Quay Lại   ...::: THEBOY.VN - CHANNEL FOR TEENBOYS :::... > » THEBOY.VN'S LIFE « > THƯ VIỆN > Truyện đọc
Connect with Facebook

Arabic Bulgarian Chinese (Simplified) Chinese (Traditional) Croatian Czech Danish Dutch English Finnish French German Greek Hebrew Hungarian Italian Japanese Korean Norwegian Polish Portuguese Romanian Russian Serbian Slovak Spanish Swedish Thai Turkish



Gửi bài mới    Trả lời
 
Công cụ chủ đề Display Modes
  #1  
Cũ 07-01-2010, 08:48 PM
CHÀO MỪNG ~-[+].[Vincent].[+]-~ GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
~-[+].[Vincent].[+]-~'s Avatar
~-[+].[Vincent].[+]-~ ~-[+].[Vincent].[+]-~ đang trực tuyến


 
Mặc định Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] SAO EM KHÔNG LÀ CON GÁI ?


Author: khánh123
Ratting: 16+
Category: romance (ex : gay, les)
Sumary: Có là t́nh cờ khi tôi yêu em với t́nh yêu như tôi đă từng dành cho cô ấy, nhưng sao em không là con gái để tôi không cảm thấy ghê tởm chính ḿnh ...



Gần đây tôi có cảm giác ḿnh bị ai đó theo dơi, lúc nào cũng có cảm giác một đôi mắt dán sau lưng ḿnh nhưng cứ hễ tôi quay lưng lại th́ cảm giác đó không c̣n .

_Quái lạ - tôi nói với Sơn thằng bạn đang ngồi kế bên ḿnh- tao cứ cảm thấy có ai đó đang ngó sau lưng tao vậy ?

_Học đi ông- trong lớp này người ta lo ngó thầy chứ ai đâu ngó cái lưng mày

_uhm

Tôi ậm ừ rồi ngó lên bảng xem thầy đang viết ngữ pháp tiếng Anh.

_Mặc kệ - tôi nói thầm trong ḷng

Tan buổi học, thằng Sơn chạy về trước để kịp đón nhỏ bạn gái nó c̣n tôi loay hoay với cái xe đạp cà tịch cà tàng của ḿnh . Không hiểu sao hôm nay nó dở chứng dây sên tuột ra ngoài .

_Xe bị sao vậy em ?

Nghe tiếng hỏi tôi ngó lên nhận ra đây là một anh bạn ngồi cuối lớp, sở dĩ tôi nhận ra ngay trong số ba mươi người trong lớp Anh văn đó v́ anh là người học khá nhất lớp. Anh rất hay thường xuyên phát biểu trong lớp cũng như được thầy mời lên đọc bài cho cả lớp nghe .

_Xe em bị tuột sên - Tôi đáp

_Tay em dơ cả rồi ḱa, phía trước có chỗ sửa xe, vào đó đi em.

Anh nói rồi chỉ tay về phía trước. Tôi nh́n theo th́ thấy đúng là có chỗ sửa xe thật nhưng nghĩ tới số tiền chỉ c̣n vỏn vẹn năm ngh́n đồng trong túi như hiện tại tôi lại e ngại không muốn. Chưa kịp từ chối th́ tôi đă thấy anh dắt xe của tôi đi lăm lăm tới đó tôi đành phải đi theo dù trong bụng cứ gơ lô tô măi .

Anh nói ǵ đó với gă sửa xe mà tôi ko nghe rơ rồi quay lại nh́n tôi cười :

_Trong thời gian chờ sửa xe anh em ḿnh uống miếng nước đi em

_Nhưng ..

Tôi ngần ngừ măi th́ anh nói

_Anh mời

Không từ chối được tôi đành đáp :

_Dạ

Tôi líu ríu đi theo anh, cách đó vài căn nhà có một tiệm cà phê. Sau khi tôi yên vị ngồi đối diện với anh th́ anh đă gọi tiếp viên :

_Em ơi, cho anh hai ly cà phê...à quên, em uống ǵ ?

_Em uống trà được rồi anh à

_Ở đây cà phê cũng khá lắm em, đừng uống trà, thử cà phê nhé.

Nói rồi ko đợi tôi đáp anh liền kêu :

_Cho anh hai tách cà phê, sữa, đường để riêng tự bỏ.

_Da - cô tiếp viên đáp rồi vào trong

Tôi lại thấy anh cười với tôi , nụ cười của anh thật ấm

Phút chốc cô tiếp viên đă bưng ra hai tách cà phê .

_Anh chỉ uống đen thôi c̣n em thích đường hay sữa th́ tự bỏ vào nhé

_Da - tôi đáp, rồi liền bỏ vào hai muỗng sữa khuấy lên

_Xe em hư hơi nặng, lúc năy người sửa xe nói với anh như thế nên có lẽ đợi sửa hơi lâu đó

Nghe nói thế tôi hốt hoảng trong ḷng v́ chỉ năm ngh́n đồng th́ làm sao đủ :

_Nhưng chỉ bị tuột sên thôi mà anh

_Ừ nhưng ngoài tuột sên ra c̣n mấy cái cũng hư hại lắm

_Em

Tôi xụ mặt ko nói tiếp . Dường như anh hiểu ư liền nói :

_Lúc năy anh lỡ nói họ sửa cả nên ..nếu em ko đủ tiền th́ anh cho em mượn vậy

_...

_Sao em im lặng thế ? thấy tôi im lặng anh hỏi

_Dạ, anh không quen biết ǵ em nhiều mà như thế th́ ...

Anh bật cười :

_Có ǵ đâu, chẳng phải chúng ta cùng học chung một lớp đó sao. Kể như anh và em quen biết rồi đó thôi

_Da ..tôi gật gù đáp - Vậy anh cho em mượn tiền nhé, bữa sau đi học em sẽ trả

_Được rồi em, từ từ trả cũng được mà. À, anh tên Phong chắc em biết rồi ,c̣n em tên ǵ ?

_Em tên Hoài ạ

_Cái ǵ Hoài ?

_Nguyễn Vơ Thanh Hoài

_Ồ, cũng Nguyễn Vơ sao ...-Anh lẩm bẩm trong miệng làm tôi có cảm giác lạ

_Sao thế anh, tên em kỳ lắm sao?

_Không ..không có ǵ chỉ là em rất giống một người anh đă quen, giống đên cái họ cũng giống nên anh thấy hơi lạ đó mà

_Ồ thé sao, thế bạn anh tên ǵ ?

_Nguyễn Vơ Thanh Hà

_Thanh Hà là tên con gái mà anh , cũng họ Nguyễn Vơ với em tiếc là em ko có chị em gái nào cả

_Ừ, có lẽ chỉ là trùng họ mà thôi .

Nói rồi tôi thấy anh nhấp môi uống cà phê rồi ngồi thừ người như ch́m vào một khoảng lặng riêng ḿnh. Tôi cũng lặng im uống tách cà phê của ḿnh.

Được một hồi tôi lên tiếng phá đi khoảng lặng này :

_Anh Phong này, em không thấy anh lấy xe vậy. Chỗ gửi xe họ chỉ giữ tới chín giờ thôi à

_Không, anh ko đi xe máy. Khi nào anh về anh gọi tài xế đến đón .

_Anh có xe hơi lẫn tài xế riêng nữa à ?- Hỏi xong câu này tự dưng tôi thấy ḿnh vô duyên lạ, người ta nói rơ ràng thế c̣n hỏi lại nữa

_Ừ - anh lại cười

Không hiểu sao tôi thích nh́n thấy nụ cười anh, ko biết anh có biết bản thân ḿnh có một nụ cười quyến rũ thế nào đâu .

_Em học anh văn trong lớp thấy thế nào ?Tiếp thu tốt chứ ?

_Dạ tàm tạm anh à. Mà trong lớp em thấy anh học siêu thật. Anh nói chuyện với thầy cứ như gió đó.

Anh lại cười cười.

_Đâu có ǵ đâu em, anh học c̣n yếu lắm. Chỉ khá phần giao tiếp do có thời gian anh từng ở nước ngoài chứ về ngữ pháp th́ anh dở lắm.

_Em thấy anh phát âm rất chuẩn, c̣n hơn cả thấy

_Em khen anh quá ha ha ...

Thấy anh cười sàng khoái tôi cũng cười theo

_Bữa nào rảnh anh dạy em tập nói nhé

_Ừ, cũng được

Nghe anh đáp thế tôi vui vui v́ đúng là tôi kém phần nói tiếng Anh này, trong lớp hầu như tôi toàn tránh những lúc nói bằng tiếng Anh, chỉ khi thầy giáo chỉ định c̣n không th́ cứ như con gà ngậm thóc, cạy cũng không ra.
Nghĩ thế tôi chợt thấy giữa tôi và anh dường như cởi mở hơn so với lúc đầu

_À, em uống cà phê đợi anh chút nhé

_Dạ

Tôi đáp xong đă thấy anh đi ra ngoài mà ko hiểu anh đi đâu.

Cà phê ở đây ngon thật , chẳng mấy chốc tôi đă uống cạn tách cà phê vừa lúc anh quay trở lại

_Anh ra ngoaig gọi điện thoại chút, cà phê ngon chứ em

_Ngon lắm anh - tôi nói mà hơi ngượng v́ tách cà phê ráo trọi của ḿnh .

_Chắc xe em sửa xong rồi đấy, chúng ta ra đó thôi

_Dạ

Tôi lại tất tả theo anh và hơi ngạc nhiên khi anh ko kêu tính tiền nhưng rồi tôi ngoái lại bàn mới thấy anh đă để sẵn tờ năm mươi ngh́n dằn dưới đĩa rồi .

Gă sửa xe giao tôi chiếc xe với nụ cười toe nh́n phát ghét, tôi liền hỏi :

_Bao nhiêu vậy anh ?

_Anh đó trả hết rồi nhóc

Nghe vậy tôi liền quay qua hỏi :

_Anh Phong trả hồi nào mà em ko biết vậy,mà hết bao nhiêu lận anh ?

_Hai mươi ngàn đồng thôi em

Nghe vậy tôi lẩm nhẩm số tiền đó trong miệng để nhớ mà ko hay anh ấy nháy nháy mắt với gă sửa xe.
Tôi liền ngôi lên xe chào tạm biệt anh vừa lúc một chiếc xe hơi đen bóng bẩy dừng lại .

Rốt cuộc người đi trước lại là anh .
Tôi cũng vội đạp xe v́ đă quá chín rưỡi rồi
Có điều lúc ấy dường như tôi đă nghe tiếng gă sửa xe nói :

_Hóa ra thằng nhóc chứ ko phải là con gái

Thật lạ ....




Bữa sau vào lớp tôi t́m anh định trả anh số tiền anh đă cho tôi mượn nhưng anh vắng mặt. Bữa sau nữa tôi cũng không thấy anh. Cái xe đạp của tôi từ bữa đó không c̣n trục trặc ǵ nữa, tôi cứ cảm giác như chiếc xe đó được hóa phép như mới vậy .

Nó chạy rất ngon lành .

Và anh đă vắng mặt cả tuần sau đó nên tôi ko thể trả lại số tiền cho anh, v́ điều đó mà tôi cứ bứt rứt măi nhưng rồi đến một ngày ...


_Hoài, bưng ly cà phê này đến bàn số sáu

Bà chủ the thé ra lệnh, tôi vội vă lấy khay bưng ly cà phê đến vội . Khi đến nói suưt nữa tôi đă làm rơi cái khay v́ ngạc nhiên. Người khách mà tôi phải phục vụ không ai khác chính là anh .

_Ồ anh Phong

_Hoài, chào em ...sao em lại ở đây ?

Tôi nhe răng cười kh́ :

_Em làm ở đây mà

Vừa lúc đó có một cô gái bước vào ghế ngồi đối diện anh , chưa ngồi được bao lâu cô ấy đă lên tiếng với giọng điệu kể cả :

_Bồi, cho chị một ly cam ép, nhớ là cho bốn muỗng đường thôi nhé

_Dạ vâng, quư khách

Nói rồi tôi cúi đầu chào anh rồi đi vội vào chỗ lấy nước vừa đi vừa nghĩ "bốn muỗng đường thôi à, hai muỗng là đă ngọt rồi mà .."
Chẳng mấy chốc tôi đem đến ly cam ép bốn muống ấy. Quay đi tôi c̣n nghe tiếng ơng ẹo của cô ta với anh mà phát ghét.

Tôi vốn ghét dạng con gái như vậy mà .


Mười hai giờ đêm tôi lấy xe ra về th́ gặp anh. Anh chặn xe tôi lại nói :

_Hoài , anh em ḿnh nói chuyện chút đi

_Dạ ..nhưng giờ khuya quá anh, em lại phải về nhà rồi .

_À..ừ anh chỉ muốn hỏi em làm ở đây lâu chưa thôi

_Em làm ở đây cũng gần đây thôi anh.

_Ừ
Anh đáp rồi ngần ngừ nói tiếp :

_Anh thấy em làm việc cực quá, sao không kiếm việc khác mà làm ?

Tôi cười và thầm cảm ơn anh quan tâm :

_Em quen rồi anh à. Chỉ có ba, năm bảy từ bốn giờ đến mười hai giờ thôi mà

_Ừ, thôi khuya rôi, em vê đi . Cẩn thận nhé

_H́ cảm ơn anh Phong lo cho em, em - con trai mà , lo ǵ .

Thôi em chào anh nhé, có dịp anh ghé đây uống cà phê nhé, cà phê ở đây cũng ngon lắm anh .

Nói rồi tôi chào anh lần nữa và chạy xe về nhà


Hai bữa sau tôi lại gặp anh nhưng lần này anh chỉ đi một ḿnh. Lúc đầu tôi cứ nghĩ anh đang đợi ai nhưng măi vẫn thấy anh ngồi một ḿnh. Anh không uống cà phê mà uống bia.Quán đông, tôi mải lo chạy từ bàn này qua bàn khác nên ko chú ư đến anh lắm măi đến khi bà chủ kêu tôi đến bàn nơi anh ngồi tôi mới hay anh đă uống say .

