
Ba mẹ Tú và cả nó cùng cười…….Tú th́ cảm thấy hơi ngại v́ những lời khen ḿnh đẹp trai.
- Thôi! Vào đây cô chỉ con sử dụng máy giặt, rồi lên pḥng chào bà Nội….
- Dạ! – Nó cất tiếng rồi đi theo mẹ Tú
......... To be Continue
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN Kevin Lee đă ủng hộ: 569000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1 gửi tới 8785

[ Nothing ] is Possible . . .
Hăy đừng khóc v́ một điều ǵ đó kết thúc, mà hăy cười lên v́ nó đă đến. Không có ai xứng đáng với những giọt nước mắt của bạn, c̣n người xứng đáng với chúng th́ chắc chắn không để bạn phải khóc...!

Cuộc sống cũng giống như 1 ly café.
Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên…nhấp 1 ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi v́ ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đă cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đă không tan ra và dính ở đáy ly…Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi t́m kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên.


Last edited by Kevin Lee; 07-16-2010 at 11:30 PM. Lý do: Gộp bài của bạn lại chống spam
Reply With Quote

  #8  
Cũ 07-17-2010, 10:18 AM
CHÀO MỪNG blackdragon34 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
blackdragon34's Avatar
blackdragon34 blackdragon34 đang trực tuyến
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left] hjhj truyện hay đó, cố gắng post tiếp nha anh kevin, ủng hộ hết ḿnh Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 8426 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #9  
Cũ 07-17-2010, 04:20 PM
T́nh Yêu Đă Trở Về
Kevin Lee's Avatar
Kevin Lee Kevin Lee đang trực tuyến


 
Mặc định Về : [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left]
NGÔI NHÀ ĐÓ....
.....CÓ ANH ĐẸP TRAI !

Tác giả : Trương Khánh Kỳ

Kỳ VII :

Sau khi chỉ nó cách sử dụng máy giặt:
- Cô chỉ con, con nhớ chưa? – mẹ Tú hỏi nó
- Dạ, con nhớ rồi cô – nó đáp
Mẹ Tú đang dắt nó lên lầu để gặp bà Nội của Tú. Từng bước nó đi lên cầu thang, nó thấy được ngôi nhà này sao mà rộng thế, mắt nó đang ḍ t́m cái ǵ đó, mắt nó chao đảo tiếp tục t́m kiếm. Th́ ra nó đang kiếm pḥng anh đẹp trai của nó…bỗng nó nghe tiếng kêu của mẹ Tú nên tỉnh hồn trở lại:
- Tới rồi con! – mẹ Tú nói
- Dạ
- Sao này con cứ gọi bà là Bà Nội cũng được.
- Dạ
Cốc cốc….cốc – tiếng gỏ cửa pḥng bà Nội

Từ từ Nội trong pḥng đi ra mở cửa. trước mắt nó hiện giờ là một bà cụ trông có vẻ thanh cao, gương mặt hiền hậu.

Nó khẻ gật đầu:
- Con chào Nội!
Bà không chào lại nó, chỉ liếc mắt xung quanh một cái rồi đi lên giường nằm nghĩ. Nó xoay sang nh́n mẹ Tú như có vẻ muốn nói qua đường truyền con mắt : “ Cô ơi! Chắc bà khó tính lắm he?” nhưng nó không nói
- Mẹ, đây là Nho. Người giúp việc mới của ḿnh đó mẹ. Sau này mẹ cần ǵ th́ gọi cháu nó. – Mẹ Tú nói với bà Nội
- Kêu thằng Tú lên đây cho mẹ - bà Nội nằm trên giường bảo mẹ Tú
- Dạ - mẹ Tú đáp
Trong khi mẹ Tú đi xuống lầu gọi Tú lên th́ nó ở đây, hít thở một cái thật sâu, mím môi một cái để lấy tự tin. Nó lại gần bà Nội , vẻ mặt ấp úng, trang nghiêm.
- Nội ơi! Con tên là Nho, sau này Nội cần ǵ th́ kêu con nha Nội .
Bà quay sang nh́n nó, bà ra vẻ khó tính, bà thấy vẻ mặt sợ hăi của nó nên lên tiếng:
- Ừ…
- Thằng Tú lên chưa? – bà Nội hỏi tiếp
- Dạ anh đẹp trai chưa lên Nội ơi! – nó đáp
Bà bổng ngồi dậy nh́n nó, một cách trầm trồ lạ lẫm:
- anh đẹp trai ?????
Nó rất lấy đổi làm ngạc nhiên khi ḿnh gọi Tú là anh đẹp trai th́ ai cũng có phản ứng như vậy.
- Dạ…..dạ….- nó ấp úng
- Con vừa gọi ai? - Bà hỏi
- Dạ….anh Tú
- Sao gọi cháu cưng tui như vậy?
- Dạ….dạ..tại….tại……con thấy…..thấy ảnh….ảnh đẹp trai… - Nó sợ hăi khi nh́n thấy nét mặt của bà
Trong lúc đó th́ anh đẹp trai của nó vừa lên pḥng:
- Nội !!!!!!!!!!!– Tú gọi
Nó thấy Tú lên nên đứng nép sang một bên.
- Nội kêu con lên có chuyện ǵ không Nội ?
- Sao sáng giờ không lên Nội hả? – Bà hỏi với vẻ mặt vui vẻ
- Dạ….con đang nói chuyện với ba ở dưới đó Nội - anh đáp
Bà nh́n nó và bảo :
- Xuống dưới đi!
- Dạ - nó thẹn thùng
Trước khi đi, nó c̣n quay lại nh́n anh đẹp trai của nó một lần nữa, rồi con tim nó bảo : “Giờ phút này không thể nh́n anh đẹp trai được đâu “.

Tú quay sang hỏi bà Nội :
- Sao Nội kêu Nho xuống!
- Nội muốn hỏi con đó mà, thằng nhóc đó ở đâu tới vậy? – Bà cười
Tú chợt nh́n bà Nội rồi lắc đầu
- Rồi! rồi! con biết rồi…Nội lại thấy người lạ lại tỏ ra lạnh lùng vậy phải không?
- Cái thằng này – Nội vỗ vai Tú
- Nhóc đó tên là Nho! Nhà cạnh bên ḿnh đó Nội .
- Nó học lớp mấy rồi?
- Nghĩ học rồi Nội
- Sao vậy?
- Nhà em ấy nghèo, ba mẹ phải đi bán bánh, bánh dừa.
Bà Nội nghe xong, bà cũng gật gù trông vẻ thương xót.
- Nội nè! Nho em ấy rất là dễ thương và thông minh. Nội đừng lạnh lùng quá làm Nho sợ mất.
- Nội biết rồi, tội nghiệp thằng nhỏ, mới mấy tuổi đầu mà phải nghĩ học, đi làm người giúp việc. – bà Nội nói
- Dạ…khi nghe mẹ con nói em ấy sẽ giúp việc nhà ḿnh, con cũng bất ngờ lắm đó Nội , tại con với Nho đă là hàng xóm cách đây mấy ngày rồi
- À…th́ ra nó kêu con là anh đẹp trai !!! chắc con vui lắm phải không? – bà cười
- Đâu có đâu Nội , mấy đứa con nít ở nhà cũ ḿnh cũng hay gọi con vậy, nên con thấy cũng b́nh thường h́ h́ h́ – Anh cười thật tươi.
Nó đang quét nhà cho sạch ở dưới nhà, th́ cổng reo lên. Nó chạy ra th́ thấy mẹ Tú về
- Cô về, để con tiếp cô – Nó thấy me xách bọc đồ ăn từ chợ về
- Ừ…
Tại bếp:
- Món này con phải để ớt nhiều, tại chú con thích ăn cay – mẹ Tú chỉ nó
- Dạ………- nó gật đầu
- C̣n món này con phải để muối và nước mắm ít thôi, thằng Tú nó ít ăn mặn lắm
- Dạ.. ( th́ ra anh đẹp trai không thích ăn mặn lắm, h́ h́ ) – Nó dạ rồi khẽ nói thầm
- C̣n đây, bà Nội già rồi con nên hạn chế bỏ đường nhen
- Dạ…..
- Con làm đi, cô chạy lên công ty cô chút..chiều cô về…haizzz…chủ nhật mà cũng không được nghĩ nữa – mẹ Tú thở dài
- Dạ để con mở cổng cho cô
Tại nhà thằng Tân bóng :

Thằng Tân đang cặm cụi sơn móng tay màu hồng th́ đám của thằng Khanh tóc vàng chạy chiếc xe gồ ga mạnh hơi khói lại trước nhà:
- Em yêu đi chơi với tụi anh – thằng Khanh nói
Thằng Tân thấy vậy, ra vẻ e thẹn nũng nịu bỏ cái chai sơn móng tay xuống rồi nói :
- ủa mấy anh c̣n nhớ đến em nữa hả - thằng Tân tỏ vẻ thẹn thùng
- Sao không nhớ, người đẹp mà
Thằng Tân nghe vậy liền hí hửng:
- Anh đợi em chút xíu nà , hí hí – Giọng thằng Tân ngọt sớt
Thằng Tân chạy vào nhà thay quần áo th́ ng̣ai đây, đồng bọn của thằng Khanh rỉ tai vào thằng Khanh :
- Keo này đại ca dính chắc, đại thắng rồi
- Đại ca chuyển chiêu sang mấy thằng bóng này, coi bộ thấy có hiệu quả à.
Thóang chút thằng Tân đă thay đồ xong, Tân mặc chiếc áo màu hồng, quần màu xanh lá cây, đôi dép vàng. Tuy nhà hơi nghèo như vậy nhưng thằng Tân luôn biết cách làm đẹp cho ḿnh bằng cách lấy tiền của mẹ không thương tiếc, Tân chưa hề biết suy nghĩ rằng Ngày mai này, nhà ḿnh sẽ đói hay no!!!. thằng Tân dường như đă quá quen thuộc với cái cảnh có mấy anh đẹp trai đưa đón nó đi chơi thế này, nhưng đây là lần đầu tiên nó quen với một thằng đẹp trai nhưng giang hồ
- nón em đâu? –thằng Tân hỏi thằng Khanh
- Đây nè em yêu – thằng Khanh cầm nón đưa cho Tân
Thóang chút, xe của tụi nó đă gồ ga chạy thật nhanh ra khỏi con hẻm.
Buổi tối tại nhà Tú:
- Dạ chào cô chú con về - Nó xong ngày làm việc
- Ừ…con về…hôm nay con làm khá lắm – mẹ Tú khen
Nó găi đầu rồi khép cổng về.
Tại nhà nó:
- Sao không ăn cơm đi mày? – mẹ nó bảo
- Thôi! Con no rồi
- Ăn hồi nào mà no? - Ba nó hỏi
- Th́ ăn bên nhà bà chủ á, bà chủ tốt bụng lắm cho con ăn ṭan đồ ngon, hí hí – Nó cười hí hửng
Ba mẹ nghe nó nói vậy cũng thấy an ḷng, hỏi tiếp
- Sao, mày thấy làm việc có nặng nhọc không, mệt không, có ai khó dễ ǵ không?
- Không có, có mấy công việc hà, dễ lắm, sướng lắm mẹ ơi – Nó lại cười hí hửng
- Ừ, vậy th́ được – Mẹ nó cười
- Không những sướng mà c̣n được gặp………
- Gặp ǵ? – Mẹ nó hỏi
- Không không có ǵ……h́ h́
Nó chợt nhớ ra bà Nội , bà Nội là người khó tính nhất trong mắt nó. Nó sợ nó sẽ không được hết ư ḷng bà và sẽ có ngày bị bà ghét bỏ, nghĩ tới đó thôi, mặt nó đă buồn thăm thẳm.
- Nếu công việc tốt đẹp như thế này th́ tao với má mày cũng yên tâm rồi – Ba nó nói
- Dạ - Mặt nó chợt mí xị.
Buổi tối tại nhà thằng Tân bóng:
- Trời ơi! Con với cái – mẹ thằng Tân la
- Cái ǵ đâu mà má la dữ vậy? – Giọng nó say xĩn
- Trời ơi! Bữa nay c̣n bày đặt nhậu nhẹt nữa, đám nào rủ mày đi nữa rồi phải không? – Mẹ thằng

Tân vỗ đầu nó
- Má buông ra coi, làm ǵ dạ? – thằng Tân lấy tay xua tay mẹ nó ra khỏi đầu ḿnh
- Riết rồi, mầy hư hỏng lắm nhe Tân, mày cứ như thế này ḥai là tao bỏ mặc xác mày luôn đó- Mẹ thằng Tân đă bật khóc
Dường như, thằng Tân thấy mẹ ḿnh khóc vậy mà cũng không lấy làm ngạc nhiên v́ nó đă thấy mẹ khóc v́ ḿnh quá nhiều:
- Mệt má quá đi, th́ coi như con chết rồi đi – Giọng thằng Tân càu nhàu
- Tao sợ…là sợ mày tập tành thói hư hỏng với bọn xấu, rồi sau này mang họa vào thân
- Haizzzzzzzzz…..mệt quá đi, người ta mệt muốn chết mà cứ nói hoài – thằng Tân khó chịu
- Ừ….tao cho mày chết luôn – Mẹ thằng Tân bỏ ra đằng sau
- Ọe…..ọe……..- thằng Tân ói mữa khắp nhà từ khi đi với bọn thằng Khanh về.
Sáng sớm tại nhà Nho

Nó vừa chuẩn bị mở cổng để đi qua nhà anh đẹp trai nó làm việc sau khi ăn xong, th́ thằng Nu bên nhà chạy qua kịp lúc:
- Ê! Nho
- Hye! – Nó mĩm cười khi nh́n thấy thằng Nu
- Hôm qua tao đi bán về mệt, buồn ngủ quá không qua hỏi thăm mày đi làm thế nào – thằng Nu đang đứng trước mặt nó
- Tốt lắm mày ơi, gia đ́nh anh đẹp trai rất tốt với tao, cho tao đồ ăn ngon không à. – Nó khoe và cười
- Vậy hả? mừng quá vậy?
Nó chợt buồn
- Nhưng mà có bà Nội , bà Nội thấy có vẻ không ưa tao mày ơi!
- Chắc tại mày lạ đó, cố tạo thân thiện và gần gũi hơn coi, mấy bà già cần sự quan tâm lắm.
- Ừ…hihihihi. – nó nghe thằng Nu nói vậy thấy tự tin hơn nhiều
- Thôi tao đi làm nha, à chút nữa mày qua phụ ba tao đẩy xe dừa ra giúp tao nhen! – Nó nói
- Ừ…để tao, chúc mày làm việc vui vẻ -thằng Nu vẫy chào
Đây là buổi sáng thứ hai đầu tuần, gia đ́nh Tú chuẩn bị đi làm
- Nho nè, chút nữa con lên pḥng gọi thằng Tú xuống ăn sáng nhe! – mẹ Tú dặn nó khi đang dắt xe ra đi làm
- Dạ, con biết rồi.
- À c̣n nữa, đem cháo lên cho bà Nội luôn nha con, c̣n phần của con..cô để trong ḷ vi ba đó – mẹ Tú nói
- Dạ con cảm ơn cô.
Thóang chút sau, b́nh minh đă dâng cao, ba mẹ Tú đă đi làm. Theo lời dặn nó lên pḥng gọi anh đẹp trai của nó xuống ăn sáng và đi học.