_Hoài ... em ngồi uống với anh đi

Dáng điệu anh lè nhè là tôi biết anh say lắm rồi nhưng tôi thấy lạ v́ không nghĩ người như anh sẽ có lúc say như thế này

_Anh Phong, anh say rồi...

Tôi mới định lay anh th́ anh đă đổ gục xuống bàn làm tôi giật cả ḿnh.
Làm sao đây, bỏ anh lại th́ tôi không nỡ nhưng t́nh cảnh này tôi không biết phải làm sao. Sắp đến mười hai giờ quán đóng cửa rồi .Nghĩ một hồi tôi vội ra nói cùng bả chủ :

_Uống hơn nữa két th́ say là đúng rồi nhưng hóa đơn hắn phải làm sao ?

Nghe bà ấy nói tôi mới nhớ ra c̣n vụ tiền bạc này nữa. Hơn nữa két bia ngót nghét cả trăm ngàn chứ ít đâu, tôi lại ko có đủ chừng ấy . Nghĩ ngợi một lát tôi vội nói :

_Cô cứ ghi sổ đi cô, người này con biết , con bảo đảm không quỵt cô đâu

Bà ta nghĩ một hồi rôi nói :

_Ừ đành vậy thôi, mày bảo đám nhé. sao tao ghét mấy cái dzụ xỉn nằm một chỗ như thế này quá

_Dạ mười hai giờ con cũng xin về tiện con đưa anh ta đi luôn cô à

_ừ về đi

Nói rồi tôi vội đi ngay chỉ sợ bà ta đổi ư v́ bà ấy là rất hay thay đỗi suy nghĩ của ḿnh .

Cũng may nhà trọ tôi cũng ở gần đây nên không khó khăn lắm khi đưa anh về nơi tôi . Cũng bởi tôi không biết nhà anh ở đâu, anh lại không mang theo điện thoại nên chỉ có nước này. Chiếc xe mô tô của anh lẫn chiếc xe đạp của tôi gửi lại quán. Nhờ vậy nên khi tôi đưa anh đi bà chủ chi liếc ngang một cái rồi thôi .

Pḥng trọ của tôi khá nhỏ hẹp tuy nhiên cũng sáng sủa và gọn v́ tôi là đứa ưa gọn gàng.

Thở phào một cái sau khi đặt anh nằm ngay ngắn xuống tấm chiếu trải trên nền tôi như trút đi gánh năng trên vai. Vốn là tôi nhỏ con và ốm nên khi d́u anh đi bộ về nhà là tôi đă phải gồng cả người ḿnh .
Rửa mặt ,tắm qua loa tôi liền vào pḥng thấy anh vẫn nằm đó ngủ.
Đắp cho anh cái chăn rồi tôi cũng ngả người nằm kế bên, mệt mỏi, trong phút chốc tôi cũng mơ màng .

Trong giấc mơ không hiểu sao tôi thấy anh ôm tôi gọi tên ai đó và.................hôn tôi thắm thiết ...
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN ~-[+].[Vincent].[+]-~ đă ủng hộ: 6000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1138 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1138 gửi tới 8785

Bài viết liên quan:

~-[+].[Vincent].[+]-~
Reply With Quote
Thành viên nói lời Cám Ơn đến bạn ~-[+].[Vincent].[+]-~ v́ bài viết này :
dollar2008 (07-04-2010)

  #2  
Cũ 07-02-2010, 10:11 AM
CHÀO MỪNG blackdragon34 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
blackdragon34's Avatar
blackdragon34 blackdragon34 đang trực tuyến
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] hjhj truyện mới. đọc thấy cũng hấp dẫn đó, cố gắng post tiếp nha Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 8426 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #3  
Cũ 07-03-2010, 11:18 PM
CHÀO MỪNG ~-[+].[Vincent].[+]-~ GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
~-[+].[Vincent].[+]-~'s Avatar
~-[+].[Vincent].[+]-~ ~-[+].[Vincent].[+]-~ đang trực tuyến


 
Mặc định Về : Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] Nắng nhảy nhót cười đùa trên khung cửa pḥng rồi rượt đuổi nhau tán loạn. Có con nắng nhảy vào mắt anh hấp háy khiến anh khó chịu.

_Chú Tư, kéo màn lại dùm tôi !

Phong nói nhưng mắt anh vẫn nhắm.
Nắng vẫn c̣n lẩn quẩn .

Một lúc sau, anh vẫn cảm thấy nắng rọi vào người và rồi cố mở con mắt ra anh mới giật ḿnh v́ hiện tại anh đang ở trong một căn pḥng rất lạ. Đây không phải là nhà ḿnh. Phong liền ngồi dậy nh́n xung quanh, đập vào mắt anh là Hoài đang co ro nằm sát tường, dáng điệu cứ như một con tôm cong người nằm đó . Phong đă hiểu ra được lư do v́ sao anh ở đây.

Nhưng thay v́ ngồi dậy anh lại thừ ra nh́n Hoài. Không dễ có dịp anh quan sát Hoài gần như thế này. Làn da trắng mịn, mái tóc đen nhánh dài che một bên trán, thân h́nh nhỏ gọn như một cô gái và hơn thế nữa Hoài rất giống Thanh Hà, người bạn gái cũ của anh. Ngay buổi đầu nh́n thấy Hoài dắt xe đi vào trường anh đă ngạc nhiên đến sửng sốt . Lúc ấy anh đến trường thăm Danh một người bạn dạy anh văn tại đó để rồi từ phút đó anh không thể nào rời mắt khỏi Hoài. T́m hiểu măi cuối cùng anh cũng đăng kư học chung lớp vào Hoài dù là với anh tiếng Anh chỉ là ngôn ngữ thứ hai sau tiếng mẹ đẻ.
Danh cũng từng nói với anh :

_Lúc dạy lớp này tao cũng ngạc nhiên v́ không nghĩ lại có một người dáng vấp giống Thanh Hà đến thế nhưng theo tao biết Thanh Hà làm ǵ có em trai nào, cả em họ cũng không

_Đó là con trai à ?

_Trời đất, mày không tin sao, thử nghe giọng nói là biết à - Danh trợn mắt nh́n anh rồi nói tiếp - Nhưng thằng nhóc đẹp trai quá mày nhỉ, tao để ư thấy toàn bộ con gái trong lớp cứ đều khoái nó có điều thằng nhóc ít nói lắm, lại lầm lầm lỳ lỳ, chết nỗi như thế lại càng thu hút .

_Vậy à - anh nói như hờ hững nhưng mọi điều Danh kể anh đều chú ư

_Đến tao, là đàn ông mà tao cũng thích nó

_Ǵ , mày điên à - Nghe Danh nói mà anh thấy lạ tai quá

_Ha ha tao đùa ấy mà - Danh vỗ vào vai anh mấy cái , anh vẫn khó chịu khi nghe điều đó, vẫn biết Danh chỉ đùa nhưng không hiểu sao anh không thích Danh đùa như thế.

Giờ đây anh phân vân nh́n Hoài, rơ ràng Hoài là một cậu nhóc nhưng sao lại khiến anh lúc nào cũng quan tâm và nghĩ ngợi như thế. Nhiều lúc anh tự dỗ ḿnh v́ Hoài giống Thanh Hà nhưng cái sự giống đó có là ǵ khi t́nh cảm anh dành cho Hà là t́nh cảm trai gái c̣n với Hoài th́ là ǵ. Hay anh đang t́m cho ḿnh một h́nh bóng giống Hà để lấp đi nỗi đau trong tim.
Thanh Hà đă không c̣n hiện diện trên đời nhưng trước mặt anh lại có một Hoài bằng xương bằng thịt và Hoài lại giống Hà .Vén một bên tóc Hoài sang một bên , anh sợ những sợi tóc đâm vào khuôn mặt cậu nhóc nhưng rồi bàn tay anh không rời ra được. Sao khuôn mặt Hoài xinh thế này, sao mái tóc Hoài mềm thế này và cả làn môi nữa. Trong ḷng Phong chợt dâng lên một nỗi thèm được hôn lên khuôn mặt đó và rồi anh cúi xuống ...

Trời ạ, anh vội lắc đầu mấy cái cho cái suy nghĩ lẩn thẩn trong đầu bay đi

_Phong, mày điên à, hăy nhớ Hoài là một cậu nhóc chứ không phải là một cô nhóc. Mày đang làm cái quái ǵ thế này .

Tự nói rồi anh vội bước ra khỏi pḥng như một kẻ đang chạy trốn, đi qua được vài căn pḥng th́ trước mắt anh thấy hai chữ WC, một cứu cánh mà anh đang cần. Vào wc anh vội dội lên đầu ba bốn gáo nước. Nh́n ḿnh trong gương anh thấy như anh không c̣n là anh nữa .

_Phong ơi, mày điên rồi .



Tôi uể oải tỉnh dậy, vươn hai vai rồi vặn ḿnh mấy cái cho thật tỉnh ,chợt tôi nhớ ra chuyện ngày hôm qua . Chỗ trống bên cạnh tôi như chưa từng có sự hiện diện của anh. Không phải mơ nhưng Hoài biết chắc là ngày hôm qua tôi đă đưa anh về đây nhưng anh ấy đâu rồi ?
Nh́n quanh quất pḥng , đập vào mắt tôi là một mảnh giấy nhỏ trên bàn với vài ḍng chữ :

"Hoài,
Anh làm phiền em nhiều quá . Anh có việc cần giải quyết nên không thể đợi em dậy và cảm ơn em nên anh đành đi trước
Thông cảm cho anh
Bảo trọng "

Như vậy cũng được, tôi gật gù hiểu rồi đứng dậy đi ra khỏi pḥng làm vệ sinh sáng. Nói là sáng nhưng cũng hơn mười giờ rồi. Thực ra đây cũng là thói quen của tôi v́ làm việc khuya nên sớm dậy trễ, việc học của tôi lại vào buổi chiều nên cũng đỡ phần nào .
Vệ sinh xong vào pḥng chưa được bao lâu tôi đă nghe tiếng gơ cửa. Khi ra mở tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy chị hay đưa ḿ ở tiệm ḿ Huỳnh Kư đến mang theo hai tô ḿ nóng hổi :

_Em đâu có kêu ḿ đâu chị ?

_Có anh kia kêu mang hai tô ḿ đến đây mà cậu, cậu có phải là cậu Hoài không ?

Hoài ngạc nhiên nhưng vẫn xác nhận :

_Em là Hoài đây

_Vậy th́ đúng rồi, hồi tám giờ anh đó lại tiệm tui đặt ḿ cho cậu đó, đă trả tiền rồi, anh ấy c̣n đặt ḿ trong cả tháng nữa. Từ mai tui sẽ mang ḿ qua cho cậu.

Đặt hai tô ḿ lên bàn chị ta lại tiếp tục nói :

_Anh ta dặn kỹ lắm, phải đúng mười giờ mang qua , ḿ phải thật nóng nữa. Người đó là anh trai cậu đó hả. Vừa ga lăng, hào phóng lại đẹp trai nữa há .

Không khó để tôi nhận ra anh ta là ai nhưng trong ḷng tôi dưng có cảm giác khó chịu. Chị đem ḿ đă ra khỏi pḥng, nh́n hai tô ḿ nóng hổi Hoài nhận ra cái bao tử của ḿnh đang đánh trống .

_Thôi kệ, ăn cái đă rồi tính sau.

Hai tô ḿ lần lượt chui vào cái bao tử rỗng đó và lấp đầy nó. Lâu lắm tôi mới có được bữa ra tṛ, b́nh thường có bao giờ ăn ḿ Huỳnh Kư đâu, tiền bạc đâu cho phép tôi xơi những tô ḿ hơn ba bốn chục ngàn đồng như thế này. Chợt tôi nghĩ đến ngoại ở quê, có lẽ cả đời ngoại cũng chưa từng ăn món ḿ ngon thế , có dịp ḿnh sẽ mua cho ngoại ăn mới được .

Buổi chiều, từ trường đại học tôi chạy thẳng đến trường dạy anh văn. Vào lớp tôi chú ư đến chỗ bàn cuối nhưng chiếc bàn ấy vẫn bỏ trống . Phong vẫn không đến lớp nhưng thật lạ là từ bữa uống cà phê với anh ấy đến nay Hoài không c̣n cảm giác bị theo dơi trong lớp nữa. Cảm giác ấy cũng vắng từ lúc anh không đến lớp.

Tối, đang ôn bài chợt tôi nghe tiếng xe mô tô ấm ầm bên ngoài, được một chốc tôi nghe tiếng gơ cửa pḥng ḿnh. Người gơ cửa chính là Phong .Anh đến với tay xách, tay mang nào là nước ngọt, đậu phộng, chả lụa, bánh ḿ, vịt quay ... làm tôi ngạc nhiên :

_Anh Phong ghé chơi

_Ừ, chào em, anh mang chút đồ đến cho em

_Anh cần ǵ làm vậy, lúc sáng cũng đă mua ḿ cho em rồi.

_Em đừng ngại, chỉ là anh muốn cảm ơn em đă lo cho anh ngày hôm qua đó mà

_Có ǵ đâu anh

Hoài cười
_Ừ, nhưng cảm ơn suông th́ anh ngại nên ...thấy em ở một ḿnh như vầy nên anh mua mấy thứ này cho em thôi

_Em nhận nhưng lần sau anh Phong đừng vậy nữa nhé dù ǵ em cũng c̣n thiếu tiền anh nữa mà

_Trời, anh có đ̣i nợ em đâu vả lại không bao nhiêu mà

_Không bao nhiêu nhưng đă là em mượn nên em cũng muốn trả anh nè

Nói rồi tôii móc túi tờ hai chục ngàn đưa Phong, Phong ngần ngừ nhưng cũng cầm lấy. "cậu nhóc đúng là rạch ṛi quá.." anh cười với ư nghĩ đó nhưng không nói ra.

_Hôm qua chắc em vất vả lắm ?