Nó bước nhè nhẹ lên lầu, pḥng anh đẹp trai của nó nằm đối diện với pḥng bà Nội .

Ngày hôm qua lúc rảnh rỗi nó đă chạy lên ḍ t́m pḥng anh đẹp trai của nó, nó tính vào pḥng lấy đồ đi giặt th́ pḥng đă khóa chốt, đợi đến tới hôm nay mới lên lấy.
Nó khỏ cửa:
- Cốc….cóc….
- Anh ơi! Xuống ăn sáng rồi đi học nè
Tú từ trong pḥng mở cửa ra, tay th́ ṿ ṿ cái đầu, mắt th́ hí hí dường như đang c̣n say ngủ
- Ừ…anh biết rồi
Nó quay sang th́ thấy anh đẹp trai của nó đang mặc bộ đồ ngủ trông rất đẹp y như mấy chàng ḥang tử trong phim mà thỉnh thỏang nó đi xem ké nhà người ta. Tim nó lại trở lại triệu chứng đập mạnh, nó mím môi lại một cái để b́nh tĩnh hơn.
- Ờ…cho em lấy đồ dơ của anh xuống giặt.
- Ừ…em vào lấy đi Nho!
Nó chạy vào lấy cái sọt đựng quần áo dơ của anh ra ng̣ai th́ Tú hỏi:
- Ờ…hôm qua anh về hơi trể nên không hỏi thăm em, em làm có mệt không?
Nó nghe câu hỏi này của Tú th́ nó nhớ lại anh từng nói “ buổi tối anh thường đi dạo và tṛ chuyện cùng mấy người bạn, chứ ít khi đi đâu khuya lắm”, nó hơi thắc mắc nhưng bỗng thấy câu hỏi của anh đủ để ḷng nó ấm áp vô cùng, nó khẽ cười rồi đáp:
- Dạ không, làm việc cho nhà anh. Em thấy vui lắm…
- Ừ…nếu vậy th́ anh không ái nái .h́ h́ – Anh cười với nó và nói
Nó lại bắt gặp nụ cười của anh, tim nó lúc năy chợt đập nhẹ hơn nhưng bây giờ lại đập mạnh trở lại
- Dạ, có ǵ đâu mà ái nái chứ,,h́ h́
- Thôi em đi xuống nha anh!
- Ùm
Nó chạy nhanh xuống lầu v́ nó sợ nó sẽ không kèm chế nổi ḷng ḿnh, v́ khi nó nh́n quá kĩ và gần mặt anh. Một gương mặt đẹp trai mê hồn, nụ cười y hệt thiên thần. Vẽ đẹp của anh không thể nào nó tả hết được.

Nó cầm cái sọt đồ đi xuống lỡ chân đạp ngay cái ǵ đó, dường như có…lông. Nó nh́n xuống bàn chân ḿnh th́ thấy con mèo thật dễ thương mà anh đẹp trai của nó thường hay vuốt ve. Nó chưa có dịp hỏi anh về con mèo này nhưng nó cũng cảm thấy thích chú mèo này, v́ hễ anh đẹp trai của nó thích th́ nó…thích luôn…..

Nó nhanh chóng nhấc chú mèo lên tay, tay xoa xoa đầu. Chú mèo cũng thật là ngoan, nên để cho nó vuốt ve:
- Ôi! Ôi …..tao xin lỗi mày nha. Nằm dưới chân tao chi để tao giẫm lên vậy. Mày có đâu không? Xin lỗi mày nhiều nha. ….Hôm qua tao tới làm, mày đi đâu mất tiêu vậy, tao cũng quên mất mày không nhớ tới mày nữa, ôi…ôi…xin lỗi mày nha, có đau không hả? – Nó hỏi chú mèo đang nằm trên dôi tay nó.
Anh đẹp trai của nó, đứng trên nấc thang lầu thấy nó vuốt ve, xin lỗi chú mèo bỗng bật cười….
Anh đẹp trai của nó từ trên nấc thang lầu bước xuống:
- Em cũng thích mèo lắm ha??? – Anh cười với nó
- Dạ, em thích mèo lắm
- Ừ, con mèo này rất là có ư nghĩa đối với anh, rất quan trọng – Mặt anh trầm tĩnh
Nó muốn hỏi tại sao vậy anh, nhưng nó không dám hỏi, được cất giọng tự tin để nói chuyện với anh như vậy là tốt lắm rồi, chứ mọi thường nó không kiềm chế được ḿnh để tim đập liên hồi.
- Con mèo này em thấy nó dễ thương lắm đó anh – Nó hí hửng
- Ừ, nó đáng yêu lắm, tên nó Lyli – Anh nói
- Lyli? Tên đẹp quá, giống nước ng̣ai h́h́ – Nó cười
- H́ h́
Lần đầu tiên nụ cười của nó được phát lên lâu như vậy, một lâu sau nó nói:
- Ờ, để em dọn phở ra cho anh đẹp trai ăn nhen??
- Ừm…cảm ơm em.
Trong lúc nó đang lấy phở ra, nó đang hâm lại cho phở thật nóng mà mẹ Tú đă chuẩn bị từ sáng sớm. Nó từng bước gấp phở ra tô, bỗng dưng nó quay lại th́ thấy anh đẹp trai của nó đang đứng sau lưng ḿnh cḥm tới , nó giật ḿnh đưa cây giá múc nước lèo lên cao theo con tim nó “ pḥng thủ kẻ gian “ và la lên:
- Anh làm ǵ đó? – vẻ mặt nó nghiêm ngặt
Anh chợt nh́n bật người ra, bất ngờ, c̣n tay th́ giơ lên cao , nói:
- Anh…..anh……. – Tú ấp úng
Nó chợt nhận ra đó chính là anh đẹp trai của ḿnh nên mặt có vẻ sầu sầu, lấy tay từ từ che miệng, như đă bị hố:
- Ờ…anh….anh…..anh đẹp trai ……….
- Em làm ǵ vậy, làm ǵ….định đánh anh hả? – Tú cười vui vẻ
- Dạ….dạ….em không….không dám – Nó đỏ mặt
- Nh́n anh giống kẻ gian lắm sao, anh chỉ muốn coi em nấu cái ǵ mà thơm quá thôi mà – Anh nh́n nó một cách mắc cười và nói
- Dạ…..dạ…..em xin lỗi….xin lỗi anh đẹp trai nha! – Nó cúi mặt
- H́ h́ h́, chắc như vậy ḥai, anh giật ḿnh mà chết quá – Anh tiếp tục cười
Những nụ cười năy giờ của anh, đă làm nó say đắm, đă thấm vào từng bộ năo trí óc và cả…ruột gan nó. Nó chợt thấy ḿnh hơi bị hố, v́ nó hay có tật giật ḿnh, nhất là ai làm ǵ sau lưng nó.
- Dạ, dạ….để em lấy phở ra, anh ra ngồi đi – Nó gạt chuyện sự cố này ngang, dường như môi nó đang cười thầm
- Ừ….h́ h́….em làm anh mắc cười quá…..
Nó bưng phở ra cho anh, anh nh́n nó và cứ măi bật cười, nó cảm thấy thổ thẹn cúi mặt xuống hỏi:
- Anh làm ǵ mà nh́n em cười ḥai dạ?
Nó lấy tay để trên cằm vuốt vuốt, rồi cười với vẻ rất lăng tử….
- Anh nhớ hồi năy…anh mắc cười…..
Thấy anh mắc cười như vậy, nó cũng thấy vui vui lắm….
- Thôi,….ờ…anh ăn đi….rồi đi học…..
- Ừ… - anh vẫn cười
Một hồi sau:
- Chết! cháo của Nội ! – nó hốt hỏang
- Ừ…em đang lên cho Nội đi. – anh bảo nó
- Dạ, em đem liền
Nó vào bếp hâm cháo cho nóng lên rồi múc ra tô, dường như nó múc hơi đầy đến cả tràn tô, trông có vẻ hơi vụng về,từng bước nhẹ nhàng đi lên lấu, v́ sợ cháo đổ ra ng̣ai.
Đến pḥng Nội , nó để cháo xuống đất, gơ cửa:
- Nội ơi! Con đem cháo cho Nội nè…….
Nội trong pḥng từ từ bước ra, nó bưng cháo lên nh́n Nội một cái, có vẻ ánh mắt của nó đang thăm ḍ nét mặt Nội . bà Nội cũng nh́n nó từ cửa pḥng cho đến bàn ăn mini của bà…
- Sao sáng giờ tui đợi mà không đem lên cho tui…hả?- Nội bước lại gần chiếc bàn
- Dạ….dạ….tại….tại…con mắc lấy phở cho anh đẹp trai….nên lấy cháo cho Nội trể
- Lần sau tui không muốn vậy nữa nha! – Bà nói với vẻ mặt trầm ngâm
- Dạ - Mặt nó mí xị
Rồi bà Nội nh́n vào tô cháo, thấy ôi ôi sao mà tràn đầy, bà hằng học nói:
- Ở dưới c̣n cháo nữa không?
- Dạ c̣n nhiều ….nhiều lắm Nội – Nó hí hửng trở lại
- Vậy sao không bưng nguyên nồi lên luôn, múc như vậy sao mà ăn, cho heo ăn à? – Bà nói
Nó nghe như vậy mặt nó buồn lắm, nó biết ḿnh sai khi nghe Nội nói nên im re:
- Sao, tui nói không đúng sao,nh́n đi, tô cháo đầy ngập như vậy sao mà ăn – Bà tỏ ra khó khăn với nó và c̣n lớn tiếng
- Dạ…con xin lỗi Nội - nó thấy ấm ức
- Đi xuống đi – Bà khóac tay
Nó lặng lẽ bỏ đi xuống lầu, mặt buồn da diết, dường như nó muốn khóc. Nó thấy ấm ức vô cùng, bị bà Nội mắng mỏ như vậy làm nó phải dùi dùi đầu vào tay ḿnh nhiều lần. Nó thấy bà Nội khó tính quá, nhưng ư chí nó không tắt, nó muốn ḥan thiện ḿnh hơn nữa nên tỏ rất vui vẻ và tự tin.

Nó bước xuống pḥng khách th́ thấy anh đẹp trai của nó đă đi học rồi, bây giờ chỉ c̣n mỗi ḿnh nó ở nhà.

Nó từng tự lau nhà, quét nhà, lau chùi các vật dụng và đi chợ mua đồ nấu ăn.