_H́, nào giờ em không nghĩ người như anh Phong lại có lúc say đến gục như thế, phải nói hôm qua anh làm em mệt đừ người, nh́n tướng anh em đâu có nghĩ anh nặng thế nào đâu

_Tại em nhỏ con quá đó mà - Phong cười trêu Hoài

_Không đâu, em chỉ có ốm thôi à, em cao 1m68 gần 1,7 đó anh

Phong ph́ cười khi thấy điệu bộ cậu nhóc phân minh với ḿnh

_Vậy th́ em phải ráng ăn nhiều lên chứ nhỏ con quá có ngày ...

_Có ngày sao chứ, anh đừng có dọa em

_Có ngày anh vật cho chết chứ sao _ Nói xong Phong cười sảng khoái

_Hừm, anh nói nghe ngon nhỉ, có dám cùng em vật tay không nào ?

_Em thách anh đó à, chỉ sợ anh làm tay em đau thôi - Phong nheo mắt nh́n Hoài

_Thử xem - Hoài giương mắt thách thức

Thế là tay đối tay , mặt đối mặt, Phong cứ cười thầm trong miệng v́ anh nắm chắc phần thắng. Ǵ chứ cái tṛ này với anh không lạ và cũng chưa khi nào Phong thua khi đấu với ai. Sở dĩ anh tự tin thế v́ anh thường luyện cổ tay và vai ḿnh mỗi ngày lại c̣n hay đi tập tạ nữa. Nh́n Hoài lúc này đang khổ sở t́m cách vật tay ḿnh Phong cười nhưng lại "thương" thằng nhóc .

_Thằng nhóc háo thắng thật .

Gần mười lăm phút thằng nhóc vẫn không chịu thua, nh́n những giọt mồ hôi nhễu trên mặt Hoài mà Phong muốn dùng khăn lau nó đi nhưng anh cố gh́m cái ư muốn đó lại.

_Chịu thua đi nhóc, em không đấu lại anh đâu

Tôi bặm môi không nói dồn sức kiềng tay anh xuống

"Sao khó thế này, bàn tay ǵ mà cứng như thép vậy" Tôi nghĩ thầm trong đầu, nơi cổ tay tôi cảm giác đau đáu hiện dần lên, gương mặt nhễu mồ hồi và một màu hồng lan tỏa . V́ đang cố sức nên tôi ko nhận ra Phong măi chăm chú ngó ḿnh với ánh mắt thật lạ .

_Sao thằng nhóc dễ thương đến vậy ?

Phong tự nói ḿnh như thế, lẽ ra anh chỉ cần cố sức một chút vật tay Hoài xuống là xong nhưng anh muốn xem Hoài háo thắng đến đâu để rồi khi nh́n khuôn mặt hồng hào của thằng nhóc anh lại chần chừ tay.

_Em thua

Tôi tự động rút lui trước v́ biết có đến đâu cũng không thể thắng nổi anh chưa nói cánh tay đau nhừ, máu dồn về một chỗ nghe nhưn nhức . Dù vậy tôi vẫn im không dám nhận ḿnh đau thế mà tinh ư Phong đă nhận ra điều đó .Anh lật cánh tay Hoài ra nh́n nh́n rồi nói, trong giọng nói dường như có chút xót xa :

_Em đau lắm phải không ? Anh xin lỗi, nếu biết sẽ làm tay em thế này th́ ...

Nói tới đây Phong im bặt, v́ chính anh nhận ra trong lời nói của ḿnh với Hoài tựa như lời người yêu nói với nhau . Phong liền khỏa lấp :

_Th́ anh cho em thua ngay từ đầu ha ha ...

Nghe thế, tôi liền xụ mặt quay lưng vào tường điệu bộ giận cứ như một cố gái điệu bộ ấy đến chinh tôi cũng không hay.
Nh́n tôi mà Phong dở khóc dở cười không biết v́ làm sao, chả lẽ anh phải an ủi Hoài nhưng an ủi cách nào đây. Nào giờ anh chỉ biết an ủi con gái c̣n an ủi con trai th́ chưa từng.
Phải làm sao ? Anh nghĩ thà anh đứng trước đám đông phát biểu c̣n không bối rối như trong trường hợp này chợt Phong nh́n thấy túi đồ ăn của ḿnh , một ư nghĩ nảy ra trong anh .

_Trời ơi, năy giờ anh quên con vịt quay này, phải ăn ngay lúc nóng mới ngon .

...

Hoài vẫn im lặng
Anh tới thêm câu nữa

_Nước mắm đổ tràn lan hết rồi, Hoài ơi em có chén đũa không để anh bỏ đồ ăn ra

Nghe tới câu nước mắm đổ ra tôi liền quay lại v́ sợ rằng đổ hết th́ lấy đâu chấm chưa kể dây dưa ra cả pḥng mà tôi th́ chúa ghét điều đó .

Tôi vội đứng dậy bước ra khỏi pḥng, chẳng mấy chốc tôi vào nhanh trên tay có một cái dĩa , hai cái chén kèm hai đôi đũa .Không đưa cho Phong , tôi liền nhanh nhẹn bỏ thịt quay ra dĩa, trút nước mắm ra lẫn với dưa leo , nấm, ớt .

_Anh Phong ăn đi

_Em cứ ăn , anh ăn rồi

_Em cũng ăn rồi nhưng bây giờ phải làm sao. Món này đâu để lâu được, sang ngày mai là hư hết rồi .

_Vậy th́ bỏ

Tôi trợn mắt nh́n Phong v́ không ngờ anh nỏi chứ bỏ dễ dàng vậy. Con vịt quay này cả trăm mấy chục ngàn chứ ít đâu.
"Cậu nhóc tiếc của đây" Phong cười thầm. "Để xem cậu nhóc xử lư sao "

_Phải chi nhà chủ có tủ lạnh em c̣n để nhờ chứ vậy mà bỏ th́ uổng lắm anh

Phong im không nói ǵ rồi thích thú nh́n Hoài đang cầm đũa lên và bắt đầu ăn .

_Vịt quay ngon quá, anh mua ở đâu thế ?

_Anh mua ở nhà hàng Ái Hoa

_Mua con vịt mà phải vào nhà hàng lận sao anh ?

_Anh có việc bàn bạc ở nhà hàng đó nên khi về tiện mua luôn

"Ông này dư tiền thật " Tôi nghĩ trong đầu nhưng rồi món vịt quá hấp dẫn nên nó thu hút tôi hơn là nói chuyện với Phong .

Phong dứng dậy thôi không nh́n Hoài v́ anh sợ nếu nh́n Hoài sẽ ngại anh mà không ăn. Anh chuyển hướng nh́n chung quanh pḥng . Căn pḥng chỉ vỏn vẹn mười mét vuông nằm trên một lầu nhà có cầu thang riêng đi lên .Pḥng của Hoài nằm ngoài cùng ,có một cửa sổ thông ra ngoài nên căn pḥng lúc nào cũng sáng ấm áp chứ không tối lạnh. Trong pḥng đồ đạc không nhiều ngoài một tủ vải chứa quần áo gối mền, một thanh treo quần áo, một chiếc bàn vuông thấp vừa là bàn học vừa là bàn ăn cùng góc pḥng là mảnh chiếu nhỏ xếp gọn gẽ.

Thật đơn giản .

Trước nay Phong tự thấy ḿnh là người sống đơn giản nhưng đơn giản như Hoài lần đầu tiên anh mới thấy. Chợt nhiên trong anh dấy lên suy nghĩ muốn biết thêm về Hoài, cha mẹ Hoài ở đâu, Hoài đang học ǵ và sao lại sống một ḿnh ở đây ..có rất nhiều điều anh muốn biết và Hoài như một bức tranh đậm màu khiến anh từng bước muốn t́m hiểu... Từ từ vậy .

Nghĩ rồi anh quay lại nh́n Hoài " Thằng nhóc có sức ăn thật, mới đó hơn nữa con vịt quay rồi " Chính thế anh lại thấy vui vui chợt anh nghĩ đến cái tay đau lúc năy anh liền nói :

_Anh ra ngoài chút nha Hoài

Không đợi Hoài đồng ư Phong đă quay ra khỏi pḥng .

Lúc này tôi vẫn ngồi "măm măm" vịt quay . "Sao ăn hoài không thấy no vậy kà ? "
Con vịt cứ dần dần mất đi từng bộ phận, từ cánh, đến thân, đùi , cổ...bây giờ chỉ c̣n mỗi hai cái chân. Tôi nh́n rồi ngó xuống cái bụng căng ứ của ḿnh.

_Không ăn nữa . Mà anh Phong đi đâu thế không biết, năy giờ mà vẫn chưa thấy về .

Nghĩ rồi tôi bắt đầu dọn dẹp mọi thứ. Cũng may chả lụa, đậu phộng, nước ngọt, bánh ḿ có thể để ngày mai chứ không th́ ... làm sao ăn cho hết . Tôi lại là đứa tiếc của nữa nên từ "bỏ " không bao giờ nằm trong tự điển của ḿnh .
Đem chén đũa trả lại cho nhà chủ xong khi lên pḥng tôi đă thấy Phong ở đó rồi . Định hỏi lúc năy anh đi đâu mà lâu thế th́ anh đă nắm lấy tay tôi làm tôi giật ḿnh :

_Anh làm ǵ vậy ?

Rồi tôi trố mắt ra khi thấy trên tay Phong là một bịch đựng cao dán lẫn thuốc kem. Nh́n Phong mở nắp hộp Salonpas mà tôi cảm động. "Ra là anh ấy đi ra ngoài mua thuốc cho ḿnh , ủa mà gần đây đâu có tiệm thuốc nào, lúc năy anh ấy lại đi bộ nữa, ko lẽ anh ấy lội bộ ra đến đầu hẻm bên kia sao ? " Nghĩ là thế nhưng tôi không nói mà lặng lẽ nh́n anh. Anh đang bôi thuốc lên chỗ máu tụ rồi xoa đều một cách dịu dàng. Đang ngoan ngoăn chợt tôi rụt tay về làm Phong bất ngờ:

_Em tự bôi thuốc được rồi

Hành động rụt tay của Hoài làm Phong sực tỉnh ra "mày đang làm ǵ đó Phong, mày không nhận ra mày đang làm những điều rất ư lố bịch và kỳ cục sao ?
Nh́n Phong thừ người ra tôi chợt cảm thấy có lỗi "Anh ấy mua và xức thuốc cho ḿnh thôi mà "

Sợ Phong buồn tôi vội nắm lấy cánh tay mà lúc năy Phong xức thuốc rồi phân bua :

_Em xin lỗi, tại em không quen bị nắm tay ....ơ ..

Hoài đâu biết khi Hoài nắm tay Phong vội vă phân bua là lúc Phong cảm giác như có luồng điện xuyên qua người anh. Dường như lúc này mọi thứ đều bất động xung quanh anh, chỉ có Hoài là hiện hữu, chỉ có Hoài là sống động và chỉ có Hoài thôi, bất giác anh đưa cánh tay lên vuốt nhẹ má Hoài. Cánh tay Phong nóng hổi nặng nề nhưng lại rất nhẹ nhàng từ tốn ...

"Sao em lại mịn màng thế này ?
Sao em lại dịu mát đến vậy ? ..."

"Anh làm sao thế ? "Tôi hỏi nhưng sao lúc này mọi âm thanh đều như tê liệt vậy, không chỉ thế đến tôi cũng không thể nào cục cựa được

"Sao anh ấy lại nh́n ḿnh như vậy ?

Trời ạ, anh ấy lại c̣n vuốt má ḿnh nữa ? Sao kỳ cục vậy nè ..."
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN ~-[+].[Vincent].[+]-~ đă ủng hộ: 6000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1138 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1138 gửi tới 8785

~-[+].[Vincent].[+]-~

Last edited by ~-[+].[Vincent].[+]-~; 07-03-2010 at 11:35 PM.
Reply With Quote

  #4  
Cũ 07-04-2010, 10:35 AM
CHÀO MỪNG blackdragon34 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
blackdragon34's Avatar
blackdragon34 blackdragon34 đang trực tuyến
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] hihi, hay thiệt đó, lâu lắm mới một truyện hay như vậy. t́nh yêu đến một cách nhẹ nhàng chân thành, dù nó là thứ t́nh yêu ko dc chấp nhận Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 8426 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #5  
Cũ 07-04-2010, 09:30 PM
CHÀO MỪNG langtumientay2002 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
langtumientay2002's Avatar
langtumientay2002 langtumientay2002 chưa lên mạng

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] sao lại dừng ngay khúc hấp dẫn vậy, đọc truyện như vậy đứng tim chết, nhanh post tiếp nha hấp dẫn quá, hay thật đó Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 15913 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 15913 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #6  
Cũ 07-04-2010, 09:55 PM
CHÀO MỪNG blackdragon34 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
blackdragon34's Avatar
blackdragon34 blackdragon34 đang trực tuyến
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] hjhj chuyện này là thường xuyên bạn ơi. đọc truyện trên diễn dàn ḿnh hay thế lắm. chịu khó chờ thôi Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 8426 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #7  
Cũ 07-05-2010, 01:41 AM
CHÀO MỪNG ~-[+].[Vincent].[+]-~ GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
~-[+].[Vincent].[+]-~'s Avatar
~-[+].[Vincent].[+]-~ ~-[+].[Vincent].[+]-~ đang trực tuyến


 
Mặc định Về : Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] bớ bơ-lách kia! nói dzậy ám thị tui có dzấn đề há? tui ghét tui post cho 1 đống mấy chap lun cho coi nà! :P



Anh ! ...

Dường như bàn tay Phong không c̣n nằm dưới sự điều khiển của anh, dường như mọi lư trí của anh cũng bị tắc nghẽn chỉ c̣n lại những hành động... anh từ từ kéo khuôn mặt Hoài lại thật gần, thật gần ...

Nhẹ như gió !

Êm như mây !

Mơn man như sóng trên hồ ...