Nó đội nón lên, đi ra chợ, đi ngang qua nhà thằng Tân bóng th́ nó phải dừng chân lại khi thấy mẹ thằng Tân đang ngồi sầu đứt ruột bên cánh cửa, mắt th́ đỏ hoe. Nó chạy lại:
- Thím ơi, thím sao vậy?
Mẹ thằng Tân bóng dụi dụi con mắt nói:
- Ờ, ờ…thím không có ǵ con….
- Không có ǵ sao thím khóc – Nó hỏi
Một vài chút sau, mẹ thằng Tân nói thật:
- Thím buồn thằng Tân con thím quá Nho ơi! – Bà cứ khóc
- Dạ…nó làm ǵ hả thím?
- Nó cứ suốt ngày đi nhậu nhẹt với cái đám lạ, về th́ ói tùm lun nhà cửa, la lói um xùm…thím khổ quá…
Nó thấy thương xót mẹ thằng Tân bóng nhiều lắm, nó nghĩ ít ra ḿnh không tệ hại như thằng Tân
- Tính t́nh nó ngày càng thay đổi không giống như lúc trước nữa, h́nh như nó tỏ ra ḿnh là người lớn th́ phải – mẹ thằng Tân nói
- Nó đâu rồi thím?
- Nó lại đi nữa rồi, đi với cái đám mới đó đó.
- Thằng này thiệt hết sức – Nó vỗ tay vào đùi
Một lát sau:
- Ờ, con đi đâu vậy Nho? – mẹ thằng Tân hỏi
- Dạ con đi chợ - Nó đáp
- À…thím có nghe nói con đi giúp việc nhà người ta phải không?
- Dạ…. – Nó vui vẻ trả lời.
Buổi chiều, tại nhà thằng Tân bóng
- Trời ơi! Lại nữa rồi ăn mặc không ra cái ǵ hết, lậi nhậu nhẹt nữa – mẹ thằng Tân hét
- Mệt bà quá, tui mệt rồi nha – thằng Tân giọng say xĩn nói với mẹ
- Trời! bữa nay c̣n kêu tao là bà xưng tui nữa hả? – Mẹ nó sốc
- Mày biết mấy hôm nay tao không đi làm là v́ mày không, tao sợ mày hư hỏng nên ở nhà…..ai ngờ….
- Mệt quá đi, cho tui ngủ được không? Đi làm th́ đi đi, ở nhà trông chừng tui làm ǵ!!!!!!- Nó cằn nhằn
- Trời ơi, ngó xuống mà coi,…..mới có mười mấy tuổi đầu mà hổn láo vậy đó. Con người ta ngang ngữa tuổi nó mà đi làm ra bạc triệu rồi, c̣n nó th́ cứ như vậy ḥai…. – Mẹ nó la
- Người ta nào? – Giọng nó say xĩn
- Thằng Nho …thằng Nho xóm dưới chứ đâu!
Thằng Tân bật dậy, trố mắt hỏi:
- Thằng Nho????????????????????????
Hôm sau, thằng Tân bóng đi xuống xóm dưới, ḍ la ra th́ biết Nho đang phụ việc cho nhà anh đẹp trai. Thằng Tân thấy hụt hẩng lắm, vừa bị chê làm không ra tiền, vừa ghanh tị với Nho v́ được ở chung nhà với anh đẹp trai của nó đang đeo đuổi, nghĩ tới đó nó cảm thấy tức vô cùng. Dường như máu giang hồ ăn chơi của thằng Khanh tóc vàng đă ăn vào xương tỷ của nó dù mới chỉ mấy ngày, thằng Tân chạy lại nhà Tú bấm chuông..
- reng…………………
Nó loắt thoắt lắc lư cái đầu chạy ra mở cổng, th́ thấy không ai khác đó chính là thằng Tân bóng . Nó không mở cổng mà đứng nói chuyện với thằng Tân :
- Có ǵ không mày?
- Ờ….mày làm việc ở đây sao? – thằng Tân giọng nghênh ngang
- Ừ…
- Không ngờ lù khù vậy mà cũng hay, làm được việc bạc triệu – thằng Tân tắc lưỡi
- Ừ, rồi sao…
- Hỏi cho biết vậy thôi!
Thằng Tân chỉ lại đây đổ đôi ba câu như vậy thôi rồi quay mặt đi. Nho thấy thằng Tân ḱ cục lắm nên lắc đầu rồi đi vào nhà.

Thằng Tân bóng trên đường về trong đầu nghĩ: “ Ối trời ơi! Coi như bỏ cái anh đẹp trai này đi, ḿnh là hoa đă có chủ rồi mà, hé hé, ḿnh cũng có anh đẹp trai của ḿnh rồi mà, anh Khanh….anh Khanh….hé hé” thằng Tân cứ hí hửng, chợt đám thằng Khanh gồ ga chạy lại:
- Em đi đâu vậy, anh lại nhà kiếm em, th́ gặp mẹ em, bả chửi quá trời – thằng Khanh hung học nói
- Ờ…..ờ….vậy hả, em xin lỗi nha…em đi chút chuyện mà
- Leo lên đi với tụi anh, nhanh lên - thằng Khanh hối thúc
- OK! – thằng Tân leo lên xe
Và bọn chúng vụt đi……………

Buổi chiều tại nhà Tú:

Ba mẹ Tú đă đi làm về. Tú th́ ngủ trong pḥng, nó th́ đang nấu cơm chiều. Thấy ba mẹ Tú về nó vui vẻ nói:
- Cô chú ăn cơm chưa để con dọn
- Ừ, cảm ơn con….con dọn ra đi rồi lên kêu Nội với thằng Tú xuống ăn luôn – Ba Tú nói
Nghe tới chữ Nội nó đă cảm thấy sợ sợ…Nó từng bước vào bếp mang thức ăn ra, tất cả đă chuẩn bị sẵn chỉ chờ mọi người lên ăn.

Mẹ Tú tắm ra, bà nó:
- Lên gọi Tú với Nội được rồi đó con!
- Dạ
Nó đi lên lầu, nó đi đến pḥng của Tú trước tiên, nó gơ cửa:
- anh đẹp trai ơi! Xuống ăn cơm nè
- Ừ, anh biết rồi – Giọng anh trong pḥng vang ra
Rồi nó hít một cái thật sâu lấy tự tin để qua pḥng Nội :
- Cốc cốc…………..
- Ai đó!
- Dạ, con Nho nè Nội . Nội xuống ăn cơm!- Nó lễ phép
- Ừ….
Nó bước xuống lầu, th́ thấy ba mẹ Tú vào bàn ngồi đợi sẵn. anh đẹp trai của nó cũng đang xuống bên cạnh là dắt d́u bà Nội :
- Thiệt! mệt hết sức, hồi trưa Nội ăn cơm không được ǵ hết – Bà nói với Tú
- Vậy hả Nội . Vậy chút nữa Nội ăn cho nhiều nhe! – Anh vui vẻ
Bà Nội bước xuống ngồi vào bàn, nó th́ đang đứng khép nép,bà nh́n xung quanh bàn ăn, rồi nói:
- Sao có bốn cái chén vậy?
- Dạ…..dạ…..nhà ḿnh bốn người mà Nội ! – Nó ê ấp đáp
- Rồi không ăn sao, mà đứng đó - bà Nội nói nó
- Dạ con hả?..... – Nó ngẩn ngơ
Anh đẹp trai của nó lên tiếng:
- Nho! Em vào lấy thêm chén đủa ra ăn chung đi
- Ừ…lấy thêm đi con – Ba Tú cũng nói
- Người trong nhà không mà – Mẹ Tú vui vẻ
- Dạ….
Nó rón rén đi vào trong bếp lấy thêm chén đủa cho ḿnh, mà trong ḷng vui lắm v́ nó được đối xử tốt như vậy. Nó lụi cụi cúi đầu đi ra bàn ăn.

Trong lúc ăn, nó lại thêm một lần được vui v́ một phần được ngồi cạnh anh đẹp trai của nó , nó thấy vui lắm. Trong lúc ăn nó cứ lén nh́n anh ḥai. Một phần nó được anh gắp đồ ăn cho. Nó cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Bỗng bà Nội nói:
- Món của tui sau ngọt quá vậy?
Nó chợt giật ḿnh rồi thanh minh:
- Đâu có đâu Nội, con bỏ ít đường lắm mà
- Nói c̣n căi, nếm thử đi – Bà đút cho nó một muổng canh
Nó ngầm ngầm nếm rồi nói:
- Đâu có ngọt đâu Nội ?
- Trời! – Ba thở dài
- Sau này mà c̣n làm ngọt như vậy là tui không ăn đâu nha! – Bà nói
Ba mẹ Tú biết tính cách bà Nội hay như vậy nhưng trong ḷng rất tốt và ấm áp vô cùng nên không nói ǵ cả mà chỉ cười. anh đẹp trai của nó cũng vậy là người mà hiểu Nội nhiều nhất.

Bỗng chút sau:
- Ba mẹ thằng Tú nè!... – bà Nội gọi
- Dạ - ba mẹ Tú đồng thanh lên tiếng
- 2 đứa nói kêu người giúp việc về, rồi kêu lên pḥng tṛ chuyện với mẹ, sao không thấy ǵ hết vậy? – Bà đang nói đến nó
Với độ thông minh và nhanh nhẹn của nó, th́ nó biết ngay người mà bà Nội nói đó là ḿnh. Nó tỏ ra rụt rè, nó nh́n anh đẹp trai của nó và anh cũng nh́n lại nó.

Mẹ Tú quay sang hỏi nó:
- Ủa, con không lên pḥng nói chuyện với Nội sao Nho?
- Dạ…..dạ….dạ….. – nó ấp úng
- Hôm trước cô dặn con mỗi ngày lên pḥng tṛ chuyện với Nội mà! – mẹ Tú nói tiếp
- Hơi!....bởi dậy…thằng cháu tui th́ đi học cả ngày, vợ chồng nó th́ đi làm miết….ở nhà buồn….buồn muốn chết – bà Nội thở dài
- Dạ….con……con….- Nó cứ ấp úng
- Từ ngày mai con phải lên nói chuyện với Nội nha Nho! – ba Tú nói
- Dạ….dạ………….
Thật ra nó không dám lên v́ Nội thường hay trách mắng nó, làm nó sợ. Cứ mỗi lần vào pḥng Nội là nó có cái giác lạ kỳ, hồi hộp………….

Màn đêm kéo đến, buộc nó phải xa anh đẹp trai của nó từ đây đến sáng. Nó không biết cảnh đêm tại nhà anh đẹp trai của nó sẽ diễn ra như thế nào nữa,chắc là vui lắm, cả nhà sẽ sum vầy, nó rất muốn ở lại luôn buổi tối, công việc th́ nó không thấy vất vả ǵ cả, miễn sao nó được gặp anh đẹp trai là được rồi.

Nó phải quay về ngôi nhà gắn bó với nó 14 năm nay, sau buổi làm việc mệt nhọc, ba mẹ và nó mới có dịp ngồi bên nhau để ăn bánh uống trà
- Hôm nay được ăn bánh, sướng ghê mẹ há ? – Nó nói
- Ủa, bánh này bà chủ lại cho mày nữa hả? – Mẹ nó hỏi
- Dạ, cô tốt lắm mẹ, cho con bánh ăn ḥai à – Nó ngây thơ
- Vậy là mày có phước gặp người tốt rồi!! – ba nó cười
- Vậy tao với ba mày yên tâm hơn!
- Ba mẹ ăn đi – Nó đưa bánh
Ăn xong, nó không quên để dành một phần cho thằng bạn ḿnh là thằng Nu . Nó đă chạy ra ngồi trước cổng mà 2 con mắt cứ ngó qua nhà của anh đẹp trai nó. Nó rất muốn biết đêm nay anh đẹp trai của nó có nhà không, v́ mấy ngày nay anh hay đi đâu đó.

Không biết sao, trong ḷng nó cứ bồn chồn, náo nức rất muốn gặp anh, muốn gặp anh từng phút từng giây, nó nghĩ vu vơ :”Phải chi cho ḿnh gặp anh đẹp trai nguyên ngày, ḿnh nhịn đói cũng được, híhí” .

Không lâu sau, thằng Nu chạy qua:
- Ê! Nho
- Hye! – Nó ngoắc thằng Nu lại
- Bánh nè, cho mày đó – Nó đưa bánh cho thằng Nu
- Woww!...bữa nay có bánh nữa, cám ơn mày nhiều
- Mẹ anh đẹp trai cho đó – Nó khoe
- Vậy hả, cô đó tốt quá he! – thằng Nu tháo bánh ra ăn
- Bà Nội ǵ đó th́ sao? – thằng Nu hỏi
Đôi mắt nó buồn buồn,như không muốn trả lời
- Bà Nội hả? Bà khó tính quá mày ơi!
- Vậy hả?
- Ừ, tao làm cái ǵ bà cũng không vừa ư, nhiều khi tao muốn khóc lắm – Nó mặt buồn
- Trời, làm ǵ khóc. Con trai ǵ mà…
- Thôi nha, ăn bánh th́ ăn đi…
Một vài phút sau
- Ê Nu
- Ǵ?
- Dạo này tao thấy anh đẹp trai hay đi buổi tối lắm ó!
- Chắc đi học mày ơi – thằng Nu đang ăn
- Nhưng hôm trước ảnh có nói đi học đâu?
- Mày ở chung nhà với ảnh mà hỏi tao sao biết. – thằng Nu nhướng mắt
- Ừ…….
Sáng hôm sau, b́nh minh lại dâng lên . Ngày làm việc của nó cũng lại đến. Nó cố gượng ḿnh kéo ra khỏi chăn để ṃ ra cửa sổ hứng ánh nắng ban mai. Nó vươn vai, hít thở sâu để tự tin hơn trong ngày mới.
- Con đi làm nha – giọng nó cất lên từ ng̣ai cổng
- Không ăn cơm sao mày – Mẹ nó giọng vang lên
- Thôi, con ăn sao.
Reng………………

Cổng nhà anh đẹp trai của nó vang lên, mẹ Tú ra mở cửa:
- Con tới làm đó hả?
- Dạ…con chào cô
- Ừ, con chào con!
- Hôm nay con phải làm ǵ hả cô?
- Ừ…sáng con mang cháo cho Nội ăn, kêu anh Tú xuống ăn sáng rồi đi học ǵ đó, con khỏi đi chợ tại hôm qua cô có mua sẵn đồ ăn rồi, sau đó con chạy lên tṛ chuyện cùng bà Nội là được rồi.
- Dạ - Nó lắng nghe
Nhưng đằng sau chữ “dạ” nó thấy cái ǵ đó sợ sợ từ việc “ lên pḥng tṛ chuyện cùng bà Nội “, nó sợ ḿnh sẽ làm phật ḷng Nội , nhưng thôi v́ ai đó nó sẽ cố gắng hơn.

Nó bước lên pḥng anh đẹp trai của nó,ban đầu là run run náo nức, nhưng sau nó kiềm chế được con tim ḿnh, nó thỏai mái hơn.
- Cốc cốc….anh ơi! Dậy đi ….xuống ăn sáng nè
Anh mở cửa hé hé ra, mĩm cười với nó:
- Ừ…anh xuống liền
Nó lại chợt mím môi một cái khi thấy anh một lọan tóc rối khi mới thức dậy trông thật hấp dẫn, gương mặt say ngủ nh́n giống như mấy chàng ḥang tử đáng yêu.

Không thể bị để trể giờ ăn của bà Nội như ngày hôm qua, sau khi kêu Tú xong nó chạy một mạch qua pḥng bà:
- Nội ơi! Con đem cháo cho Nội liền nha??!
- Ừ - Giọng Nội trong pḥng vang ra
Nó nhanh chóng đi xuống lấy ḅ kho ra cho Tú ăn, nhưng thấy Tú chưa xuống, nó lấy cháo hâm nóng lại rồi mang lên cho bà.

Nó bước vào pḥng, để tô cháo xuống cái bàn nhỏ, nó thưa:
- Nội ơi! Nội ăn cháo nè – Nó gọi bà khi bà đang đứng ng̣ai cửa sổ
- Ừ. – Bà quay mặt vào
Bà Nội cầm tô cháo lên th́ thấy tô cháo gọn gang và vừa phải hơn ngày hôm qua. Bà mĩm cười với nó:
- Như vậy mới được nè!
Lần đầu tiên nó nh́n thấy được nụ cười của bà, ôi sao thật dịu hiền. Nó chạy tới nói:
- Nội ơi! Con đút Nội ăn nha?
- Khỏi, tui có tay có chân, tự mút được
- Dạ. – Mặt nó lại mí xị trầm dầm xuống
Bà vừa đặt cháo lên miệng, nếm thử một cái th́:
- Trời! sao nói không nghe vậy, cháo như vậy sao mà ăn?
- Dạ….dạ cháo sao hả Nội ? – Nó ân cần
- Ngọt như đường, ngọt quá nè bộ muốn cho tui chết sớm hả? – Bà tỏ ra dữ dội
- Dạ đâu có đâu, món cháo này là do cô nấu mà Nội ,con chỉ hâm lại thôi, chứ không nêm nếm ǵ thêm hết – Nó gấp gáp thanh minh
- C̣n lại nói như vậy, thường mẹ thằng Tú nấu đâu có như vậy đâu? – Bà lại lớn tiếng hơn
Nó dường như muốn phát khóc trước hành động, thái độ của bà. Nó ấm ức lắm
- Dạ dạ……dạ…không phải tại con đâu Nội !!!- Nó rất ấm ức
- Đi xuống dưới đi! – Bà chỉ tay về hướng cửa cầu thang
Nó mặt mí xị đi xuống dưới. Ở đây, bà bổng gật gù, rồi đôi lúc mĩm cười một cái.

Nó với gương mặt buồn hiu, nó rất ấm ức, nó biết dù làm thế nào đi nữa th́ nó cũng chẳng được ḷng bà Nội. Nó cắm cúi mặt đi xuống lầu. Nó nh́n thấy chú mèo Lyli đang nằm dưới cạnh cầu thang nh́n nó, nó vội chạy tới ôm chú mèo lên tay ḿnh than thở:
- Lyli ơi! Tao làm ǵ cũng bị Nội la hết, tao buồn lắm. Làm sao đây, tao thật sự rất muốn nói chuyện với Nội , rất muốn tṛ chuyện cùng Nội mà…mày có hiểu tại sao không
- À…mà thôi để tao lấy đồ ăn cho mày ăn nhe, anh đẹp trai bộ không cho mày ăn thường xuyên hay sao mà mày ốm như ma vậy? – Nó đang nói với mèo
Nó lấy ra một chén cơm, ở trên có sẵn thức ăn cho mèo. Nó để xuống đất, con mèo nó lập tức ăn liền. Nó thấy Lyli ăn mà trong ḷng cũng vui vui lây

Buổi trưa tại một cái quán nọ:

Bọn thằng Khanh và cả thằng Tân bóng đang ngồi ở đó, trên bàn là những chai rượu nằm lăn lốc, những miếng mồi nhậu trong dĩa đă hết sạch. Chợt một thằng trong nhóm nói:
- Đại ca! hết tiền rồi, làm thêm phi vụ nữa đi đại ca
- Từ từ mày! – thằng Khanh trả lời
Thằng Tân bóng say xĩn nằm trên đùi thằng Khanh nói:
- Mấy anh định đi ăn cướp nữa hả?
- Chứ không cướp tiền đâu mà xài em – thằng Khanh nói
- Số tiền hôm trước em đưa anh hết nữa rồi sao?
- Số tiền đó, thắm thía vào đâu đâu….hay là….. –thằng Khanh giở tṛ
- Hay sao anh?
- Em về lấy thêm đi –thằng Khanh nói
- Thôi! Không được đâu, về là bả chửi em nữa, mà bả hết tiền rồi –thằng Tân ngày càng bê tha, lêu long
- Haizzzzzzzz,chán chết đi….vậy th́ đi làm phi vụ - thằng Khanh xô thằng Tân ra một bên
Thằng Tân té xuống đất, nhưng cố ĺ người trèo lên đùi thằng Khanh nữa:
- Anh làm ǵ xô em vậy, em nằm chút đi – Nó giọng say xĩn
Một thằng trong nhóm nói:
- Ḿnh làm phi vụ ǵ đây đại ca? Cướp, trộm hay tống tiền????
- Má nó….làm thế nào cũng lộ mặt- thằng Khanh nóng giận
- Hay là đi cướp đi đại ca
Sau một hồi lưỡng lự ,thằng Khanh quyết định:
- OK! Cướp th́ cướp
- Đi anh em – Bọn nó đứng dậy
- Em có đi không? – thằng Khanh hỏi thằng Tân
- Đi chứ anh, anh ở đâu, em ở đó – Giọng nói say xĩn vừa nói vừa cười, xem chẳng ra ǵ
Buổi trưa tại nhà Tú:

Bà Nội bước xuống lầu ăn cơm trưa, bà ngồi xuống ghế, gương mặt khó chịu gọi Nó:
- Bộ tính cho tui chết đói hay sao mà giờ này c̣n không chịu lên pḥng gọi tui xuống ăn cơm?
- Dạ…dạ…tại con đang nấu canh đó Nội – Nó đang mang chén đủa ra bàn
- Hư! Sáng giờ làm ǵ mà không làm, tới giờ này mới làm? – Bà hỏi
- Dạ, tại con c̣n đi tưới cây ở đằng sau nữa Nội .Nội ăn cơm đi Nội - Nó nhấc chén lên đưa bà
- Có ngọt nữa không vậy? – Bà nh́n nó hỏi
- Dạ không, không đâu Nội . – Nó lắc lư đầu
Bà Nội bắt gặp gương mặt của nó ôi thôi lắm lem ṭan vết lọ, ḿnh mẫy ướt đẫm mồ hôi, bà đă thấy thương nó lắm, thấy thương nó từ ngày đầu tiên nó bước chân vào làm, với gương mặt đầy hồn nhiên và dễ thương của nó, bà tin chắc đây sẽ là người bạn để bà tâm sự những lúc cô đơn, khi tuổi đă xế chiều. Nhưng bà luôn khắt khe với nó để xem phản ứng của nó thế nào thôi, bà không ngờ nó vẫn ngoan hiền mà chịu đựng:
- Ngồi xuống ăn luôn đi! – Bà bảo nó
- Dạ thôi, chút con ăn sau
- Biểu ăn th́ ngồi xuống ăn đi – Bà giậm chân
- Dạ dạ dạ - Nó giật ḿnh, kéo ghế ra và ngồi xuống ăn
- …..
- Biết đọc chữ không? – bà Nội hỏi
- Dạ biết – nó lễ phép
- Chút ăn xong..lên pḥng…đọc sách cho tui nghe
- Dạ dạ - Nó nh́n bà một cách sợ sệt
Như lời bà bảo, ăn xong nó nhanh chóng rủa chén rồi phóng lên lầu, gơ cửa:
- Nội ơi! Con vô được không?
- Vô đi! – Giọng bà trong pḥng phát ra
Nó từ từ đi vào cạnh giường bà đang nằm và hỏi :
- Nội! Nội muốn con đọc cái truyện nào hả Nội ?
Bà chỉ tay lên phía trên kệ sách:
- Lấy cái cuốn màu xám xám đó xuống
- Dạ
Nó chạy tới kệ sách lấy cuốn sách, th́ nó vô cùng bất ngờ khi cuốn sách đó quá cũ kĩ, tràn giấy đă ngă màu vàng, cuốn sách đó đă mất b́a nên nó không biết tựa truyện là ǵ
- Lật ra trang 176 đọc tiếp – Bà đang cầm chiếc quạt giấy quạt bảo nó
- Dạ
Nó ngồi xuống giường theo lời biểu của bà, lật sang trang 176 để đọc:
- ……..Khi An Nam đă đến th́ đám cưới đă diễn ra, anh ta vô cùng đâu khổ, anh ấy vội đập đầu ḿnh vào thân cây dừa trước cổng nhà dâu, nước mắt anh đă tuôn rơi
- Dừng – bà Nội ngắt giọng nó
- Dạ…..- Nó ấp úng
- Sao vậy, đọc ǵ ḱ vậy, đọc ǵ mà nhỏ xíu, sao tui nghe. – Bà khó chịu
- Dạ để con đọc lớn chút nhe Nội !!
Nó bắt đầu đọc tiếp:
- ………………….nước mắt anh tuôn rơi, anh cố gượng nỗi đau vào ḷng, nén chặt con tim mà lau ḍng lệ đang tuôn rơi, anh quay lại nh́n người yêu của ḿnh đang khóac cô dâu, anh………………..
- Thôi thôi – Bà lại ngắt giọng nó
- Sao vậy Nội ? – nó hỏi
- Có muốn đọc không? Hả? Có muốn đọc không? – Bà cọc cằn với nó
Nó lại thấy sợ hăi khi nh́n bà, nó run run nói:
- Dạ, con đang đọc mà Nội ??!!!
- Đọc hả, ba hồi đọc nhỏ ba hồi đọc lớn như cái loa….không biết đọc th́ nói
- Dạ….con xin lỗi Nội , để con đọc nhỏ lại – Nó cảm thấy ấm ức
Nó đọc tiếp……
- …………….anh lại quay sang nh́n chú rể, chú rể đó……anh tự hỏi tại sao không là anh………..mà lại là tên khốn đó chứ…….nh́n thấy cảnh tượng như vậy…..anh không thể nào chịu nổi………….
Bà Nội bổng bật dậy làm nó giật cả ḿnh:
- Trời ơi! – Bà vỗ vào nệm gầm gầm
Nó chợt đứng dậy v́ sợ, giọng nó run run, :
- Nội ……Nội ….?????
- Đọc kiểu ǵ vậy hả, hả? – Bà hỏi nó
- Dạ….dạ….con – Nó ấp úng
Nước mắt nó đă bắt đầu từ từ đọng lại, những giọt nước mắt đọng lại, những giọt thật trong, đă hé hé ra:
- Đọc ǵ mà như buồn ngủ vậy, đọc cà lếch cà lếch ai mà nghe được
- Dạ vậy con đọc lại nha Nội ? – nó nghẹn ngào
- Thôi khỏi không muốn nghe nữa – Bà tỏ ra bực bội
- Con xin lỗi Nội ….Nội đừng giận…để con đọc lại…. – Nó cứ nghẹn ngào
- Thôi …đă nói không muốn nghe…
Giọng nó chứa đầy oan ức nói:
- Nội….Nội để con đọc đi….để thôi cô về …mà biết con làm Nội giận…cô la con chết!
Bà Nội đă thấy khóe mắt nó từ từ có nước chảy ra, nên bà quay mặt sang lạnh lùng bảo:
- Đọc đi!
Nó chậm răi ngồi xuống đọc, th́ nước mắt đă tuôn ra hết, nó vẫn c̣n thấy oan ức, giọng nó nghẹn ngào trong nước mắt:
- ………………….anh không thể nào chịu nổi ( hức hức.. )…anh muốn la tóat lên cho mị người nghe được nổi khổ ( hức hức… )…của anh….anh không chịu mất cô dâu…nên ( hức hức…)
- Cái ǵ vậy? – Nội hỏi khi nghe giọng nó đọc chứa đầy tiếng hức hức
- Dạ …..dạ……. – Nó khóc
- Ai làm ǵ mà khóc – Nội nh́n nó
- Dạ….dạ…… -Nó cứ khóc
- Nè nhe! Tui kêu đọc chứ không kêu khóc nha, làm ǵ khóc, làm ǵ khóc hả? Bà hỏi nó
Nó chợt đứng dậy, đi ra khỏi chiếc giường đang ngồi và nói:
- Con muốn bên Nội…chăm sóc cho Nội ….tṛ chuyện với Nội …nhưng Nội cứ khó khăn với con – Nó nói trong nước mắt
- Khó khăn ǵ, khó khăn ǵ hả? – Bà hỏi
- Oa….oa….oa….oa….oa… - Nó không trả lời mà liền bật khóc khi không kiềm được nổi ḷng ḿnh
- Oa…oa….oa…oa…. – nó măi đứng khóc
Bà Nội nh́n thấy nó khóc, thấy thương nó quá, liền bật dậy ra khỏi giường ra ôm chầm lấy nó dỗ dành:
- Thôi thôi! Thôi đừng khóc, đừng khóc nha....đừng khóc nha con…..
Câu chuyện sẽ như thế nào và diễn biến Nho với Anh Đẹp Trai cùa Nó như thế nào ? Mời các bạn đón theo dơi tập tiếp theo .. Nhân tiện qua đây bạn nào có giọng đọc truyền cảm xin vui ḷng liên hệ Kevin qua tell : 01228 49 49 69 or email : kevinleeinfo@gmail.com .
......... To be Continue
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN Kevin Lee đă ủng hộ: 569000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1 gửi tới 8785

[ Nothing ] is Possible . . .
Hăy đừng khóc v́ một điều ǵ đó kết thúc, mà hăy cười lên v́ nó đă đến. Không có ai xứng đáng với những giọt nước mắt của bạn, c̣n người xứng đáng với chúng th́ chắc chắn không để bạn phải khóc...!

Cuộc sống cũng giống như 1 ly café.
Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên…nhấp 1 ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi v́ ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đă cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đă không tan ra và dính ở đáy ly…Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi t́m kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên.

Reply With Quote

  #10  
Cũ 07-17-2010, 04:20 PM
T́nh Yêu Đă Trở Về
Kevin Lee's Avatar
Kevin Lee Kevin Lee đang trực tuyến


 
Mặc định Về : [Truyện] NGÔI NHÀ ĐÓ ... CÓ ANH ĐẸP TRAI


[left]www.heavengay.com[/left]
NGÔI NHÀ ĐÓ....
.....CÓ ANH ĐẸP TRAI !