Bờ môi anh đậu lại trên má Hoài thật dịu dàng nâng niu mà tŕu mến ...
H́nh như, cái hôn này anh đă từng lặp lại ở đâu đó rất xa trong tiềm thức.
Quá khứ như trở lại vào buổi đầu anh tỏ t́nh cùng Thanh Hà, ngày đó anh cũng nhẹ nhàng , cũng dịu dàng , cũng nâng niu trân trọng nàng như một mảnh pha lê mong manh mà dễ vỡ ...

Nhưng mảnh pha lê ngày ấy đă vỡ rồi ...

Lúc này ....
Anh đang hôn ai đây, có phải là mảnh pha lê ngảy ấy hay chỉ là nhập nhoạng một cái bóng pha lê khác mà chính anh cố t́nh cho là mảnh pha lê xưa ...Có phải thế không ?

Bốp !
Tôi giận dữ tát vào khuôn mặt anh, cái khuôn mặt mà mới vừa đây đă hôn lên má tôi. Có nằm mơ tôi cũng không bao giờ nghĩ đến những điều như thế vậy mà nó lại xảy ra với tôi . Sự kính trọng, niềm yêu mến của tôi dành cho anh phút chốc tan biến như bong bóng xà pḥng, giờ đây trong tôi chỉ c̣n lại sự giận dữ :

_Anh là đồ biến thái !
Đi ra khỏi nhà tôi mau - Tôi hét lên

Chưa kịp tỉnh sau cái tát c̣n rát nóng trên da Phong đă nghe những lời nói của Hoài, những lời nói ấy như cơn sóng thần ồ ạt ập vào anh khiến anh gục ngă . "Phải chạy thôi, phải chạy thật xa" Nghĩ rồi hành động , Phong hấp tấp ra khỏi pḥng của Hoài, không một lời xin lỗi hay phân bua anh đi như chạy trốn .

Khi tiếng nổ của động cơ xe thôi ko c̣n hiện diện đâu đây tôi mới buông ḿnh ngă nhoài xuống nền pḥng, toàn thân đau nhức như bị một bức tường vô h́nh đè nặng . Tôi thật sự quá sốc với t́nh huống vừa rồi. Tôi là một đứa con trai khỏe mạnh, b́nh thường và trong suy nghĩ của tôi anh cũng là người b́nh thường thế nhưng tại sao anh lại có hành động như thế với tôi. Dẫu chỉ là cái hôn trên má nhưng sẽ ra sao nếu tôi không bật dậy tát anh , anh sẽ có những hành động khác nữa và ...

Không ! Tôi không chấp nhận nếu điều đó xảy ra .

Chợt tôi cảm thấy buồn v́ trước đó mấy phút tôi đă cảm động trước sự quan tâm của anh, lúc ấy tôi đă từng nghĩ anh như một người anh trai mà tôi quư mến ...Vậy mà ..trong phút chốc anh đă hóa thành một tên hung thần khiến tôi ghê sợ ...

Nhưng ...anh cũng là tên hung thần dịu dàng nhất mà tôi biết ..

Ôi, điên mất ! - Tôi ôm đầu cố không nghĩ đến những ǵ vừa xảy ra nhưng thật khó ...
Chạy ra khỏi pḥng tôi t́m đến wc, mở ṿi nước rồi nhúng đầu vào đó :

_Hoài, tỉnh táo lại đi, mày hăy nhớ mày là con trai , hắn cũng là con trai đấy nhé. Giữa con trai với con trai không thể nào có cái gọi là t́nh yêu, không thể nào ....
Không thể nào



Phong phóng xe như bay giữa đường .
Từ lúc rời khỏi căn pḥng ấy trước ánh mắt giận dữ của Hoài, anh như người mới từ thiên đàng rơi xuống địa ngục. Anh quá đau . Cái tát tai của Hoài làm anh sực tỉnh nhưng chính những lời nói như dao găm của Hoài khiến anh chấn thương để rồi trong thoáng giây anh căm ghét chính bản thân ḿnh v́ không ai khác anh phải thừa nhận ḿnh thật bệnh hoạn.

Anh đă hôn Hoài, cái hôn thật sự chứ không phải là mơ
Anh đă vuốt nhẹ lên má Hoài, sự dịu mát ở má của Hoài dường như c̣n đọng trên ngón tay anh...

Nhưng ..

Hoài là con trai

Tại sao anh lại hôn một thằng con trai ?
Tại sao anh lại thể hiện t́nh cảm với một đứa con trai như thế ?
Tại sao ?
Tại sao ...
Trời ơi !


Không ngồi dậy, Phong chỉ đưa mắt nh́n xung quanh, anh nhận ra anh đang nằm trên giường trong căn pḥng quen thuộc của ḿnh thế nhưng sao anh không tài nào gượng dậy nổi, C̣n đầu của anh nặng ***** như có hàng vạn tấn sắt đè nặng ...

_Hôm qua, hôm qua bằng cách nào ḿnh về tới nhà được ..

Anh tự hỏi chính ḿnh như thế nhưng rốt vẫn không thể trả lời .

Nghe tiếng gơ cửa anh mệt mỏi nói :

_Vào đi

Một người đàn ông ốm gầy bước vào trên tay là một cái khay đựng khăn và một ly nước nhỏ :

_Đây là khăn ấm, cậu Hai lau mặt cho tỉnh và uống ly trả chanh giải rượu này đi .

Phong không màng đến lời ông nói mà chỉ hỏi :

_Chú để đó đi, hôm qua làm cách nào tôi về được nhà vậy chú Tư ?

Chú Tư từ tốn trả lời :

_Hôm qua cậu đâu có về nhà mà ghé quán rượu. Cậu uống nhiều lắm. Khuya quá không thấy cậu về tôi gọi điện cho cậu, chủ quán rượu bắt máy v́ thế tôi mới biết chỗ để đến đón cậu về .

_Ra là vậy . Cảm ơn chú, chú vất vả quá !

_Có ǵ đâu cậu Hai, chỉ là tôi thấy lạ. B́nh thường cậu chỉ uống bia chứ không uống rượu mà uống đến say thế này chỉ có một lần hồi cô Thanh Hà mất c̣n lần này không biết v́ sao ...?

_Được rồi chú Tư, chú đừng nói nữa làm tôi nhức đầu . Chú hăy điện thoại đến công ty nhắn thằng Trung nói hôm nay tôi ko đi làm. Nhắn nó lo mọi việc nhé . Nếu có điều ǵ cần kíp th́ kêu thư kư đến nhà gặp tôi . Bây giờ tôi cần nghỉ ngơi .

_Vâng, thưa cậu Hai, có ǵ cần cậu Hai cứ gọi tôi nhé .

_Được rồi, cảm ơn chú .

Sau khi chú Tư ra khỏi pḥng anh mới mệt mỏi nằm xuống và nhớ lại những ǵ xảy ra đếm hôm qua. Từ lúc rời pḥng của Hoài thay v́ về nhà anh lại đi vào quán bar để rồi đốt cháy ḿnh bằng những ngọn lửa rượu. Nhưng dường như những lời nói của thằng nhóc ấy đă đóng đinh vào sâu trong tim anh nên dù có dùng đến lửa của rượu anh vẫn không thể nào rút nó ra được. Cái đinh đó đă đâm thật sâu, thật sâu ...

Đêm qua có lúc anh tự bào chữa cho những hành động của ḿnh để xoa dịu nỗi ḷng ...

Biết đâu chỉ là vô thức ?

Biết đâu chỉ là lầm lẫn.

Có khi chỉ là ảo giác của người xưa ...

"Thanh Hà , em có biết em ra đi khiến anh đau khổ thế nào không ? Anh nhớ em, từ giọng nói, từ tiếng cười, từ ánh mắt cho đến làn môi nhưng em nhẫn tâm ra đi mất ...vậy sao c̣n khiến anh gặp một người giống như em ...em khiến anh yêu người ấy như yêu em, hôn người ấy như hôn em...để rồi chính anh phạm sai lầm ...

Người ấy không phải là con gái !

Thanh Hà , trả lời anh đi !
Em có đang ở trong không khí không ? Em có đang ở bên cạnh anh không ?
Em có nghe những ǵ anh đang nói cùng em không ?
Và em có thấy anh đang khóc, nước mắt anh c̣n đọng ở trên gối ..."

Những giọt nước mắt c̣n nóng hổi .....

Tan buổi học tôi chầm chậm dắt xe ra khỏi trường. Nắng chiều c̣n đọng lại đâu đây tỏa hơi nóng lan dần từ không khí đến mặt đất. Mệt mỏi , tôi chỉ muốn chạy xe thật nhanh về pḥng trọ. Hôm nay tôi không phải đi học anh văn, khóa học đă kết thúc từ cuối tuần trước. Ngày thi cuối khóa Phong không đến, anh như không c̣n hiện diện trước tôi đúng hơn là đă biến mất kể từ ngày tôi tát anh ...Từ đó đến nay đă hơn hai tuần .

_Đôi khi biến mất cũng là ... một điều tốt

Tôi tự nói với ḿnh như thế. Mà đă là một điều tốt th́ càng không nên bận tâm mà hăy đón nhận .
Trong cuộc sống, những điều tốt th́ không nhiều .

_Hoài ! Hoài ơi

Nghe tiếng ai đó gọi tên ḿnh tôi liền dừng và ngoái đầu lại nhận ra người gọi tôi không ai khác là Khánh Vi một người bạn cùng lớp .

_Hoài có thể cho Vi mượn tập được không ? Lúc năy trong lớp thầy giảng nhanh quá, Vi theo không kịp .

_Được - Tôi đáp gỏn lọn rồi giở túi lấy ra một quyển tập b́a xanh đưa cho Vi

_Cảm ơn Hoài trước nhé, Vi hứa ngày mai Vi sẽ gửi trả lại cho Hoài.

_Ừ - Tôi đáp rồi quay ḿnh định lên xe th́ nghe tiếng Vi ngần ngừ

_Hoài này ...

_Sao ?

_À ...thôi ..

Thấy Vi ấp úng tôi ngạc nhiên hỏi :

_Có ǵ không, sao Vi nói rồi lại thôi ?

_Hoài cho Vi quá giang nhé !

Vi ngước nh́n tôi chờ đợi. Lúc năy tôi cứ tưởng có việc ǵ khó nói lắm mà ai dè chỉ là chuyện đi nhờ xe. Con gái đúng là hay lấp lửng mà .

_Vậy Vi lên yên sau đi .

Nghe thế Vi liền từ tốn ngồi lên yên xe sau của tôi, tôi liền hỏi :
_Mà nhà Vi ở đâu, chỉ chỗ Hoài chở về .

Và rồi Vi chỉ đường cho tôi, hóa ra nhà cô ấy không đâu xa mà chỉ cách pḥng trọ nơi tôi ở một con hẻm. Dừng trước ngôi nhà nhỏ gọn có hàng hoa giấy , Vi bước xuống :

_Cảm ơn Hoài đưa Vi về nhé

_Có ǵ đâu Vi, nơi Hoài trọ cũng gần đây thôi. Giờ Hoài về nhé.

_Khoan đă Hoài .

Đă định về nhà mà lại bị ngăn tôi thấy không vui, chiều đă thôi không c̣n nắng nhưng tôi lại cảm thấy nóng nực, chỉ muốn về pḥng trọ tắm rồi ngủ một giấc vậy mà ... Thôi , tôi đành đứng lại nghe xem Vi định nói ǵ .

_Sao Hoài không hỏi Vi lư do sao hôm nay Vi không đi xe đến trường ?

_Ơ ..tự dưng Vi hỏi một câu chẳng ăn thua ǵ đến tôi làm tôi đớ người . "Trời đất, cô ấy ko đi xe đến trường th́ cô ấy phải biết rơ hơn ai hết chứ, sao lại cắc cớ hỏi tôi thế này ? "

Thấy tôi không đáp, khuôn mặt Vi trùng xuống v́ buồn :

_Vi cố ư không đi xe đấy .

Nói rồi cô nàng mở cổng đi vào nhà để tôi đứng lại ngạc nhiên.
Tôi như cậu bé Maika từ trên trời rơi xuống vậy .
Không hiểu nổi .

Những tưởng về tới nhà trọ là yên chuyện nhưng không, dường như hôm nay tôi bị trời đày nên hết bực bội cái nóng của nắng của ngày, ngớ người không hiểu nổi trước cô bạn cùng lớp th́ lại tới đụng mặt "hung thần "
"Hung thần" đứng gác ngay cửa vào pḥng tôi, có lẽ đă đứng lâu lắm nên những tàn thuốc vung văi khắp nơi. Chậm răi tôi lấy ch́a khóa mở cửa pḥng, tôi cố t́nh không nh́n đến "hung thần" trong khi tôi biết mỗi hành động của tôi từ cách lấy ch́a khóa trong giỏ cho đến khi tra vào ổ đều ko thoát tâm mắt của hung thần .
Hung thần chỉ nh́n mà không nói
Tôi th́ không nói và giả như không nh́n .

Nhưng khi tôi định đóng sập cửa lại th́ "hung thần" đă chặn lại . Lúc này không thể không lên tiếng :

_Anh không được vào pḥng tôi

_Chúng ta cần nói chuyện !

_Không có chúng ta nào ở đây cả - Tôi bắt bẻ hai chữ "chúng ta"

_Anh muốn nói chuyện với em -"Hung thần" xuống nước

_Tôi không quen anh - Tôi câng mặt trả lời

_Nhưng mà tôi quen cậu -H́nh như đă quá sức chịu đựng và không thể nào xuống nước hơn được nữa Phong gầm lên rồi đẩy mạnh tôi vào trong , anh nhanh tay khóa cửa pḥng lại rồi lại đẩy mạnh tôi vào tường, chống hai tay hai bên anh giận dữ :

_Cậu có biết tôi đă chờ cậu suốt bốn tiếng đồng hồ, với chừng đó thời gian chẳng lẽ chỉ để nghe câu "tôi không quen anh" của cậu đó sao

Tôi hét lên :

_Tôi không bắt anh đến đây đợi tôi .

_Phải , không ai bắt tôi đến đây đợi cậu mà chính tôi bắt tôi phải đến đây

Buông thơng hai tay , anh thôi ko dồn tôi vào tường nữa mà ngồi sụp xuống đất .

_Ôi! tôi điên mất

Bây giờ trấn tĩnh hơn tôi mới nh́n thấy ở anh nét tiều tụy hao gầy. Anh ốm đi thấy rơ, khuôn mắt vuông vức ngày nào giờ như cằn cỗi hơn v́ góc cạnh, đôi mắt sâu v́ thiếu ngủ đến mái tóc cũng bơ phờ không theo nếp ...chẳng lẽ nguyên nhân bắt nguồn từ tôi ?

Rút từ trong túi một khung h́nh, anh lặng lẽ đưa tôi, cảm thấy lạ lùng nhưng tôi vẫn đưa tay nhận lấy. Trong cái khung h́nh là một cô gái đang nhoẻn miệng cười với tôi, nụ cười của cô ấy giống tôi, ánh mắt nh́n cũng có nét giống tôi thậm chí khuôn mặt, làn da đến đôi môi nhỏ cũng giống nốt... Trời ạ, nếu tôi có chị em song sinh chưa chắc đă giống đến thế này .

_Khi tôi nh́n thấy cậu ở trung tâm ngoại ngữ tôi đă tưởng như ḿnh thấy cô ấy, cậu giống cô ấy đến kỳ lạ .

_Cô ấy là Thanh Hà ?

_Phải và cô ấy cũng là vị hôn thê của tôi

_Cô ấy xinh đẹp quá !

_Cô ấy ...chết rồi !

Dường như bốn chứ"cô ấy ...chết rồi" Phong gượng gạo lắm mới nói được. Tôi thấy nét đau đớn hằn trên gương mặt anh .

_Tôi xin lỗi

Nói rồi tôi im lặng. Anh cũng lặng im.



...

Măi sau,
Anh lên tiếng :

_Lần trước tôi hôn cậu thật ra là ...

_Tôi hiểu rồi - cắt ngang lời anh, tôi không muốn anh nhắc lại cái chuyện đó - Anh nghĩ tôi là cô ấy nên anh mới ...

_Không, không hẳn là như vậy. Tôi ...

Dường như anh muốn nói ǵ đó nhưng lại thôi không nói với tôi .
Ngó chăm chăm mái tóc của tôi , anh hỏi :

_Cậu cắt tóc à ?

_Phải, tóc dài vướng víu và nóng nực

_Tôi thích mái tóc cũ của cậu hơn

_Tôi thích tóc ngắn - Tôi bướng bỉnh đáp

Lại lặng im, tôi thấy anh nh́n ra ngoài khung cửa sổ, ngoài ấy chỉ duy thấy mỗi bầu trời ,ai đó đă thay cho nó tấm áo mới. Tấm áo nhung đen tuyền.

_C̣n giận không ?

_C̣n

_Nhiều hay ít

_Ít

_C̣n muốn đuổi đi nữa không ?

_Không

_Cảm ơn

Thế đấy, tôi và anh như hai kẻ đi lạc vào một thế giới lạ, nơi đó có những khoảng lặng rất lâu, có những câu hỏi và trả lời không đầu không đuôi .
Không chủ ngữ...
Không vị ngữ...

Găy gọn và đơn thuần .
Cộc lốc mà t́nh cảm.

Tôi không rơ về chính tôi lúc này chỉ biết tôi ko thể nào quay lưng lại với anh, không thể nào xem như xa lạ. Ghét bỏ anh lại càng không nhưng thương th́ không hẳn ...

Tôi là con trai mà !


Xoay xoay ly rượu champagne trong tay, Phong trầm ngâm hướng ánh nh́n qua khung cửa sổ. Màn đêm đang nhẹ nhàng dạo chơi bên ngoài, bầu trời không trăng không sao mà cô quạnh một màu đen nhợt nhạt buồn đến ảm đạm chỉ có vài cơn gió lạc loài run rẩy nép trong những tán lá xanh minh chứng cho sự hiện diện của ḿnh bằng cách lay nhẹ chúng.

Phong khẽ đưa tay nhấn vào nút play của dàn Hifi kế bên cửa sổ. Và bản Boulevard do Dan Bryd tŕnh bày êm đềm trôi trong không gian tĩnh lặng của căn pḥng anh đang hiện diện .

Những thanh âm dịu dàng .

"Giờ này cậu nhóc chắc đă ngủ "

Phong thầm nghĩ, riêng anh chẳng thể nào chợp mắt được . Chỉ mới đây anh đă nằm yên vị trên giường nhưng hai con mắt bất tuân lệnh, chúng chẳng chịu khép lại mà cứ mở trừng trừng cứ như thể biểu t́nh chống đối chủ nhân. Lẽ ra sau bao ngày trằn trọc mệt mỏi đấu tranh với chính ḿnh th́ giờ đây là lúc anh cần nghỉ ngơi nhưng sau buổi nói chuyện với cậu nhóc th́ về nhà anh lại bất lực với chính những suy nghĩ nảy sinh trong đầu ḿnh. Những nghĩ suy bắt nguồn từ mối quan hệ giữa anh và cậu nhóc ấy .

Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính ḿnh. Phải, chính anh mà không là ai khác đă tự dằn vặt bản thân ḿnh khi nảy sinh t́nh cảm với cậu nhóc đó, cũng chính anh yếu hèn đến độ che đậy cái t́nh cảm đó bằng khung h́nh của người yêu cũ và cũng anh không kềm chế được bản thân đi t́m cậu nhóc chỉ để t́m một lời thanh minh dù là dối trá ḥng níu kéo mối một quan hệ không b́nh thường .
Trước nay mỗi việc anh làm đều có sự cân nhắc kỹ lưỡng, anh lại không phải là người hành động theo t́nh cảm nhưng những việc vừa qua giữa anh và Hoài, dường như anh không thể nào tự chủ được. Kể cả khi Thanh Hà c̣n sống, anh cũng chưa từng để t́nh cảm vượt qua lư trí, vậy mà ...

Những ngày qua có lúc anh nhận định nên chấm dứt ngay lúc đó, ngay lúc cậu nhóc hét vào mặt anh rồi đuổi anh về th́ có lẽ sẽ tốt hơn cho cả hai nhưng rồi đau đáu với nỗi đau cậu nhóc đă tạo trong anh c̣n có một nỗi nhớ đến nao ḷng ...không phải khuôn mặt của Thanh Hà mà là khuôn mặt của cậu nhóc đó cứ lớn vởn trước anh.
Ánh mắt đó, nụ cười đó, gương mặt đó cứ ám ảnh anh khiến anh như phát điên lên . Có lần anh như thấy Hoài đang hiện diện trước anh để rồi phút chốc giận dữ anh với tay quăng cái đèn ngủ vào nó rồi bất giác nhận ra đó chỉ là một khoảng không vô h́nh vô dáng .

Cậu nhóc chi phối anh đến cạn cùng .

Chấp nhận để t́nh cảm dẫn dắt, chấp nhận chính ḿnh đi t́m cậu nhóc đó là cũng chính anh chấp nhận sự thất bại ở bản thân ḿnh .
Nhưng anh chấp nhận th́ đă sao khi t́nh cảm chỉ là một phía. Anh không thể nói cho cậu nhóc tất cả cảm giác của ḿnh càng không thể chịu đựng thêm một lần bị đuổi huống hồ sau tất cả giữa anh và Hoài đă không c̣n như cũ, ngay cái cách xưng hô "anh, tôi, cậu" cũng đă là một minh chứng rạch ṛi .

Liệu anh nên dừng lại ở đây hay để mặc cho những ǵ sắp tới sẽ tới ?
Nhận định tất cả càng khiến anh mệt mỏi và cảm thấy bật lực.
Dưng thèm gọi tên cậu nhóc ....

"Hoài ơi "



_Hoài, Vi trả Hoài quyển tập nè, cảm ơn Hoài nhiều nhé

Vi đưa quyền tập cho tôi rồi nhoẻn miệng cười, nụ cười dễ thương khôn tả. Trái hẳn cái bực dọc bữa hôm trước, tôi vui vẻ nhận lấy quyển tập cất vào giỏ sách rồi nói :

_Hôm nay Vi có đi xe không ?
_Nếu Vi nói "có" th́ sao c̣n "không" th́ sao ? Cô nàng tinh nghich hỏi
_À ừ - Bối rối khi gặp câu hỏi nước đôi thế này tôi ngượng nghịu đáp -Th́ nếu có th́ thôi c̣n không th́...th́ ... Hoài có thể cho Vi quá giang

Trời ạ, trả lời câu hỏi cô nàng mà mồ hôi tôi chảy rịt hai bên vành tai, tôi vẫn biết ḿnh là đứa ít tiếp xúc với con gái nhưng như vậy th́ tệ quá .

Vi hấp háy mắt cười, khuôn mắt ánh lên nét rạng rỡ :

_Vậy ha, là Hoài nói đó nhen, Vi th́ Vi không ngại ǵ mà ..từ chối đâu

Nói rồi cô nàng ôm cặp leo lên yên xe của tôi tỉnh bơ làm tôi suưt mất thăng bằng để ngă .Lúc này tôi đang tự hỏi chính ḿnh :

_Có phải tôi đang tự tṛng vào cổ ḿnh sợi dây tḥng lọng hay không ?



Vừa mở khóa vào pḥng tôi đă nghe loáng thoáng mùi thuốc lá đâu đây .Không khó để tôi nhận ra sự có mặt của anh trong pḥng tôi . Tôi khó chịu :

_Làm cách nào anh vào được đây ?

Không thèm đáp anh chỉ giơ cho tôi xâu ch́a khóa c̣n lanh canh tiếng va chạm .
Tôi hỏi tiếp :

_Từ đâu anh có ?

_Bà chủ nhà cho anh mượn . Anh nói với bà ấy anh là anh họ của em.

Phong ranh mănh đáp, nh́n cậu nhóc đang sừng sộ trưng khuôn mặt đỏ bừng lên làm anh liên tưởng như anh đang đứng trước một chú gà trống choai đang giận dữ xù lông chuẩn bị vào trận đấu. Có nên nói cho cậu nhóc biết là anh đă đưa cho bà chủ nhà một phong b́ tiền không ít chỉ để có được xâu ch́a này hay không và c̣n những cái ch́a khóa "sơ cua" khác đang rủng rỉnh chờ có dịp sử dụng .

_Hmm

Thật sự giận dữ với cái cách anh ngang nhiên như thế nhưng tôi lại ko thể nói lời nào trước anh.Căn pḥng tôi ở lại chẳng có thứ ǵ quư giá. Anh vào pḥng tôi đường hoàng như thế, có sự chấp nhận của bà chủ và với lư do như thế ,chả lẽ tôi lại đuổi anh một lần nữa ?Thật bực ḿnh !

Không thèm ngó đến anh, tôi lặng lẽ cất giỏ, mở tủ áo kiếm bộ đồ khác mặc cho cặp mắt quan sát của anh dơi theo từng bước chân tôi .
Tôi chỉ muốn đi tắm .

Nh́n cậu nhóc bước ra ngoài đóng sập cửa lại Phong mới để cho tiếng cười khùng khục phát ra khỏi cuống họng ḿnh. Anh phát hiện ra khi cậu giận dữ mà không làm ǵ được cậu rất dễ thương. Có lẽ sau này anh c̣n làm cậu giận dài dài .



Bỗng, điện thoại reo liên tục bản "Kiss in the rain" khiến Phong không thể nào không lần tay vào túi t́m và lấy ra xem . Trên màn h́nh hiện ra số từ Kiều Loan . Thở một hơi dài, Phong mở máy ra nghe , đâu đó trong anh như có một khối mây dầy đặc bao phủ :

_Alô ...
_Anh Phong, anh đă khỏe chưa ?
_Anh khỏe rồi
_Mấy bữa em qua Úc, ở nhà anh bệnh hả? Sao không điện cho em ?
_Bệnh nhẹ thôi em à
_Giờ anh đang ở đâu vậy ?
_Ờ ..anh ...đang
_Đừng nói với em là anh bận , em đă gọi điện thoại về nhà anh th́ biết anh đi ra ngoài rồi. Đi uống với em tách cà phê đi
_Bữa sau đi em - Phong ngần ngử
_Không, em muốn gặp anh . Đợi anh ở River .

Phong ngần ngừ nh́n màn h́nh di động thôi ko c̣n tín hiệu mà băn khoăn, lúc này anh không muốn đi đâu ngoài nơi này, càng không muốn gặp Kiều Loan, cái cách mà cô cúp ngang điện thoại không để anh trả lời đồng ư hay không đủ để anh thấy bực trong ḷng. Không khó để anh nhận ra t́nh cảm của Loan dành cho anh nhưng để đáp lại t́nh cảm đó th́ lại là một điều khác nữa. Với Kiều Loan anh không có cảm giác ǵ.


Cánh cửa pḥng hé mở, cậu nhóc bước vào từ tốn, mùi xà pḥng c̣n vương vít đâu đây tỏa khắp pḥng. Không biết có phải từ xà pḥng hay chính từ cậu nhóc mà anh cảm thấy khắp cả pḥng đều rất ư dịu mát . Anh ngồi yên nh́n cậu nhóc cất đồ rồi lấy tập vở ngồi vào bàn, mỗi hành động của cậu từ tốn mà cẩn thận, cậu giả vờ như không nh́n anh nhưng đôi lúc anh vẫn bắt gặp cái nh́n của cậu về anh rồi rất nhanh lảng tránh .

_Tối rồi đấy

....(không tiếng trả lời )

_Ăn tối chưa ?

_Chưa

_Đi ăn không ?

_Không

_Sao vậy ?

_Không đói

_Đây..đói , đi ăn chung đi ?

_Không rảnh

Nh́n cậu nhóc phùng má lên mà anh những muốn kư vào cái đầu bướng bỉnh của cậu một cái lẫn nựng vào đôi má phúng phính đó . Bướng ǵ mà bướng không tả nổi . "Cậu nhóc chắc c̣n để bụng chuyện anh vào pḥng với xâu ch́a khóa "hợp lệ" đây" Nghĩ ngợi một hồi, anh thôi không rủ rê cậu đi dùng cơm tối nữa, liên đứng dậy bước ra khỏi pḥng.