Tác giả : Trương Khánh Kỳ

Kỳ VII :

Sau khi chỉ nó cách sử dụng máy giặt:
- Cô chỉ con, con nhớ chưa? – mẹ Tú hỏi nó
- Dạ, con nhớ rồi cô – nó đáp
Mẹ Tú đang dắt nó lên lầu để gặp bà Nội của Tú. Từng bước nó đi lên cầu thang, nó thấy được ngôi nhà này sao mà rộng thế, mắt nó đang ḍ t́m cái ǵ đó, mắt nó chao đảo tiếp tục t́m kiếm. Th́ ra nó đang kiếm pḥng anh đẹp trai của nó…bỗng nó nghe tiếng kêu của mẹ Tú nên tỉnh hồn trở lại:
- Tới rồi con! – mẹ Tú nói
- Dạ
- Sao này con cứ gọi bà là Bà Nội cũng được.
- Dạ
Cốc cốc….cốc – tiếng gỏ cửa pḥng bà Nội

Từ từ Nội trong pḥng đi ra mở cửa. trước mắt nó hiện giờ là một bà cụ trông có vẻ thanh cao, gương mặt hiền hậu.

Nó khẻ gật đầu:
- Con chào Nội!
Bà không chào lại nó, chỉ liếc mắt xung quanh một cái rồi đi lên giường nằm nghĩ. Nó xoay sang nh́n mẹ Tú như có vẻ muốn nói qua đường truyền con mắt : “ Cô ơi! Chắc bà khó tính lắm he?” nhưng nó không nói
- Mẹ, đây là Nho. Người giúp việc mới của ḿnh đó mẹ. Sau này mẹ cần ǵ th́ gọi cháu nó. – Mẹ Tú nói với bà Nội
- Kêu thằng Tú lên đây cho mẹ - bà Nội nằm trên giường bảo mẹ Tú
- Dạ - mẹ Tú đáp
Trong khi mẹ Tú đi xuống lầu gọi Tú lên th́ nó ở đây, hít thở một cái thật sâu, mím môi một cái để lấy tự tin. Nó lại gần bà Nội , vẻ mặt ấp úng, trang nghiêm.
- Nội ơi! Con tên là Nho, sau này Nội cần ǵ th́ kêu con nha Nội .
Bà quay sang nh́n nó, bà ra vẻ khó tính, bà thấy vẻ mặt sợ hăi của nó nên lên tiếng:
- Ừ…
- Thằng Tú lên chưa? – bà Nội hỏi tiếp
- Dạ anh đẹp trai chưa lên Nội ơi! – nó đáp
Bà bổng ngồi dậy nh́n nó, một cách trầm trồ lạ lẫm:
- anh đẹp trai ?????
Nó rất lấy đổi làm ngạc nhiên khi ḿnh gọi Tú là anh đẹp trai th́ ai cũng có phản ứng như vậy.
- Dạ…..dạ….- nó ấp úng
- Con vừa gọi ai? - Bà hỏi
- Dạ….anh Tú
- Sao gọi cháu cưng tui như vậy?
- Dạ….dạ..tại….tại……con thấy…..thấy ảnh….ảnh đẹp trai… - Nó sợ hăi khi nh́n thấy nét mặt của bà
Trong lúc đó th́ anh đẹp trai của nó vừa lên pḥng:
- Nội !!!!!!!!!!!– Tú gọi
Nó thấy Tú lên nên đứng nép sang một bên.
- Nội kêu con lên có chuyện ǵ không Nội ?
- Sao sáng giờ không lên Nội hả? – Bà hỏi với vẻ mặt vui vẻ
- Dạ….con đang nói chuyện với ba ở dưới đó Nội - anh đáp
Bà nh́n nó và bảo :
- Xuống dưới đi!
- Dạ - nó thẹn thùng
Trước khi đi, nó c̣n quay lại nh́n anh đẹp trai của nó một lần nữa, rồi con tim nó bảo : “Giờ phút này không thể nh́n anh đẹp trai được đâu “.

Tú quay sang hỏi bà Nội :
- Sao Nội kêu Nho xuống!
- Nội muốn hỏi con đó mà, thằng nhóc đó ở đâu tới vậy? – Bà cười
Tú chợt nh́n bà Nội rồi lắc đầu
- Rồi! rồi! con biết rồi…Nội lại thấy người lạ lại tỏ ra lạnh lùng vậy phải không?
- Cái thằng này – Nội vỗ vai Tú
- Nhóc đó tên là Nho! Nhà cạnh bên ḿnh đó Nội .
- Nó học lớp mấy rồi?
- Nghĩ học rồi Nội
- Sao vậy?
- Nhà em ấy nghèo, ba mẹ phải đi bán bánh, bánh dừa.
Bà Nội nghe xong, bà cũng gật gù trông vẻ thương xót.
- Nội nè! Nho em ấy rất là dễ thương và thông minh. Nội đừng lạnh lùng quá làm Nho sợ mất.
- Nội biết rồi, tội nghiệp thằng nhỏ, mới mấy tuổi đầu mà phải nghĩ học, đi làm người giúp việc. – bà Nội nói
- Dạ…khi nghe mẹ con nói em ấy sẽ giúp việc nhà ḿnh, con cũng bất ngờ lắm đó Nội , tại con với Nho đă là hàng xóm cách đây mấy ngày rồi
- À…th́ ra nó kêu con là anh đẹp trai !!! chắc con vui lắm phải không? – bà cười
- Đâu có đâu Nội , mấy đứa con nít ở nhà cũ ḿnh cũng hay gọi con vậy, nên con thấy cũng b́nh thường h́ h́ h́ – Anh cười thật tươi.
Nó đang quét nhà cho sạch ở dưới nhà, th́ cổng reo lên. Nó chạy ra th́ thấy mẹ Tú về
- Cô về, để con tiếp cô – Nó thấy me xách bọc đồ ăn từ chợ về
- Ừ…
Tại bếp:
- Món này con phải để ớt nhiều, tại chú con thích ăn cay – mẹ Tú chỉ nó
- Dạ………- nó gật đầu
- C̣n món này con phải để muối và nước mắm ít thôi, thằng Tú nó ít ăn mặn lắm
- Dạ.. ( th́ ra anh đẹp trai không thích ăn mặn lắm, h́ h́ ) – Nó dạ rồi khẽ nói thầm
- C̣n đây, bà Nội già rồi con nên hạn chế bỏ đường nhen
- Dạ…..
- Con làm đi, cô chạy lên công ty cô chút..chiều cô về…haizzz…chủ nhật mà cũng không được nghĩ nữa – mẹ Tú thở dài
- Dạ để con mở cổng cho cô
Tại nhà thằng Tân bóng :

Thằng Tân đang cặm cụi sơn móng tay màu hồng th́ đám của thằng Khanh tóc vàng chạy chiếc xe gồ ga mạnh hơi khói lại trước nhà:
- Em yêu đi chơi với tụi anh – thằng Khanh nói
Thằng Tân thấy vậy, ra vẻ e thẹn nũng nịu bỏ cái chai sơn móng tay xuống rồi nói :
- ủa mấy anh c̣n nhớ đến em nữa hả - thằng Tân tỏ vẻ thẹn thùng
- Sao không nhớ, người đẹp mà
Thằng Tân nghe vậy liền hí hửng:
- Anh đợi em chút xíu nà , hí hí – Giọng thằng Tân ngọt sớt
Thằng Tân chạy vào nhà thay quần áo th́ ng̣ai đây, đồng bọn của thằng Khanh rỉ tai vào thằng Khanh :
- Keo này đại ca dính chắc, đại thắng rồi
- Đại ca chuyển chiêu sang mấy thằng bóng này, coi bộ thấy có hiệu quả à.
Thóang chút thằng Tân đă thay đồ xong, Tân mặc chiếc áo màu hồng, quần màu xanh lá cây, đôi dép vàng. Tuy nhà hơi nghèo như vậy nhưng thằng Tân luôn biết cách làm đẹp cho ḿnh bằng cách lấy tiền của mẹ không thương tiếc, Tân chưa hề biết suy nghĩ rằng Ngày mai này, nhà ḿnh sẽ đói hay no!!!. thằng Tân dường như đă quá quen thuộc với cái cảnh có mấy anh đẹp trai đưa đón nó đi chơi thế này, nhưng đây là lần đầu tiên nó quen với một thằng đẹp trai nhưng giang hồ
- nón em đâu? –thằng Tân hỏi thằng Khanh
- Đây nè em yêu – thằng Khanh cầm nón đưa cho Tân
Thóang chút, xe của tụi nó đă gồ ga chạy thật nhanh ra khỏi con hẻm.
Buổi tối tại nhà Tú:
- Dạ chào cô chú con về - Nó xong ngày làm việc
- Ừ…con về…hôm nay con làm khá lắm – mẹ Tú khen
Nó găi đầu rồi khép cổng về.
Tại nhà nó:
- Sao không ăn cơm đi mày? – mẹ nó bảo
- Thôi! Con no rồi
- Ăn hồi nào mà no? - Ba nó hỏi
- Th́ ăn bên nhà bà chủ á, bà chủ tốt bụng lắm cho con ăn ṭan đồ ngon, hí hí – Nó cười hí hửng
Ba mẹ nghe nó nói vậy cũng thấy an ḷng, hỏi tiếp
- Sao, mày thấy làm việc có nặng nhọc không, mệt không, có ai khó dễ ǵ không?
- Không có, có mấy công việc hà, dễ lắm, sướng lắm mẹ ơi – Nó lại cười hí hửng
- Ừ, vậy th́ được – Mẹ nó cười
- Không những sướng mà c̣n được gặp………
- Gặp ǵ? – Mẹ nó hỏi
- Không không có ǵ……h́ h́
Nó chợt nhớ ra bà Nội , bà Nội là người khó tính nhất trong mắt nó. Nó sợ nó sẽ không được hết ư ḷng bà và sẽ có ngày bị bà ghét bỏ, nghĩ tới đó thôi, mặt nó đă buồn thăm thẳm.
- Nếu công việc tốt đẹp như thế này th́ tao với má mày cũng yên tâm rồi – Ba nó nói
- Dạ - Mặt nó chợt mí xị.
Buổi tối tại nhà thằng Tân bóng:
- Trời ơi! Con với cái – mẹ thằng Tân la
- Cái ǵ đâu mà má la dữ vậy? – Giọng nó say xĩn
- Trời ơi! Bữa nay c̣n bày đặt nhậu nhẹt nữa, đám nào rủ mày đi nữa rồi phải không? – Mẹ thằng

Tân vỗ đầu nó
- Má buông ra coi, làm ǵ dạ? – thằng Tân lấy tay xua tay mẹ nó ra khỏi đầu ḿnh
- Riết rồi, mầy hư hỏng lắm nhe Tân, mày cứ như thế này ḥai là tao bỏ mặc xác mày luôn đó- Mẹ thằng Tân đă bật khóc
Dường như, thằng Tân thấy mẹ ḿnh khóc vậy mà cũng không lấy làm ngạc nhiên v́ nó đă thấy mẹ khóc v́ ḿnh quá nhiều:
- Mệt má quá đi, th́ coi như con chết rồi đi – Giọng thằng Tân càu nhàu
- Tao sợ…là sợ mày tập tành thói hư hỏng với bọn xấu, rồi sau này mang họa vào thân
- Haizzzzzzzzz…..mệt quá đi, người ta mệt muốn chết mà cứ nói hoài – thằng Tân khó chịu
- Ừ….tao cho mày chết luôn – Mẹ thằng Tân bỏ ra đằng sau
- Ọe…..ọe……..- thằng Tân ói mữa khắp nhà từ khi đi với bọn thằng Khanh về.
Sáng sớm tại nhà Nho

Nó vừa chuẩn bị mở cổng để đi qua nhà anh đẹp trai nó làm việc sau khi ăn xong, th́ thằng Nu bên nhà chạy qua kịp lúc:
- Ê! Nho
- Hye! – Nó mĩm cười khi nh́n thấy thằng Nu
- Hôm qua tao đi bán về mệt, buồn ngủ quá không qua hỏi thăm mày đi làm thế nào – thằng Nu đang đứng trước mặt nó
- Tốt lắm mày ơi, gia đ́nh anh đẹp trai rất tốt với tao, cho tao đồ ăn ngon không à. – Nó khoe và cười
- Vậy hả? mừng quá vậy?
Nó chợt buồn
- Nhưng mà có bà Nội , bà Nội thấy có vẻ không ưa tao mày ơi!
- Chắc tại mày lạ đó, cố tạo thân thiện và gần gũi hơn coi, mấy bà già cần sự quan tâm lắm.
- Ừ…hihihihi. – nó nghe thằng Nu nói vậy thấy tự tin hơn nhiều
- Thôi tao đi làm nha, à chút nữa mày qua phụ ba tao đẩy xe dừa ra giúp tao nhen! – Nó nói
- Ừ…để tao, chúc mày làm việc vui vẻ -thằng Nu vẫy chào
Đây là buổi sáng thứ hai đầu tuần, gia đ́nh Tú chuẩn bị đi làm
- Nho nè, chút nữa con lên pḥng gọi thằng Tú xuống ăn sáng nhe! – mẹ Tú dặn nó khi đang dắt xe ra đi làm
- Dạ, con biết rồi.
- À c̣n nữa, đem cháo lên cho bà Nội luôn nha con, c̣n phần của con..cô để trong ḷ vi ba đó – mẹ Tú nói
- Dạ con cảm ơn cô.
Thóang chút sau, b́nh minh đă dâng cao, ba mẹ Tú đă đi làm. Theo lời dặn nó lên pḥng gọi anh đẹp trai của nó xuống ăn sáng và đi học.

Nó bước nhè nhẹ lên lầu, pḥng anh đẹp trai của nó nằm đối diện với pḥng bà Nội .

Ngày hôm qua lúc rảnh rỗi nó đă chạy lên ḍ t́m pḥng anh đẹp trai của nó, nó tính vào pḥng lấy đồ đi giặt th́ pḥng đă khóa chốt, đợi đến tới hôm nay mới lên lấy.
Nó khỏ cửa:
- Cốc….cóc….
- Anh ơi! Xuống ăn sáng rồi đi học nè
Tú từ trong pḥng mở cửa ra, tay th́ ṿ ṿ cái đầu, mắt th́ hí hí dường như đang c̣n say ngủ
- Ừ…anh biết rồi
Nó quay sang th́ thấy anh đẹp trai của nó đang mặc bộ đồ ngủ trông rất đẹp y như mấy chàng ḥang tử trong phim mà thỉnh thỏang nó đi xem ké nhà người ta. Tim nó lại trở lại triệu chứng đập mạnh, nó mím môi lại một cái để b́nh tĩnh hơn.
- Ờ…cho em lấy đồ dơ của anh xuống giặt.
- Ừ…em vào lấy đi Nho!
Nó chạy vào lấy cái sọt đựng quần áo dơ của anh ra ng̣ai th́ Tú hỏi:
- Ờ…hôm qua anh về hơi trể nên không hỏi thăm em, em làm có mệt không?
Nó nghe câu hỏi này của Tú th́ nó nhớ lại anh từng nói “ buổi tối anh thường đi dạo và tṛ chuyện cùng mấy người bạn, chứ ít khi đi đâu khuya lắm”, nó hơi thắc mắc nhưng bỗng thấy câu hỏi của anh đủ để ḷng nó ấm áp vô cùng, nó khẽ cười rồi đáp:
- Dạ không, làm việc cho nhà anh. Em thấy vui lắm…
- Ừ…nếu vậy th́ anh không ái nái .h́ h́ – Anh cười với nó và nói
Nó lại bắt gặp nụ cười của anh, tim nó lúc năy chợt đập nhẹ hơn nhưng bây giờ lại đập mạnh trở lại
- Dạ, có ǵ đâu mà ái nái chứ,,h́ h́
- Thôi em đi xuống nha anh!
- Ùm
Nó chạy nhanh xuống lầu v́ nó sợ nó sẽ không kèm chế nổi ḷng ḿnh, v́ khi nó nh́n quá kĩ và gần mặt anh. Một gương mặt đẹp trai mê hồn, nụ cười y hệt thiên thần. Vẽ đẹp của anh không thể nào nó tả hết được.

Nó cầm cái sọt đồ đi xuống lỡ chân đạp ngay cái ǵ đó, dường như có…lông. Nó nh́n xuống bàn chân ḿnh th́ thấy con mèo thật dễ thương mà anh đẹp trai của nó thường hay vuốt ve. Nó chưa có dịp hỏi anh về con mèo này nhưng nó cũng cảm thấy thích chú mèo này, v́ hễ anh đẹp trai của nó thích th́ nó…thích luôn…..

Nó nhanh chóng nhấc chú mèo lên tay, tay xoa xoa đầu. Chú mèo cũng thật là ngoan, nên để cho nó vuốt ve:
- Ôi! Ôi …..tao xin lỗi mày nha. Nằm dưới chân tao chi để tao giẫm lên vậy. Mày có đâu không? Xin lỗi mày nhiều nha. ….Hôm qua tao tới làm, mày đi đâu mất tiêu vậy, tao cũng quên mất mày không nhớ tới mày nữa, ôi…ôi…xin lỗi mày nha, có đau không hả? – Nó hỏi chú mèo đang nằm trên dôi tay nó.
Anh đẹp trai của nó, đứng trên nấc thang lầu thấy nó vuốt ve, xin lỗi chú mèo bỗng bật cười….
Anh đẹp trai của nó từ trên nấc thang lầu bước xuống:
- Em cũng thích mèo lắm ha??? – Anh cười với nó
- Dạ, em thích mèo lắm
- Ừ, con mèo này rất là có ư nghĩa đối với anh, rất quan trọng – Mặt anh trầm tĩnh
Nó muốn hỏi tại sao vậy anh, nhưng nó không dám hỏi, được cất giọng tự tin để nói chuyện với anh như vậy là tốt lắm rồi, chứ mọi thường nó không kiềm chế được ḿnh để tim đập liên hồi.
- Con mèo này em thấy nó dễ thương lắm đó anh – Nó hí hửng
- Ừ, nó đáng yêu lắm, tên nó Lyli – Anh nói
- Lyli? Tên đẹp quá, giống nước ng̣ai h́h́ – Nó cười
- H́ h́
Lần đầu tiên nụ cười của nó được phát lên lâu như vậy, một lâu sau nó nói:
- Ờ, để em dọn phở ra cho anh đẹp trai ăn nhen??
- Ừm…cảm ơm em.
Trong lúc nó đang lấy phở ra, nó đang hâm lại cho phở thật nóng mà mẹ Tú đă chuẩn bị từ sáng sớm. Nó từng bước gấp phở ra tô, bỗng dưng nó quay lại th́ thấy anh đẹp trai của nó đang đứng sau lưng ḿnh cḥm tới , nó giật ḿnh đưa cây giá múc nước lèo lên cao theo con tim nó “ pḥng thủ kẻ gian “ và la lên:
- Anh làm ǵ đó? – vẻ mặt nó nghiêm ngặt
Anh chợt nh́n bật người ra, bất ngờ, c̣n tay th́ giơ lên cao , nói:
- Anh…..anh……. – Tú ấp úng
Nó chợt nhận ra đó chính là anh đẹp trai của ḿnh nên mặt có vẻ sầu sầu, lấy tay từ từ che miệng, như đă bị hố:
- Ờ…anh….anh…..anh đẹp trai ……….
- Em làm ǵ vậy, làm ǵ….định đánh anh hả? – Tú cười vui vẻ
- Dạ….dạ….em không….không dám – Nó đỏ mặt
- Nh́n anh giống kẻ gian lắm sao, anh chỉ muốn coi em nấu cái ǵ mà thơm quá thôi mà – Anh nh́n nó một cách mắc cười và nói
- Dạ…..dạ…..em xin lỗi….xin lỗi anh đẹp trai nha! – Nó cúi mặt
- H́ h́ h́, chắc như vậy ḥai, anh giật ḿnh mà chết quá – Anh tiếp tục cười
Những nụ cười năy giờ của anh, đă làm nó say đắm, đă thấm vào từng bộ năo trí óc và cả…ruột gan nó. Nó chợt thấy ḿnh hơi bị hố, v́ nó hay có tật giật ḿnh, nhất là ai làm ǵ sau lưng nó.
- Dạ, dạ….để em lấy phở ra, anh ra ngồi đi – Nó gạt chuyện sự cố này ngang, dường như môi nó đang cười thầm
- Ừ….h́ h́….em làm anh mắc cười quá…..
Nó bưng phở ra cho anh, anh nh́n nó và cứ măi bật cười, nó cảm thấy thổ thẹn cúi mặt xuống hỏi:
- Anh làm ǵ mà nh́n em cười ḥai dạ?
Nó lấy tay để trên cằm vuốt vuốt, rồi cười với vẻ rất lăng tử….
- Anh nhớ hồi năy…anh mắc cười…..
Thấy anh mắc cười như vậy, nó cũng thấy vui vui lắm….
- Thôi,….ờ…anh ăn đi….rồi đi học…..
- Ừ… - anh vẫn cười
Một hồi sau:
- Chết! cháo của Nội ! – nó hốt hỏang
- Ừ…em đang lên cho Nội đi. – anh bảo nó
- Dạ, em đem liền
Nó vào bếp hâm cháo cho nóng lên rồi múc ra tô, dường như nó múc hơi đầy đến cả tràn tô, trông có vẻ hơi vụng về,từng bước nhẹ nhàng đi lên lấu, v́ sợ cháo đổ ra ng̣ai.
Đến pḥng Nội , nó để cháo xuống đất, gơ cửa:
- Nội ơi! Con đem cháo cho Nội nè…….
Nội trong pḥng từ từ bước ra, nó bưng cháo lên nh́n Nội một cái, có vẻ ánh mắt của nó đang thăm ḍ nét mặt Nội . bà Nội cũng nh́n nó từ cửa pḥng cho đến bàn ăn mini của bà…
- Sao sáng giờ tui đợi mà không đem lên cho tui…hả?- Nội bước lại gần chiếc bàn
- Dạ….dạ….tại….tại…con mắc lấy phở cho anh đẹp trai….nên lấy cháo cho Nội trể
- Lần sau tui không muốn vậy nữa nha! – Bà nói với vẻ mặt trầm ngâm
- Dạ - Mặt nó mí xị
Rồi bà Nội nh́n vào tô cháo, thấy ôi ôi sao mà tràn đầy, bà hằng học nói:
- Ở dưới c̣n cháo nữa không?
- Dạ c̣n nhiều ….nhiều lắm Nội – Nó hí hửng trở lại
- Vậy sao không bưng nguyên nồi lên luôn, múc như vậy sao mà ăn, cho heo ăn à? – Bà nói
Nó nghe như vậy mặt nó buồn lắm, nó biết ḿnh sai khi nghe Nội nói nên im re:
- Sao, tui nói không đúng sao,nh́n đi, tô cháo đầy ngập như vậy sao mà ăn – Bà tỏ ra khó khăn với nó và c̣n lớn tiếng
- Dạ…con xin lỗi Nội - nó thấy ấm ức
- Đi xuống đi – Bà khóac tay
Nó lặng lẽ bỏ đi xuống lầu, mặt buồn da diết, dường như nó muốn khóc. Nó thấy ấm ức vô cùng, bị bà Nội mắng mỏ như vậy làm nó phải dùi dùi đầu vào tay ḿnh nhiều lần. Nó thấy bà Nội khó tính quá, nhưng ư chí nó không tắt, nó muốn ḥan thiện ḿnh hơn nữa nên tỏ rất vui vẻ và tự tin.

Nó bước xuống pḥng khách th́ thấy anh đẹp trai của nó đă đi học rồi, bây giờ chỉ c̣n mỗi ḿnh nó ở nhà.

Nó từng tự lau nhà, quét nhà, lau chùi các vật dụng và đi chợ mua đồ nấu ăn.

Nó đội nón lên, đi ra chợ, đi ngang qua nhà thằng Tân bóng th́ nó phải dừng chân lại khi thấy mẹ thằng Tân đang ngồi sầu đứt ruột bên cánh cửa, mắt th́ đỏ hoe. Nó chạy lại:
- Thím ơi, thím sao vậy?
Mẹ thằng Tân bóng dụi dụi con mắt nói:
- Ờ, ờ…thím không có ǵ con….
- Không có ǵ sao thím khóc – Nó hỏi
Một vài chút sau, mẹ thằng Tân nói thật:
- Thím buồn thằng Tân con thím quá Nho ơi! – Bà cứ khóc
- Dạ…nó làm ǵ hả thím?
- Nó cứ suốt ngày đi nhậu nhẹt với cái đám lạ, về th́ ói tùm lun nhà cửa, la lói um xùm…thím khổ quá…
Nó thấy thương xót mẹ thằng Tân bóng nhiều lắm, nó nghĩ ít ra ḿnh không tệ hại như thằng Tân
- Tính t́nh nó ngày càng thay đổi không giống như lúc trước nữa, h́nh như nó tỏ ra ḿnh là người lớn th́ phải – mẹ thằng Tân nói
- Nó đâu rồi thím?
- Nó lại đi nữa rồi, đi với cái đám mới đó đó.
- Thằng này thiệt hết sức – Nó vỗ tay vào đùi
Một lát sau:
- Ờ, con đi đâu vậy Nho? – mẹ thằng Tân hỏi
- Dạ con đi chợ - Nó đáp
- À…thím có nghe nói con đi giúp việc nhà người ta phải không?
- Dạ…. – Nó vui vẻ trả lời.
Buổi chiều, tại nhà thằng Tân bóng
- Trời ơi! Lại nữa rồi ăn mặc không ra cái ǵ hết, lậi nhậu nhẹt nữa – mẹ thằng Tân hét
- Mệt bà quá, tui mệt rồi nha – thằng Tân giọng say xĩn nói với mẹ
- Trời! bữa nay c̣n kêu tao là bà xưng tui nữa hả? – Mẹ nó sốc
- Mày biết mấy hôm nay tao không đi làm là v́ mày không, tao sợ mày hư hỏng nên ở nhà…..ai ngờ….
- Mệt quá đi, cho tui ngủ được không? Đi làm th́ đi đi, ở nhà trông chừng tui làm ǵ!!!!!!- Nó cằn nhằn
- Trời ơi, ngó xuống mà coi,…..mới có mười mấy tuổi đầu mà hổn láo vậy đó. Con người ta ngang ngữa tuổi nó mà đi làm ra bạc triệu rồi, c̣n nó th́ cứ như vậy ḥai…. – Mẹ nó la
- Người ta nào? – Giọng nó say xĩn
- Thằng Nho …thằng Nho xóm dưới chứ đâu!
Thằng Tân bật dậy, trố mắt hỏi:
- Thằng Nho????????????????????????
Hôm sau, thằng Tân bóng đi xuống xóm dưới, ḍ la ra th́ biết Nho đang phụ việc cho nhà anh đẹp trai. Thằng Tân thấy hụt hẩng lắm, vừa bị chê làm không ra tiền, vừa ghanh tị với Nho v́ được ở chung nhà với anh đẹp trai của nó đang đeo đuổi, nghĩ tới đó nó cảm thấy tức vô cùng. Dường như máu giang hồ ăn chơi của thằng Khanh tóc vàng đă ăn vào xương tỷ của nó dù mới chỉ mấy ngày, thằng Tân chạy lại nhà Tú bấm chuông..
- reng…………………
Nó loắt thoắt lắc lư cái đầu chạy ra mở cổng, th́ thấy không ai khác đó chính là thằng Tân bóng . Nó không mở cổng mà đứng nói chuyện với thằng Tân :
- Có ǵ không mày?
- Ờ….mày làm việc ở đây sao? – thằng Tân giọng nghênh ngang
- Ừ…
- Không ngờ lù khù vậy mà cũng hay, làm được việc bạc triệu – thằng Tân tắc lưỡi
- Ừ, rồi sao…
- Hỏi cho biết vậy thôi!
Thằng Tân chỉ lại đây đổ đôi ba câu như vậy thôi rồi quay mặt đi. Nho thấy thằng Tân ḱ cục lắm nên lắc đầu rồi đi vào nhà.