Cánh cửa vừa khép lại với một tiếng động sập cửa rất nhẹ nhưng đủ để tôi hiểu ra có một thể giới bên ngoài và một thế giới bên trong chỉ cách nhau một cánh cửa đó thôi. Tôi đang ở thế giới bên trong.
Chống tay lên đầu tôi vừa mệt mỏi vừa thấy nhẹ nhơm với cảm giác được cởi bỏ manh áo giáp nặng nề ra khỏi người. Chẳng hiểu sao trước Phong tôi luôn cố thủ cho ḿnh manh áo pḥng chống này.

Tạo sao chỉ là pḥng chống mà không là tấn công ?

B́nh thường, không có anh lúc này tôi đă rời pḥng đi ra quán cơm cuối ngơ để lấp đầy cái bụng rỗng của ḿnh...

B́nh thường, không có anh lúc này tôi đă thoải mái nằm lăn ra giữa pḥng đọc sách rồi ê a luyện giọng xem tŕnh độ Anh ngữ tới đâu

B́nh thường, không có anh lúc này tôi đă phóng xe qua nhà thằng Sơn rủ nó đi uống cái ǵ đó hoặc chỉ là chạy ḷng ṿng ngoài phố dạo mát...

B́nh thường và b́nh thường như thế ... nhưng có anh, những lúc này không thể là b́nh thường.

Chính thế, anh làm tôi bực .

Cũng may anh đă đi về.

Nghĩ thế, tôi thả ḿnh nằm dang hai chân hai tay giữa pḥng lắng nghe ngoài trời đêm những cơn gió dường như th́ thào nói chuyện với nhau .
Nằm chán chê, tôi liền ngồi dậy định kiếm cái quần dài mặc vào rồi ra ngoài quán ăn nhưng chưa kịp mặc th́ cánh cửa lúc năy mới khép giờ đă mở ra . Phong hiện ra trước tôi, khuôn mặt tươi như hoa, hai tay khề khà hai bao ni lông to .
Lần lượt , vịt quay, bánh ḿ, cơm sườn, coca, kẹo, anh sắp ra trên bàn làm tôi kinh ngạc, cứ như anh đang rinh cả cái chợ đem vào pḥng tôi . Từ trong bao, anh lấy ra hai cái chén, hai cái dĩa, hai đôi đũa lẫn hai cái muỗng (cái ǵ cũng hai hết ) rồi anh lấy cơm sắp đồ ăn vào chén, dĩa .

_Cậu ăn đi

_Anh làm ǵ vậy ?

_Ăn cơm

_Tôi hỏi anh đang làm ǵ vậy ? - Tôi khùng lên

_Ùm ... Anh và cơm vào miệng

Tôi trợn mắt nh́n anh như mắc nghẹn, cái cách anh làm, anh ăn khiến tôi tức không thể tả .

Tôi hét lên :

_Tôi không thích ăn cơm với anh

Tôi đi xồng xộc ra cửa và đóng sập nó lại sau lưng ḿnh . Mặc kệ anh với đống đồ ăn đó, lúc này tôi chỉ muốn một ḿnh .

Phong buông chén cơm buồn bă đứng dậy, anh thực sự không hiểu v́ sao cậu nhóc lại giận dữ như thế. Chẳng lẽ v́ anh đă mua những thứ này sao ? Anh chỉ muốn dùng cơm với cậu thôi mà .
Điện thoại lại reo liên hồi . Phong mở máy nh́n rồi đưa tay nhấn nút, tiếng nhạc tắt hẳn .Nh́n xuống đống đồ ăn , Phong đă có trong đầu một quyết định riêng ḿnh .

Chén cơm vẫn chơ vơ trên bàn.
Dường như đă nguội .



Phong bước vào River , sau lưng anh là cái cúi chào của nhân viên tiếp tân . Đêm buồn bảng lảng mây, River lúc nào cũng thế, êm đềm mà dịu vợi. Bản Forever lắng trong cái không gian êm đềm như lắng trong một con sông ngút ngắt . Cái thăm thẳm của nó không biết sẽ trôi về đâu .
Kiều Loan ngồi trên ghế, gác hờ một chân sang một bên, mái tóc mềm ôm trọn một bên vai, một tay hững hờ đưa ly rượu lên môi nhấp khẽ .

I'm still there everywhere
I'm the dust in the wind
I'm the star in the northern sky
I never stayed anywhere
I'm the wind in the trees
would you wait for me forever ?

would you wait for me forever ?
will you wait for me forever ?

Tôi vẫn ở đó, ở khắp mọi nơi
Tôi là cát bụi trong gió
Tôi là sao trên trời cao phương Bắc
Tôi chẳng bao giờ ở lại dù là nơi nào
Tôi là gió trên những cành cây
Em có đợi tôi măi măi không?
Măi măi không ?.......

Phong chợt nhận ra ḿnh đă có lần hỏi một người câu đó "will you wait for me forever ? .." Câu hỏi xa xôi ngày ấy giờ như hiện diện trước anh . Nhẹ nhàng mà đau đớn. Có lẽ Kiều Loan không biết dáng điệu của cô đă gợi lại cho anh về "người ấy" như thế nào dù là vẻ đẹp của cô hơi khác. Cô đẹp một cách kiêu kỳ . Gương mặt cô nghiêng nghiêng như vầng nguyệt đài các và quyến rũ , cả dáng h́nh cô là một bức tượng hoản hảo như những mỹ nhân Hy Lạp mà các nhà điêu khắc thường lấy làm khuôn mẫu .

Phong thở dài .

Đợi chờ là một điều khó chịu với anh nhưng hôm nay anh lại người khiến người khác đợi chờ ḿnh.
Vậy sự đợi chờ ấy có khó chịu không ?

Phong ngồi xuống bên chiếc ghế kề cận cô, nhẹ nhàng và yên lặng. Thời gian như ḍng chảy lặng lờ trên con sông dài chảy miết về vô tận mà vô t́nh anh là kẻ lái đ̣ buông tay chèo mặc t́nh cho con nước đưa thuyền về đâu .

Kiều Loan khẽ ngước nh́n anh, trong bức tranh đêm nửa sáng nửa tối anh không tài nào nh́n thấy nét mặt của cô, là thất vọng hay mừng vui, là dỗi hờn hay chán chường cực độ ?
Anh không biết .

_Một Americano

Cô nhận ra anh từ giọng nói , nếu không là thế cô đă không chú ư ǵ ngoài ly rượu trên tay. Giọng nói của anh ấm và trầm, trong lời nói có sắc thái cương nghị , từ tốn không lẫn đi đâu được .

Tách Americano nhanh chóng được mang ra đặt trước mặt anh, hơi nóng phả nhẹ vào không khí lan tận nơi cô.
Ấm áp
Dù vậy anh đến đủ để khiến cô cảm thấy ấm áp rồi .

_Em ngỡ anh không đến

Lời cô nhẹ nhàng mà thoảng chút buồn khiến anh nghe se sắt ḷng. Anh đă định không đến đó thôi nếu không v́ cậu nhóc ...

_Anh bận nên đến trễ - Một lời nói dối khỏa lấp cho sự thật giấu kín trong tim

Cô mỉm cười chuyển ánh mắt từ anh sang ly rượu trên tay ḿnh, màu rượu đỏ sóng sánh trong ly rượu như nhắc cô rằng lời anh nói là không thật .

_Em vui v́ thấy anh khỏe

...

Anh không đáp, một lời cảm ơn trong t́nh huống này sẽ có tác dụng ngược lại . Im lặng là hơn .

_Chuyến đi có vui không ?

_Câu hỏi anh đưa ra đúng hơn là "chuyến đi có buồn không? th́ mới phải .

Cô lại cười, nụ cười như ánh sao chớp sáng trên bầu trời thăm thẳm tối, ánh sao ấy đơn độc và buồn bă.

_Sao thế ?

Lần này sự lặng im trùm phủ cô, nhấp môi cô hớp một phần rượu nghe ḍng chảy nóng rực truyền từ hong xuống cổ.

Ran rát .

Anh cũng lặng im, như bao lần anh ghé River cùng cô, lúc nào cũng một tách Americano đắng tê lưỡi, ngọt thấu tim và lơ đăng im ĺm nghe bản Forever d́u dắt suy nghĩ lạc vào đêm đen tĩnh mịch .

Từ lúc nào anh xem cô như một người bạn thân dẫu nh́n vào cả hai ai cũng nghĩ giữa cô và anh hẳn có một mối quan hệ chặt chẽ. Hơn ai hết, anh hiểu cô muốn ǵ ở anh nhưng cái muốn của cô đôi lúc trừu tượng đến độ anh không tài nào hiểu nổi và kỳ lạ là bản thân anh lại không bị cái muốn ấy lôi cuốn.
Cô rất đẹp, lại tài giỏi, ở cô có sự vẹn toàn giữa sắc và tài, hai bên gia đ́nh anh và cô có mối quan hệ tốt đẹp nhưng t́nh cảm giữa anh và cô chỉ có thể dừng ở mức t́nh bạn.
Không hơn và không kém.
Đôi lúc anh nghi ngờ bản thân ḿnh sao có thể thờ ơ trước một người con gái như cô để đến khi gặp Thanh Hà, anh mới thôi lo lắng và hiểu rằng t́nh cảm cũng có một tần số riêng nhất định của nó .

_Em có quà cho anh - Cô khẽ rút ra trong giỏ xách tay một món quà nhỏ gói gọn bởi một màu xanh sọc trắng đưa anh

_Cảm ơn em - Anh nhận lấy rồi khẽ lướt mắt nh́n qua món quà

_Lúc chiều, em có ghé thăm cô ấy - Lời cô nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại là mũi kim đâm vào ḷng anh - Thời gian không làm cô ấy mệt mỏi như em.

Không khí lạnh như ùa vào tấn công làm anh đông cứng cả người. Mấp máy môi anh định nói một lời nhưng lại không thể cất nổi tiếng .

Nh́n anh cô khẽ cười trong dạ trước sự tra tấn nhẹ nhàng này, không ai ngoài cô hiểu khuyết điểm của anh hơn bao giờ hết. "Cô ấy" lúc nào cũng là gót chân Asin của anh , là sự hoảng loạn, đớn đau, là vết thương không bao giờ lành lặn.

Cô hiểu hết, không riêng ǵ anh, cô cũng thế

"Cô ấy" chính là Thanh Hà .



Trong căn pḥng ấm áp đèn vàng

Phong lặng người ngồi yên nh́n từng bụi cát rơi từ cái đồng hồ cát đặt trên bàn. Lặng lẽ, lặng lẽ,anh nh́n từng sợi cát buông ḿnh rơi như thể chính anh đang rơi ...


Buồn nào hơn đêm nay
Buồn nào hơn đêm nay
Khi ngoài kia băo tố đầy trời
Từng cánh lá cuốn gió
Rơi vào ḷng đêm thâu
Thương thầm mối t́nh ngâu

Xoảng!
Cái đồng hồ cát vỡ toang trên nền nhà, những mảnh thủy tinh văng tung tóe, rải rác là những hạt cát nhỏ nằm chơ vơ, lạc lơng
Tan vỡ !
Phong gục đầu xuống bàn.
Căn pḥng trở về thinh lặng vốn có của nó .

Tôi trở về pḥng sau ba giờ lang thang ngoài đường, chính xác là đă vào một quán cơm trút một dĩa đầy vào bao tử sau đó lê bước ṃn dọc con phố quen t́m cho ḿnh sự thanh thản áp chế sự tức giận trong ḷng với Phong . Anh là nguyên nhân khiến tôi phải lang thang như thế .

Nh́n chén cơm c̣n bỏ dở lẫn mớ đồ ăn c̣n bày ở trên bàn, tôi thở dài mệt mỏi . Tất cả chứng tỏ với tôi một điều là sau khi tôi giận dữ bỏ đi anh cũng thôi không ăn cơm, có lẽ anh cũng về ngay sau đó .Dọn dẹp tất cả, tôi mệt mỏi nằm lăn ra chiếu miên man suy nghĩ. Suy nghĩ của tôi về anh, về mối quan hệ hiện nay, tôi c̣n đang phân vân không biết có nên chấm dứt với anh hay không và nên nói cùng anh thế nào th́ tôi nghe đâu đó có tiếng nhạc phát ra. Trân ḿnh tôi mặc kệ nhưng tiếng nhạc cứ lỳ lợm trêu ngươi và nó dường như phát ra trong pḥng tôi .

Bực ḿnh, tôi đạp nhẹ chiếc bàn nhỏ vô t́nh đẩy chiếc gối gần đó sang một bên để lộ một chiếc điện thoại đen tuyền .

_Alô

_Cậu về rồi ư ? -Là Phong, giọng anh đầm ấm

_Uhm - Tôi ậm ừ

_Cậu c̣n giận tôi sao ? - Anh quan tâm

_....(không trả lời nghĩa là giận )

_Giữ dùm tôi chiếc điện thoại này nhé! - Như có chút ǵ khắc khoải

_Tại sao tôi phải giữ nó cho anh ? -Tôi dở chứng

_Chỉ vài bữa thôi, cậu đừng hẹp ḷng quá như thế chứ - Lại từ tốn

_Vậy nhé, chào cậu - Và mệt mỏi

_Anh đi chết đi - Tôi dũng cảm hét vào điện thoại

Câu nói vừa năy tôi đă hét vào anh đủ rơ để anh hiểu tôi bực dọc thế nào vậy mà anh vẫn nói, những lời cuối khiến tôi trằn trọc cả đêm :

"Tôi nhớ cậu, Hoài à !"

Chiều ,tan buổi học, vừa dắt xe ra tới cổng tôi đă thấy Vi đứng đợi sẵn . Gió chiều tinh nghịch len nhè nhẹ vào mái tóc Vi khiến chúng phấp phới bay, có sợi vô t́nh vướng vào mắt, Vi khẽ khàng đưa tay nhẹ vuốt chúng sang một bên, thấy tôi cô mỉm cười nói :

_Hoài cho Vi đi nhờ xe nhé !