Thằng Tân bóng trên đường về trong đầu nghĩ: “ Ối trời ơi! Coi như bỏ cái anh đẹp trai này đi, ḿnh là hoa đă có chủ rồi mà, hé hé, ḿnh cũng có anh đẹp trai của ḿnh rồi mà, anh Khanh….anh Khanh….hé hé” thằng Tân cứ hí hửng, chợt đám thằng Khanh gồ ga chạy lại:
- Em đi đâu vậy, anh lại nhà kiếm em, th́ gặp mẹ em, bả chửi quá trời – thằng Khanh hung học nói
- Ờ…..ờ….vậy hả, em xin lỗi nha…em đi chút chuyện mà
- Leo lên đi với tụi anh, nhanh lên - thằng Khanh hối thúc
- OK! – thằng Tân leo lên xe
Và bọn chúng vụt đi……………

Buổi chiều tại nhà Tú:

Ba mẹ Tú đă đi làm về. Tú th́ ngủ trong pḥng, nó th́ đang nấu cơm chiều. Thấy ba mẹ Tú về nó vui vẻ nói:
- Cô chú ăn cơm chưa để con dọn
- Ừ, cảm ơn con….con dọn ra đi rồi lên kêu Nội với thằng Tú xuống ăn luôn – Ba Tú nói
Nghe tới chữ Nội nó đă cảm thấy sợ sợ…Nó từng bước vào bếp mang thức ăn ra, tất cả đă chuẩn bị sẵn chỉ chờ mọi người lên ăn.

Mẹ Tú tắm ra, bà nó:
- Lên gọi Tú với Nội được rồi đó con!
- Dạ
Nó đi lên lầu, nó đi đến pḥng của Tú trước tiên, nó gơ cửa:
- anh đẹp trai ơi! Xuống ăn cơm nè
- Ừ, anh biết rồi – Giọng anh trong pḥng vang ra
Rồi nó hít một cái thật sâu lấy tự tin để qua pḥng Nội :
- Cốc cốc…………..
- Ai đó!
- Dạ, con Nho nè Nội . Nội xuống ăn cơm!- Nó lễ phép
- Ừ….
Nó bước xuống lầu, th́ thấy ba mẹ Tú vào bàn ngồi đợi sẵn. anh đẹp trai của nó cũng đang xuống bên cạnh là dắt d́u bà Nội :
- Thiệt! mệt hết sức, hồi trưa Nội ăn cơm không được ǵ hết – Bà nói với Tú
- Vậy hả Nội . Vậy chút nữa Nội ăn cho nhiều nhe! – Anh vui vẻ
Bà Nội bước xuống ngồi vào bàn, nó th́ đang đứng khép nép,bà nh́n xung quanh bàn ăn, rồi nói:
- Sao có bốn cái chén vậy?
- Dạ…..dạ…..nhà ḿnh bốn người mà Nội ! – Nó ê ấp đáp
- Rồi không ăn sao, mà đứng đó - bà Nội nói nó
- Dạ con hả?..... – Nó ngẩn ngơ
Anh đẹp trai của nó lên tiếng:
- Nho! Em vào lấy thêm chén đủa ra ăn chung đi
- Ừ…lấy thêm đi con – Ba Tú cũng nói
- Người trong nhà không mà – Mẹ Tú vui vẻ
- Dạ….
Nó rón rén đi vào trong bếp lấy thêm chén đủa cho ḿnh, mà trong ḷng vui lắm v́ nó được đối xử tốt như vậy. Nó lụi cụi cúi đầu đi ra bàn ăn.

Trong lúc ăn, nó lại thêm một lần được vui v́ một phần được ngồi cạnh anh đẹp trai của nó , nó thấy vui lắm. Trong lúc ăn nó cứ lén nh́n anh ḥai. Một phần nó được anh gắp đồ ăn cho. Nó cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Bỗng bà Nội nói:
- Món của tui sau ngọt quá vậy?
Nó chợt giật ḿnh rồi thanh minh:
- Đâu có đâu Nội, con bỏ ít đường lắm mà
- Nói c̣n căi, nếm thử đi – Bà đút cho nó một muổng canh
Nó ngầm ngầm nếm rồi nói:
- Đâu có ngọt đâu Nội ?
- Trời! – Ba thở dài
- Sau này mà c̣n làm ngọt như vậy là tui không ăn đâu nha! – Bà nói
Ba mẹ Tú biết tính cách bà Nội hay như vậy nhưng trong ḷng rất tốt và ấm áp vô cùng nên không nói ǵ cả mà chỉ cười. anh đẹp trai của nó cũng vậy là người mà hiểu Nội nhiều nhất.

Bỗng chút sau:
- Ba mẹ thằng Tú nè!... – bà Nội gọi
- Dạ - ba mẹ Tú đồng thanh lên tiếng
- 2 đứa nói kêu người giúp việc về, rồi kêu lên pḥng tṛ chuyện với mẹ, sao không thấy ǵ hết vậy? – Bà đang nói đến nó
Với độ thông minh và nhanh nhẹn của nó, th́ nó biết ngay người mà bà Nội nói đó là ḿnh. Nó tỏ ra rụt rè, nó nh́n anh đẹp trai của nó và anh cũng nh́n lại nó.

Mẹ Tú quay sang hỏi nó:
- Ủa, con không lên pḥng nói chuyện với Nội sao Nho?
- Dạ…..dạ….dạ….. – nó ấp úng
- Hôm trước cô dặn con mỗi ngày lên pḥng tṛ chuyện với Nội mà! – mẹ Tú nói tiếp
- Hơi!....bởi dậy…thằng cháu tui th́ đi học cả ngày, vợ chồng nó th́ đi làm miết….ở nhà buồn….buồn muốn chết – bà Nội thở dài
- Dạ….con……con….- Nó cứ ấp úng
- Từ ngày mai con phải lên nói chuyện với Nội nha Nho! – ba Tú nói
- Dạ….dạ………….
Thật ra nó không dám lên v́ Nội thường hay trách mắng nó, làm nó sợ. Cứ mỗi lần vào pḥng Nội là nó có cái giác lạ kỳ, hồi hộp………….

Màn đêm kéo đến, buộc nó phải xa anh đẹp trai của nó từ đây đến sáng. Nó không biết cảnh đêm tại nhà anh đẹp trai của nó sẽ diễn ra như thế nào nữa,chắc là vui lắm, cả nhà sẽ sum vầy, nó rất muốn ở lại luôn buổi tối, công việc th́ nó không thấy vất vả ǵ cả, miễn sao nó được gặp anh đẹp trai là được rồi.

Nó phải quay về ngôi nhà gắn bó với nó 14 năm nay, sau buổi làm việc mệt nhọc, ba mẹ và nó mới có dịp ngồi bên nhau để ăn bánh uống trà
- Hôm nay được ăn bánh, sướng ghê mẹ há ? – Nó nói
- Ủa, bánh này bà chủ lại cho mày nữa hả? – Mẹ nó hỏi
- Dạ, cô tốt lắm mẹ, cho con bánh ăn ḥai à – Nó ngây thơ
- Vậy là mày có phước gặp người tốt rồi!! – ba nó cười
- Vậy tao với ba mày yên tâm hơn!
- Ba mẹ ăn đi – Nó đưa bánh
Ăn xong, nó không quên để dành một phần cho thằng bạn ḿnh là thằng Nu . Nó đă chạy ra ngồi trước cổng mà 2 con mắt cứ ngó qua nhà của anh đẹp trai nó. Nó rất muốn biết đêm nay anh đẹp trai của nó có nhà không, v́ mấy ngày nay anh hay đi đâu đó.

Không biết sao, trong ḷng nó cứ bồn chồn, náo nức rất muốn gặp anh, muốn gặp anh từng phút từng giây, nó nghĩ vu vơ :”Phải chi cho ḿnh gặp anh đẹp trai nguyên ngày, ḿnh nhịn đói cũng được, híhí” .

Không lâu sau, thằng Nu chạy qua:
- Ê! Nho
- Hye! – Nó ngoắc thằng Nu lại
- Bánh nè, cho mày đó – Nó đưa bánh cho thằng Nu
- Woww!...bữa nay có bánh nữa, cám ơn mày nhiều
- Mẹ anh đẹp trai cho đó – Nó khoe
- Vậy hả, cô đó tốt quá he! – thằng Nu tháo bánh ra ăn
- Bà Nội ǵ đó th́ sao? – thằng Nu hỏi
Đôi mắt nó buồn buồn,như không muốn trả lời
- Bà Nội hả? Bà khó tính quá mày ơi!
- Vậy hả?
- Ừ, tao làm cái ǵ bà cũng không vừa ư, nhiều khi tao muốn khóc lắm – Nó mặt buồn
- Trời, làm ǵ khóc. Con trai ǵ mà…
- Thôi nha, ăn bánh th́ ăn đi…
Một vài phút sau
- Ê Nu
- Ǵ?
- Dạo này tao thấy anh đẹp trai hay đi buổi tối lắm ó!
- Chắc đi học mày ơi – thằng Nu đang ăn
- Nhưng hôm trước ảnh có nói đi học đâu?
- Mày ở chung nhà với ảnh mà hỏi tao sao biết. – thằng Nu nhướng mắt
- Ừ…….
Sáng hôm sau, b́nh minh lại dâng lên . Ngày làm việc của nó cũng lại đến. Nó cố gượng ḿnh kéo ra khỏi chăn để ṃ ra cửa sổ hứng ánh nắng ban mai. Nó vươn vai, hít thở sâu để tự tin hơn trong ngày mới.
- Con đi làm nha – giọng nó cất lên từ ng̣ai cổng
- Không ăn cơm sao mày – Mẹ nó giọng vang lên
- Thôi, con ăn sao.
Reng………………

Cổng nhà anh đẹp trai của nó vang lên, mẹ Tú ra mở cửa:
- Con tới làm đó hả?
- Dạ…con chào cô
- Ừ, con chào con!
- Hôm nay con phải làm ǵ hả cô?
- Ừ…sáng con mang cháo cho Nội ăn, kêu anh Tú xuống ăn sáng rồi đi học ǵ đó, con khỏi đi chợ tại hôm qua cô có mua sẵn đồ ăn rồi, sau đó con chạy lên tṛ chuyện cùng bà Nội là được rồi.
- Dạ - Nó lắng nghe
Nhưng đằng sau chữ “dạ” nó thấy cái ǵ đó sợ sợ từ việc “ lên pḥng tṛ chuyện cùng bà Nội “, nó sợ ḿnh sẽ làm phật ḷng Nội , nhưng thôi v́ ai đó nó sẽ cố gắng hơn.

Nó bước lên pḥng anh đẹp trai của nó,ban đầu là run run náo nức, nhưng sau nó kiềm chế được con tim ḿnh, nó thỏai mái hơn.
- Cốc cốc….anh ơi! Dậy đi ….xuống ăn sáng nè
Anh mở cửa hé hé ra, mĩm cười với nó:
- Ừ…anh xuống liền
Nó lại chợt mím môi một cái khi thấy anh một lọan tóc rối khi mới thức dậy trông thật hấp dẫn, gương mặt say ngủ nh́n giống như mấy chàng ḥang tử đáng yêu.

Không thể bị để trể giờ ăn của bà Nội như ngày hôm qua, sau khi kêu Tú xong nó chạy một mạch qua pḥng bà:
- Nội ơi! Con đem cháo cho Nội liền nha??!
- Ừ - Giọng Nội trong pḥng vang ra
Nó nhanh chóng đi xuống lấy ḅ kho ra cho Tú ăn, nhưng thấy Tú chưa xuống, nó lấy cháo hâm nóng lại rồi mang lên cho bà.

Nó bước vào pḥng, để tô cháo xuống cái bàn nhỏ, nó thưa:
- Nội ơi! Nội ăn cháo nè – Nó gọi bà khi bà đang đứng ng̣ai cửa sổ
- Ừ. – Bà quay mặt vào
Bà Nội cầm tô cháo lên th́ thấy tô cháo gọn gang và vừa phải hơn ngày hôm qua. Bà mĩm cười với nó:
- Như vậy mới được nè!
Lần đầu tiên nó nh́n thấy được nụ cười của bà, ôi sao thật dịu hiền. Nó chạy tới nói:
- Nội ơi! Con đút Nội ăn nha?
- Khỏi, tui có tay có chân, tự mút được
- Dạ. – Mặt nó lại mí xị trầm dầm xuống
Bà vừa đặt cháo lên miệng, nếm thử một cái th́:
- Trời! sao nói không nghe vậy, cháo như vậy sao mà ăn?
- Dạ….dạ cháo sao hả Nội ? – Nó ân cần
- Ngọt như đường, ngọt quá nè bộ muốn cho tui chết sớm hả? – Bà tỏ ra dữ dội
- Dạ đâu có đâu, món cháo này là do cô nấu mà Nội ,con chỉ hâm lại thôi, chứ không nêm nếm ǵ thêm hết – Nó gấp gáp thanh minh
- C̣n lại nói như vậy, thường mẹ thằng Tú nấu đâu có như vậy đâu? – Bà lại lớn tiếng hơn
Nó dường như muốn phát khóc trước hành động, thái độ của bà. Nó ấm ức lắm
- Dạ dạ……dạ…không phải tại con đâu Nội !!!- Nó rất ấm ức
- Đi xuống dưới đi! – Bà chỉ tay về hướng cửa cầu thang
Nó mặt mí xị đi xuống dưới. Ở đây, bà bổng gật gù, rồi đôi lúc mĩm cười một cái.