Nụ cười đó, ánh mắt đó cùng cử chỉ đó khiến tôi không thể nào từ chối mà dù tôi có muốn đi nữa cũng chẳng thể mở lời. Từ chối giúp đỡ ai đó một việc ḿnh hoàn toàn có thể làm được là một điều khó khăn với tôi nhất là khi người đó có t́nh cảm với ḿnh.
Tôi biết Khánh Vi thích tôi. Mấy đứa bạn trong lớp cứ x́ xào bên tai tôi về cô khi thấy tôi làm tài xế chở Vi về nhà, có đứa bạn c̣n tra vấn tôi đă làm ǵ khiến Vi thích v..v..Tôi chẳng biết nói sao chỉ ậm ừ cười trong khi thằng Sơn la toáng :

_Tao biết v́ sao rồi .

Đám bạn nhao nhao chuyển mục tiêu sang thằng Sơn.

_V́ ...thằng Hoài đẹp trai .

Thằng Sơn đáp một câu tỉnh rụi. Lập tức mấy cái miệng khác tranh nhau :

_Tường ǵ ... mày nói một câu trớt quớt à, thằng Hoài đẹp trai lâu nay ai mà chẳng biết .

Và rồi dàn ḥa tấu của mấy tên nhiều chuyện trong lớp không cần nhạc trưởng vẫn cứ thi nhau trỗi dậy c̣n tôi th́ lặng lẽ cười . Biết nói ǵ đây khi chính tôi cũng không biết lư do v́ sao.
Ừ, có thể v́ tôi đẹp trai thật .



_Vi thích Hoài

Cô nàng nói nhẹ nhàng rồi ṿng tay vịn nhẹ vào hông tôi khiến tôi thót cả tim, nếu không ư thức ḿnh đang cầm lái có lẽ tôi đă ngă v́ không ngờ trước lời tỏ t́nh ấy .
Cảm nhận được biểu hiện của tôi Vi đưa tay lên miệng khúc khích cười rồi lại mạnh dạn ṿng tay ôm eo tôi một lần nữa .
Dù tôi không phải con chiên của Chúa nhưng lúc này trong ḷng tôi không ngớt gọi hai tiếng :

_Chúa ơi !

Rồi từ bữa được "tỏ t́nh" đó tôi chính thức làm tài xế chở Vi đi học mỗi ngày trước cái trố mắt của đám bạn . Tôi cũng không biết tôi có thực thích Vi như Vi thích tôi hay không chỉ là trong tôi có sự kiêu hănh của một đứa con trai khi chính thức trở thành bạn trai của hoa khôi cả khoa .
Sự kiêu hănh đó là nút thắt giữa tôi và Vi .

_Chiều nay anh chở em đi dự sinh nhật nhỏ Linh nhé - Từ lúc nào Vi thay cái tên tôi bởi tiếng "anh" nghe thật ngọt.

_Ừ , sinh nhật lúc mấy giờ em ? - Tôi âu yếm hỏi

_Sáu giờ tối phải có mặt ở đó

_Ủa, anh cứ tưởng là bốn giờ chứ

_Nhỏ Linh thay đổi giờ rồi

_Anh không đi cùng em được .

Tôi lắc đầu nghĩ tới bộ mặt sát thủ của bà chủ quán cà phê, với tính khí bất thường bà ấy dễ dàng cho tôi nghỉ việc chỉ với một lư do cỏn con.

_Sao thế anh ? giọng Vi buồn bă

_Anh có việc không thể bỏ được . Hay là anh chỉ chở em đến dự được không ?

_Đành vậy, không có anh đi em hơi buồn.- Cô nói rồi ṿng tay ôm lưng tôi từ đằng sau

_Thông cảm cho anh - Lúc này tôi chỉ biết nói thế .

Những ṿng xe lại quay đều quay đều và rồi dừng lại trước cánh cổng của một ngôi nhà quen thuộc. Mỉm cười chào tôi Vi quay bước vào trong. Khi cánh cổng khép lại c̣n tôi một ḿnh.

Lại ...
...quay đều...
...quay đều ...

Thứ bảy , chiều thật đẹp. Gờn gợn những cụm mây thả ḿnh trôi trên nền trời xanh mát.
Tôi sửa soạn đâu vào đấy định đến nhà Vi sớm chở Vi đi dự sinh thật th́ một biến cố xảy ra ,chiếc xe đạp của tôi lại dở chứng bệnh cũ, cái chứng bệnh mà tôi vô cùng ghét, đó chính tuột dây sên.
H́ hục lắp cái dây sên vào chiếc xe tôi không hay có một người đứng bên cạnh nh́n tôi, măi đến khi người đó lên tiếng tôi mới nhận ra .

_Xe cậu lại hư nữa rồi !

Nghe giọng nói, tôi dừng tay ngẩn lên nh́n

_Anh đến khi nào ?

_Vừa mới thôi, nh́n thấy cậu khỏe tôi rất vui .

Anh nở nụ cười nh́n tôi, chẳng hiểu sao nụ cười của anh khiến tim tôi hụt đi một nhịp . Bao lâu rồi tôi không gặp lại anh kể từ ngày anh bảo tôi giữ dùm anh cái điện thoại. Anh không đến t́m tôi kể cả một cuộc gọi điện cũng không trong khi mỗi ngày tôi đều săm soi cái điện thoại của anh đến ṃn con mắt xem trong máy có một cuộc gọi lỡ hay một tin nhắn nào không để rồi biện hộ cho cái hành động ngớ ngẩn đó lư do là tôi không muốn giữ bất cứ thứ ǵ từ anh .

_Cậu muốn đi đâu , tôi cho quá giang - Anh cười cười ngỏ lời

Thấy anh đến tôi vui vui trong ḷng nhưng trong lời nói th́ tôi trở nên khó chịu :

_Tôi không cần

Nói rồi tôi khẽ dùng tay lau trán. Hành động cẩu thả này khiến tôi quên mất trên tay ḿnh c̣n dính đầy vệt dơ lẫn dầu nhớt từ sợi dây sên .
Một vệt dài đen vắt ngang trán.

Nh́n cậu nhóc lui cui với sợi dây sên mà Phong thương quá. Cậu nhóc đây mà, không phải h́nh, chẳng phải bóng càng không phải giấc mơ mà gần một tháng nay anh thấy. Là cậu bằng xương bằng thịt rơ ràng từ giọt mồ hôi đọng hai bên tai cho đến vệt dơ trên vầng trán ương bướng, cậu là yêu thương rất đỗi trong anh .

Chưa có lần đi công tác nào khiến anh mệt mỏi , bực dọc, chán chường như lần đi công tác vừa rồi. Công việc vẫn tiến triển thậm chí có phần thuận lợi. Những bản hợp đồng kư được hứa hẹn những khoản lợi nhuận khổng lổ thế mà qua tất cả những điều đó anh vẫn không vui bằng đứng trước một thằng nhóc mặt mũi lem nhem nhớt.

Cũng v́ thằng nhóc này anh đă gấp rút về sau bữa tiệc khoản đăi các doanh nhân , bỏ qua những cái bắt tay của đối tác rồi như một kẻ sợ trễ tàu hấp tấp lên máy bay về lại thành phố .

Chỉ để nh́n thấy cậu ... mà thôi .


_Nếu cậu cứ cố công làm th́ được thôi - Giọng anh nói cứ như "mặc xác cậu"
..Nhưng ..- Anh tṛng thêm một câu - Nếu cậu có cái hẹn th́ tôi xin cảnh báo với cậu rằng cậu bị trễ hẹn rồi đấy .

Và anh cười, nụ cười làm như vẻ hối tiếc mà cũng như nụ cười của kẻ bàng quang.
Tôi dừng tay ngẩng phắt lên nh́n anh, lúc này anh là cái gai trong mắt tôi . Nhưng rồi tôi xem vội đồng hồ trên tay .

"Gần năm giờ rồi"

Cái dây sên vẫn chưa được lắp vào đúng vị trí của nó, tôi đành phải cầu cứu anh :

_Cho tôi nhờ xe đến nhà bạn .

_Được thôi .

"1-0 " rồi nhé nhóc, Phong cười đắc chí khi thấy cậu nhờ vả anh dù lời nhờ vả của cậu cứ y như ra lệnh. Nghĩ là thế nhưng Phong vẫn vui v́ dù ǵ cậu cũng đă làm theo đúng ư anh, Nhanh chóng đem cái xe đạp cùng đống dây sên vào sân để xe trong pḥng trọ, anh quay ra đă thấy cậu đứng đợi cùng đôi tay sạch trơn, duy vết nhớt c̣n in trên trán, có lẽ cậu không biết .

Anh liền từ tốn tiến đến dáng điệu cứ như một con hổ sắp vờn mồi.

Lúc này dự cảm trong tôi chợt nổi lên khi thấy điệu bộ của anh. Tôi cảm thấy nguy hiểm gần kề .

Chầm chậm ...

Nín lặng ...

Mắt tôi không rời mắt anh

Tim như ngừng đập

Thật khẽ khàng !

Thật dịu dàng !

Một cái ǵ đó quệt ngang

Ấm áp

Rồi dịu mát ...trán tôi .

_Cậu làm dơ mùi xoa của tôi rồi !

Giọng anh như tia chớp rạch ngang bầu trời.

Đỏ ối mặt tôi .
Nếu như lúc này mặt đất có nứt ra dưới chân tôi cũng sẵn sàng chui vào chỉ để trốn anh lẫn che dấu nỗi xấu hổ đang hiện diện trên mặt tôi . Chưa khi nào tôi bực chính ḿnh đến thế, mỗi lần xấu hổ v́ điều ǵ mặt tôi thường ửng đỏ lên .
Không biết anh có nhận ra không, tôi se sẽ cúi gầm mặt rồi khẽ tiếng :

_Xin lỗi

Giọng tôi trở nên ấp úng đến chính tôi cũng không nghĩ đó là những lời ḿnh vừa mới nói .

Phong nh́n cậu nhóc với đôi mắt thích thú ,anh thấy cậu nhóc xấu hổ đến đáng yêu. Tự dưng trong anh dâng lên nỗi khát khao được chạm vào cậu, chạm vào cái làn da đỏ hồng đó . Nỗi khát khao ấy mỗi lúc một cao và anh tiến gần đến sát khuôn mặt cậu dù trên tay vẫn nắm chặt chiếc khăn mùi xoa .

Nếu như trước đó vài giây cậu cảnh giác anh th́ lúc này không.
Nếu như trước đó vài giây cậu cảm thấy nguy hiểm th́ lúc này sự nguy hiểm ấy mới thực sự bắt đầu .
Không phải cậu mà là chính anh đang ư thức được điều đó .
Anh vẫn mặc ...

Nhẹ chạm vào môi cậu anh như kẻ chết khát vừa t́m ra một ốc đảo chứa đầy nước. Miên man, anh hớp những giọt nước ấy mà vẫn cảm thấy môi c̣n khô. Soi mắt ḿnh trong mắt cậu anh nhận ra cậu đang khựng người, dù cậu không đáp ứng nụ hôn của anh nhưng cậu đă không hề có một hành động nào gọi là từ chối. Điều đó làm anh hài ḷng . Rồi anh đưa môi ḿnh len nhẹ từ môi sang má để cuối cùng dừng lại nơi vành tai c̣n đỏ và nóng của cậu.
Anh cắn nhẹ rồi buông .

_Vẫn chưa gọi là đủ để xin lỗi .

Anh nói khá nhỏ chỉ để cậu nghe nhưng nỗi khát khao c̣n đọng trong lời nói đó th́ khá lớn .

_Anh ......anh là tên khốn .

Như một con chim sẻ xù lông cố ra vẻ gầm gử của một con sư tử, cậu nhóc làm anh bật cười :

_Ha ha ha ...

Để mặc cậu với sự tức tối, anh vừa cười vừa quay vào dắt chiếc mô tô chễm chệ của ḿnh ra . Đội cố định chiếc nón bảo hiểm lên đầu, anh vội chụp vào đầu cậu một chiếc nón bảo hiểm khác rồi cao giọng :

_Chúng ta đi

Nh́n cậu nhóc ngần ngử, anh hiểu cậu vẫn c̣n bực v́ nụ hôn vừa mới năy, anh chợt muốn "đổ thêm dầu" vào lửa :

_Đừng nói với tôi đó là lần đầu tiên của cậu đấy nhé

Anh liếc ngang cậu, dường như khói bắt đầu nhen nhúm .Chỉ mới là khói thôi, anh tự cười với chính ḿnh . Nhưng anh đă đoán đúng, đây là lần đầu tiên cậu nhóc được hôn .

_Lần sau cậu đừng có xin lỗi tôi v́ tôi không nhận lời xin lỗi suông.Tôi chỉ thích ...ha ha...

_Không bao giờ có lần sau. Anh đừng ḥng .

_Tôi đang c̣n tiếc cho chính ḿnh đây. Một người tràn đầy kinh nghiệm như tôi lại ...với một người chẳng có kinh nghiệm ǵ như cậu th́ chán quá.

Màu hồng nơi má của cậu đậm dần. Anh quyết đưa nó lên đến đỉnh điểm .

_Hôn cậu cứ như hôn ma xơ vậy ...ha ha ...

Báng bổ là thế nhưng có lẽ cậu nhóc không biết rằng anh sẵn sàng tụng kinh thánh trăm lần chỉ để được hôn cậu thêm lần nữa th́ có lẽ cậu không tức giận đến độ hét lên :

_Quỷ tha ma bắt anh đi !

_Nếu cậu không c̣n muốn đi đến chỗ hẹn th́ tôi rất thích được nói chuyện cùng cậu dù rằng những lời nói của cậu rất chói tai .