Nó với gương mặt buồn hiu, nó rất ấm ức, nó biết dù làm thế nào đi nữa th́ nó cũng chẳng được ḷng bà Nội. Nó cắm cúi mặt đi xuống lầu. Nó nh́n thấy chú mèo Lyli đang nằm dưới cạnh cầu thang nh́n nó, nó vội chạy tới ôm chú mèo lên tay ḿnh than thở:
- Lyli ơi! Tao làm ǵ cũng bị Nội la hết, tao buồn lắm. Làm sao đây, tao thật sự rất muốn nói chuyện với Nội , rất muốn tṛ chuyện cùng Nội mà…mày có hiểu tại sao không
- À…mà thôi để tao lấy đồ ăn cho mày ăn nhe, anh đẹp trai bộ không cho mày ăn thường xuyên hay sao mà mày ốm như ma vậy? – Nó đang nói với mèo
Nó lấy ra một chén cơm, ở trên có sẵn thức ăn cho mèo. Nó để xuống đất, con mèo nó lập tức ăn liền. Nó thấy Lyli ăn mà trong ḷng cũng vui vui lây

Buổi trưa tại một cái quán nọ:

Bọn thằng Khanh và cả thằng Tân bóng đang ngồi ở đó, trên bàn là những chai rượu nằm lăn lốc, những miếng mồi nhậu trong dĩa đă hết sạch. Chợt một thằng trong nhóm nói:
- Đại ca! hết tiền rồi, làm thêm phi vụ nữa đi đại ca
- Từ từ mày! – thằng Khanh trả lời
Thằng Tân bóng say xĩn nằm trên đùi thằng Khanh nói:
- Mấy anh định đi ăn cướp nữa hả?
- Chứ không cướp tiền đâu mà xài em – thằng Khanh nói
- Số tiền hôm trước em đưa anh hết nữa rồi sao?
- Số tiền đó, thắm thía vào đâu đâu….hay là….. –thằng Khanh giở tṛ
- Hay sao anh?
- Em về lấy thêm đi –thằng Khanh nói
- Thôi! Không được đâu, về là bả chửi em nữa, mà bả hết tiền rồi –thằng Tân ngày càng bê tha, lêu long
- Haizzzzzzzz,chán chết đi….vậy th́ đi làm phi vụ - thằng Khanh xô thằng Tân ra một bên
Thằng Tân té xuống đất, nhưng cố ĺ người trèo lên đùi thằng Khanh nữa:
- Anh làm ǵ xô em vậy, em nằm chút đi – Nó giọng say xĩn
Một thằng trong nhóm nói:
- Ḿnh làm phi vụ ǵ đây đại ca? Cướp, trộm hay tống tiền????
- Má nó….làm thế nào cũng lộ mặt- thằng Khanh nóng giận
- Hay là đi cướp đi đại ca
Sau một hồi lưỡng lự ,thằng Khanh quyết định:
- OK! Cướp th́ cướp
- Đi anh em – Bọn nó đứng dậy
- Em có đi không? – thằng Khanh hỏi thằng Tân
- Đi chứ anh, anh ở đâu, em ở đó – Giọng nói say xĩn vừa nói vừa cười, xem chẳng ra ǵ
Buổi trưa tại nhà Tú:

Bà Nội bước xuống lầu ăn cơm trưa, bà ngồi xuống ghế, gương mặt khó chịu gọi Nó:
- Bộ tính cho tui chết đói hay sao mà giờ này c̣n không chịu lên pḥng gọi tui xuống ăn cơm?
- Dạ…dạ…tại con đang nấu canh đó Nội – Nó đang mang chén đủa ra bàn
- Hư! Sáng giờ làm ǵ mà không làm, tới giờ này mới làm? – Bà hỏi
- Dạ, tại con c̣n đi tưới cây ở đằng sau nữa Nội .Nội ăn cơm đi Nội - Nó nhấc chén lên đưa bà
- Có ngọt nữa không vậy? – Bà nh́n nó hỏi
- Dạ không, không đâu Nội . – Nó lắc lư đầu
Bà Nội bắt gặp gương mặt của nó ôi thôi lắm lem ṭan vết lọ, ḿnh mẫy ướt đẫm mồ hôi, bà đă thấy thương nó lắm, thấy thương nó từ ngày đầu tiên nó bước chân vào làm, với gương mặt đầy hồn nhiên và dễ thương của nó, bà tin chắc đây sẽ là người bạn để bà tâm sự những lúc cô đơn, khi tuổi đă xế chiều. Nhưng bà luôn khắt khe với nó để xem phản ứng của nó thế nào thôi, bà không ngờ nó vẫn ngoan hiền mà chịu đựng:
- Ngồi xuống ăn luôn đi! – Bà bảo nó
- Dạ thôi, chút con ăn sau
- Biểu ăn th́ ngồi xuống ăn đi – Bà giậm chân
- Dạ dạ dạ - Nó giật ḿnh, kéo ghế ra và ngồi xuống ăn
- …..
- Biết đọc chữ không? – bà Nội hỏi
- Dạ biết – nó lễ phép
- Chút ăn xong..lên pḥng…đọc sách cho tui nghe
- Dạ dạ - Nó nh́n bà một cách sợ sệt
Như lời bà bảo, ăn xong nó nhanh chóng rủa chén rồi phóng lên lầu, gơ cửa:
- Nội ơi! Con vô được không?
- Vô đi! – Giọng bà trong pḥng phát ra
Nó từ từ đi vào cạnh giường bà đang nằm và hỏi :
- Nội! Nội muốn con đọc cái truyện nào hả Nội ?
Bà chỉ tay lên phía trên kệ sách:
- Lấy cái cuốn màu xám xám đó xuống
- Dạ
Nó chạy tới kệ sách lấy cuốn sách, th́ nó vô cùng bất ngờ khi cuốn sách đó quá cũ kĩ, tràn giấy đă ngă màu vàng, cuốn sách đó đă mất b́a nên nó không biết tựa truyện là ǵ
- Lật ra trang 176 đọc tiếp – Bà đang cầm chiếc quạt giấy quạt bảo nó
- Dạ
Nó ngồi xuống giường theo lời biểu của bà, lật sang trang 176 để đọc:
- ……..Khi An Nam đă đến th́ đám cưới đă diễn ra, anh ta vô cùng đâu khổ, anh ấy vội đập đầu ḿnh vào thân cây dừa trước cổng nhà dâu, nước mắt anh đă tuôn rơi
- Dừng – bà Nội ngắt giọng nó
- Dạ…..- Nó ấp úng
- Sao vậy, đọc ǵ ḱ vậy, đọc ǵ mà nhỏ xíu, sao tui nghe. – Bà khó chịu
- Dạ để con đọc lớn chút nhe Nội !!
Nó bắt đầu đọc tiếp:
- ………………….nước mắt anh tuôn rơi, anh cố gượng nỗi đau vào ḷng, nén chặt con tim mà lau ḍng lệ đang tuôn rơi, anh quay lại nh́n người yêu của ḿnh đang khóac cô dâu, anh………………..
- Thôi thôi – Bà lại ngắt giọng nó
- Sao vậy Nội ? – nó hỏi
- Có muốn đọc không? Hả? Có muốn đọc không? – Bà cọc cằn với nó
Nó lại thấy sợ hăi khi nh́n bà, nó run run nói:
- Dạ, con đang đọc mà Nội ??!!!
- Đọc hả, ba hồi đọc nhỏ ba hồi đọc lớn như cái loa….không biết đọc th́ nói
- Dạ….con xin lỗi Nội , để con đọc nhỏ lại – Nó cảm thấy ấm ức
Nó đọc tiếp……
- …………….anh lại quay sang nh́n chú rể, chú rể đó……anh tự hỏi tại sao không là anh………..mà lại là tên khốn đó chứ…….nh́n thấy cảnh tượng như vậy…..anh không thể nào chịu nổi………….
Bà Nội bổng bật dậy làm nó giật cả ḿnh:
- Trời ơi! – Bà vỗ vào nệm gầm gầm
Nó chợt đứng dậy v́ sợ, giọng nó run run, :
- Nội ……Nội ….?????
- Đọc kiểu ǵ vậy hả, hả? – Bà hỏi nó
- Dạ….dạ….con – Nó ấp úng
Nước mắt nó đă bắt đầu từ từ đọng lại, những giọt nước mắt đọng lại, những giọt thật trong, đă hé hé ra:
- Đọc ǵ mà như buồn ngủ vậy, đọc cà lếch cà lếch ai mà nghe được
- Dạ vậy con đọc lại nha Nội ? – nó nghẹn ngào
- Thôi khỏi không muốn nghe nữa – Bà tỏ ra bực bội
- Con xin lỗi Nội ….Nội đừng giận…để con đọc lại…. – Nó cứ nghẹn ngào
- Thôi …đă nói không muốn nghe…
Giọng nó chứa đầy oan ức nói:
- Nội….Nội để con đọc đi….để thôi cô về …mà biết con làm Nội giận…cô la con chết!
Bà Nội đă thấy khóe mắt nó từ từ có nước chảy ra, nên bà quay mặt sang lạnh lùng bảo:
- Đọc đi!
Nó chậm răi ngồi xuống đọc, th́ nước mắt đă tuôn ra hết, nó vẫn c̣n thấy oan ức, giọng nó nghẹn ngào trong nước mắt:
- ………………….anh không thể nào chịu nổi ( hức hức.. )…anh muốn la tóat lên cho mị người nghe được nổi khổ ( hức hức… )…của anh….anh không chịu mất cô dâu…nên ( hức hức…)
- Cái ǵ vậy? – Nội hỏi khi nghe giọng nó đọc chứa đầy tiếng hức hức
- Dạ …..dạ……. – Nó khóc
- Ai làm ǵ mà khóc – Nội nh́n nó
- Dạ….dạ…… -Nó cứ khóc
- Nè nhe! Tui kêu đọc chứ không kêu khóc nha, làm ǵ khóc, làm ǵ khóc hả? Bà hỏi nó
Nó chợt đứng dậy, đi ra khỏi chiếc giường đang ngồi và nói:
- Con muốn bên Nội…chăm sóc cho Nội ….tṛ chuyện với Nội …nhưng Nội cứ khó khăn với con – Nó nói trong nước mắt
- Khó khăn ǵ, khó khăn ǵ hả? – Bà hỏi
- Oa….oa….oa….oa….oa… - Nó không trả lời mà liền bật khóc khi không kiềm được nổi ḷng ḿnh
- Oa…oa….oa…oa…. – nó măi đứng khóc
Bà Nội nh́n thấy nó khóc, thấy thương nó quá, liền bật dậy ra khỏi giường ra ôm chầm lấy nó dỗ dành:
- Thôi thôi! Thôi đừng khóc, đừng khóc nha....đừng khóc nha con…..
Câu chuyện sẽ như thế nào và diễn biến Nho với Anh Đẹp Trai cùa Nó như thế nào ? Mời các bạn đón theo dơi tập tiếp theo .. Nhân tiện qua đây bạn nào có giọng đọc truyền cảm xin vui ḷng liên hệ Kevin qua tell : 01228 49 49 69 or email : kevinleeinfo@gmail.com .
......... To be Continue
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN Kevin Lee đă ủng hộ: 569000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1 gửi tới 8785

[ Nothing ] is Possible . . .
Hăy đừng khóc v́ một điều ǵ đó kết thúc, mà hăy cười lên v́ nó đă đến. Không có ai xứng đáng với những giọt nước mắt của bạn, c̣n người xứng đáng với chúng th́ chắc chắn không để bạn phải khóc...!

Cuộc sống cũng giống như 1 ly café.
Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên…nhấp 1 ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi v́ ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đă cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đă không tan ra và dính ở đáy ly…Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi t́m kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên.

Reply With Quote

Gửi bài mới    Trả lời

Chia sẻ bài viết

Công cụ chủ đề
Display Modes

Quyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể viết bài mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm
Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn

BB code is Bật
Smilies đang Bật
Mã [IMG] đang Bật
Mã HTML đang Tắt

Chuyển Đến Mục

Chủ đề tương tự
Chủ đề Người Khởi Tạo Chủ Đề Chuyên Mục Trả lời Có Bài Trả Lời Mới Nhất
His cafe ĐiỂm hẸn lí tƯỞng! manhunt ẨM THỰC QUÁN 0 08-12-2009 06:38 PM
Ngôi đền trên miệng núi lửa YamahaXmen Chuyện lạ có thật 1 05-07-2009 01:17 PM
NhỮng tỜ 500 ĐỒng cỦa mẸ khanh03 Nghệ thuật sống 1 02-21-2009 07:04 AM
Ngày rằm ở ngôi chùa lớn nhất Việt Nam Kevin Lee ღ Tin vỊt ღ 0 02-09-2009 06:41 PM
Truyện Ma có thật _Mars_ Truyện ma 2 01-22-2009 10:35 PM


Múi giờ là GMT +7. Bây giờ là 07:09 AM.

Bản quyền © 2008 -2010 HeavenGay.Com. Giữ toàn quyền
Trang bị vbulletin 3.8.5 , Jelsoft Enterprises Ltd .
vBCredits I v. 1.5.1 Gold ©2001-2010, PixelFX Studios Ltd.



Đăng kư tài khoản
Tuyển dụng
V.I.P CARD
H́nh ảnh thành viên
Professional Model 2010
Cao Lâm Viên SEXY bên DON Nguyễn
Thiết kế web chuyên nghiệp
Quảng cáo tại vị trí này
Offline Karaoke giao lưu thành viên
Fashion Club
Chuyến dịch chống Spammer
We Are Music
V.I.P Access