Lời anh nói vừa nhẹ nhàng vừa dấm dẳng khiến tôi tức tối . Càng lúc tôi càng nhận ra anh khác quá so với buổi ban đầu tôi gặp anh. Nếu lúc đầu tôi thích ở anh sự dịu dàng, từ tốn th́ hiện tại anh khiến tôi ghét v́ thái độ cao ngạo này . Có lẽ v́ tôi không biết nhiều về anh hay chính anh là một người quá phức tạp để có thể hiểu.
Nghĩ tới cái hẹn với Khánh Vi tôi dằn sự bực tức của ḿnh xuống ngồi lên yên sau xe của anh :

_Tôi muốn tới nhà bạn .

Dù ngồi sau lưng tôi vẫn có thể biết rằng anh cười, nụ cười khiến tôi phát ghét.
Và chẳng mấy chốc ngôi nhà nơi tôi trọ đă nằm rất xa phía sau lưng tôi .


Tôi khẽ bấm lên cái nút chuông nhỏ bên hông nhà Khánh Vi, cánh cửa cổng từ từ mở ra .
Xúng xính trong bộ váy hồng rất đáng yêu, Khánh Vi chạy rất nhanh đến nắm tay tôi.

_Hoài, anh làm em lo quá, sao đến trễ vậy anh ?

_Xe anh bị hư

_Em c̣n lo anh không đến, thế anh đến đây bằng ǵ ? - Vi nh́n tôi thắc mắc

Tôi quay ra nh́n thấy Phong đang đứng dựa vào chiếc mô tô và tay đang gỡ cái nón bảo hiểm xuống. Dáng anh cao khỏe cứ như một người mẫu. Tự dưng tôi cảm thấy ganh tỵ với vẻ ngoài của anh, so với nét khỏe khoắn tràn đầy sinh lực của anh tôi như tên thư sinh trắng trẻo yếu đuối đến con gà trói c̣n không chặt .
Theo hướng nh́n của tôi, Khánh Vi nhận ra sự có mặt của anh, cô xoay qua nh́n tôi, ánh h́nh như có ư hỏi "ai thế ? "

_Vi , đây là anh Phong. Anh ấy chở anh đến đây

Nói rồi tôi xoay qua Phong giới thiệu anh với Vi theo đúng phép lịch sự

_Anh Phong, đây là Vi, bạn gái của Hoài .

Vi nh́n chăm chăm Phong rồi khẽ chào :

_Chào anh Phong

_Chào em

Phong mỉm cười thật hiền và quyến rũ, khác xa với nụ cười cao ngạo lúc năy. Không biết anh có nhận ra sức mạnh của ḿnh hay không chỉ biết cứ hễ bắt gặp nụ cười này ở anh tim tôi lại không tuần hoàn đúng nhịp. Không chỉ có tôi, dường như nó cũng tác động đến Khánh Vi .

_Vi - Tôi gọi nhỏ rồi khẽ chạm vào tay Vi vừa kịp nhận ra ở cô có sự bối rối

_Ơ ...ǵ thế anh ? Vi chuyển ánh mắt nh́n tôi sau cái nh́n từ Phong. Phong đang lơ đăng ngó xung quanh nhà Vi

_Em có thể đi dự sinh nhật một ḿnh được không ? Tôi lo lắng hỏi cô

_Em tự đi được.

_Em buồn anh à ? - Tôi hỏi ḍ

_Không đâu, em hiểu mà - Cô từ tốn

_Anh ... Tôi ngập ngừng định xin lỗi cô th́ cô không để tôi nói hết câu

_Anh Phong là bạn anh sao ?

_Không ...à...anh ấy là... - Không hiểu sao tôi bối rối trước câu hỏi của cô - là ..anh họ của anh.

_Anh họ ư ...- Tôi nghe cô lẩm bẩm ba từ đó rồi xoay mắt nh́n Phong , tôi chợt khó chịu.

Cố đè nén sự khó chịu đó vào sâu trong ḷng tôi nhẹ nhàng nói cùng cô :

_Vậy em đi dự sinh nhật vui nhé, anh về đây .

Ngỡ như Vi sẽ nói lời chào hay ǵ đó với tôi nhưng ở cô chỉ có sự im lặng

Tôi bực bội bước đến gần Phong lấy chiếc nón bảo hiểm trên tay anh đội vào . Phong cũng đội nón bảo hiểm rồi leo lên xe sau khi gật đầu chào Vi.
Xe chạy được một quăng tôi cứ cảm thấy cái nh́n của Vi c̣n đọng lại sau lưng tôi.

Cái nh́n của Vi dành cho tôi hay Phong ?



Tôi ngồi lặng yên sau lưng anh mặc cho anh chở tôi về đâu bởi lúc này điều tôi quan tâm chính là sự khó chịu nẩy sinh trong ḷng. Sự khó chịu bắt đầu khơi nguồn trong tôi từ lúc chạm ánh nh́n của Khánh Vi dành cho Phong. Giá như tôi là đứa ngu ngơ hay thờ ơ có lẽ tôi đă không để ư nhiều đến điều đó nhưng chết tiệt tôi lại không phải kẻ như thế.
Chỉ v́ Vi chú ư đến Phong , không ngó ngàng đến tôi hay v́ một lẽ ǵ khác ?
Tại sao cô ấy không giữ tôi lại , xe tôi hư nhưng xe cô ấy có hư đâu ? Nếu cô ấy muốn tôi có thể bỏ buổi làm hôm nay, thế nhưng ...

Tôi chằm chằm ngó cái thân h́nh đối diện ḿnh, những sợi tóc lấp ló ch́a ra dưới nón bảo hiểm cho đến cái ót to mềm mại lẫn bờ vai vuông rộng ,
Chỉ là từ phía sau lưng thôi mà anh đă thu hút đến như thế huống hồ ..chợt tôi nhớ ra lúc năy anh đă hôn tôi . Và sự tức giận lúc năy lại được nhóm lên.
Dịch chỗ ngồi ra xa, tôi muốn giữa anh và tôi có một khoảng cách lớn hơn .

_Này, về lại nhà trọ đúng không ?

_ Không, cho tôi đến quán Cây Sồi

Vừa nói xong tôi nh́n quanh mới nhận ra anh đặt câu hỏi quá trễ v́ đây là con đường dẫn về nhà trọ, cách xa quán cà phê nơi tôi làm . Nhận biết thế tôi thấy anh quay đầu xe tiếp tục chạy , chiếc xe mô tô của anh hơn hẳn chiếc xe đạp cọc cạch của tôi bằng chứng là không bao lâu anh đă dừng lại trước quán chỉ là cái dừng lại của anh làm tôi bất ngờ. Anh thắng khá vội làm tôi ngă chúi về phía trước và choàng hai tay ôm hông anh .

_Tôi phải chào tạm biệt cậu thôi dù tôi thực sự rất thích được cậu ôm chặt như thế này

_Ối

Tôi buông vội hai tay, mặt đỏ gấc nh́n anh, cũng may ngoài quán vắng vẻ không có ai chứ không th́ tôi không biết làm sao giải thích cái hành động "ôm chặt" vừa rồi của ḿnh.

Không một lời cảm ơn, tôi chỉ nói vội ba tiếng "Anh về đi" rồi chạy tuốt vào trong quán v́ tôi biết nếu tôi đứng lại nh́n anh với vẻ cười cợt cho hành động vừa rồi của tôi có lẽ tôi sẽ c̣n làm những điều ngu ngốc hơn nữa , biết đâu được ...

Nh́n dáng Hoài tất tả chạy như trốn khiến anh bật cười. Chỉ một ngày thôi nụ cười của anh c̣n nhiều hơn cả hai tuần cộng lại . Bắt nguồn từ Hoài, nguyên nhân cũng từ Hoài khiến cho anh như biến thành một kẻ chạy theo thời tiết, lúc mưa lúc nắng, lúc vui lúc buồn. Hiện tại anh đang vui tuy nhiên qua buổi hẹn của cậu nhóc trong anh dấy lên nỗi lo .Hoài cũng có bạn gái như bao chàng trai b́nh thường và bạn gái của Hoài lại rất xinh.

Nếu t́nh cảm giữa họ tốt đẹp th́ t́nh cảm anh dành cho Hoài sẽ thế nào đây ?Chỉ mới nghĩ thôi anh đă thấy như ḿnh đứng trước một khu rừng chằn chịt cây không lối thoát. Và anh cảm thấy căng thằng , hơn gấp nhiều lần so với sự căng thằng khi quyết định đưa ra một con số để đấu giá dành một công tŕnh xây dựng.

Không giải quyết được, phải chăng là bế tắc ?




Cánh cổng vừa được khép sau lưng ,anh tắt máy xe và bước xuống đă nghe tiếng chân người nhẹ bước đến bên ḿnh kèm theo một giọng nói êm diu :

_Em đợi anh đă hơn một giờ .

Không phải là trách móc, càng không phải dỗi hờn, câu nói của Kiều Loan chỉ là một lời thông báo cho anh biết. Bởi v́ đây không phải là cái hẹn, anh không hẹn cô đợi ở nhà anh nhưng trước cô anh chỉ biết đáp một lời :

_Xin lỗi em.

Dường như chỉ chờ có thế, cô quay người lại bước lên bậc vào nhà. Dáng cô cao và thật duyên dáng trong bộ váy ngắn có một đường xẻ bên hông , cổ áo cách điệu bởi một lớp voan hoa mềm mỏng. Bao giờ ở cô lúc nào cũng hiện diện một vẻ đẹp vừa sang trọng vừa thanh thoát.
Lúc này trong ḷng anh đang thắc mắc lư do cô đến đây tuy nhiên anh không hỏi mà bước vào sau cô .
Yên vị ngồi đối diện Kiều Loan, anh nh́n cô như chờ đợi những điều cô sắp nói với anh, hằn là rất quan trọng bởi v́ anh biết cô rất ít khi ghé nơi này. Nếu anh nhớ không lầm th́ đây là lần thứ năm cô đến đây . Bốn lần trước cô đến đây đều là lúc Thanh Hà c̣n sống.

_Mời cô , mời cậu - Chú Tư khẽ khàng đặt lên bàn một tách trà nóng và một ly cocktail màu đỏ nhạt .

_Cảm ơn chú - Phong gật gù nói,đúng là lúc này anh thèm một tách trà nóng, nghĩ là thế anh liền cầm tách trà lên mắt nh́n Kiều Loan như chính anh đang mời cô

_Lúc này tôi không muốn uống nó, chú Tư đổi dùm tôi ly Autumn nhé

_Vâng thưa cô - Chú Tư vội cầm ly cocktail đỏ đặt lên khay và xoay bước vào trong .

_Em thay đổi sở thích sao ? - Lạ lùng, anh hỏi

_Không, đă rất lâu em không nếm hương vị của nó, ngày trước Autumn chỉ dành cho cô ấy - Cô mỉm miệng cười giải thích

_Em nhắc anh đó sao ? Anh bắt đầu trở nên khó chịu

_Không, em không cố ư. Nếu anh nghĩ thế th́ em xin lỗi . Em nhớ cô ấy .

Kiều Loan trả lời Phong đúng với những ǵ cô nói. Không phải cô cố t́nh nhắc Phong phải nhớ đến Thanh Hà mà là chính cô đang tự nhắc ḿnh. Ngôi nhà này, nơi chốn này từng hiện diện h́nh bóng của Thanh Hà. Thanh Hà không phải bóng ma nhưng những kư ức liên quan đến cô ấy là một bóng ma khổng lồ luôn theo sát chân cô, những kư ức dường như mới hôm qua ....

...............
Đang chúi ḿnh vào quyển sách chợt Kiều Loan giật ḿnh v́ dáng tất tả của Thanh Hà lao về phía cô. Và cô bật ngửa ra đằng sau phút chốc toàn lưng cô đă nằm dọc trên bộ sa lông mềm, trên người cô là Thanh Hà , thở một hơi cô nâng cái thân người đang đè nặng trên ḿnh , soi mắt ḿnh vào mắt người ấy , cô nói :

_Này nhỏ, nếu ta là con trai th́ ta trân trọng báo tin cùng nhỏ là nhỏ sẽ bị lợi dụng đấy nhé

Một cái mũi hếch lên bướng bỉnh và một đôi môi xinh xắn mấp máy :

_Thế sao, ta cũng trân trọng báo tin cho nhà ngươi biết, nếu nhà ngươi là con trai th́ ta sẽ ...

_Sẽ ra sao ?- Cô nhướng mày hỏi cái mũi đang cố t́nh hếch lên trước cô

_Th́ ta sẽ ăn hiếp nhà ngươi chứ sao - Nói rồi Thanh Hà vọc tay vào hai bên hông Kiều Loan vừa cười vừa chọt lét bạn

_Á, cái này không phải ăn hiếp mà là ngươi chọt lét ta ...ái ...hihi ...

Kiều Loan bật cười, một phần v́ nhột, một phần v́ sự tinh nghịch của Thanh Hà , cô vừa đẩy tay Thanh Hà ra khỏi người vừa xoay người đè ấp lên cái người đang cố sức chọt lét cô .

_Là nhà ngươi bức ta trước, đừng trách ta bức lại nhá

Và t́nh thế xoay chuyển lúc này người bị chọt lét chính là Thanh Hà. Cô vừa cười vừa hổn hển chống lại hai bàn tay của Kiều Loan nhưng rồi cô không chịu nổi nữa

_ Thôi, dừng lại đi nhỏ, ta chết v́ nhột mất

_ Ngươi van xin ta đi

_ Ta... xin ngươi

Kiều Loan dừng hai tay lại chớp mắt nh́n đôi con mắt xoe tṛn như đôi mắt của một chú hươu sao khẩn cầu chàng thợ săn đừng buông tên bắn , cô chợt thấy xốn xang .
Đưa tay sờ nhẹ từ rèm mi cong cho đến g̣ má trắng mịn màng ấy, cô không ngăn được khao khát thoát ra từ lời nói chính ḿnh :

_Ngươi có biết rằng ngươi đẹp lắm không ?

_Ta không biết . Ngươi chứng minh xem

_Chứng minh ? Bằng cách nào ...?

_Yêu ta đi
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN ~-[+].[Vincent].[+]-~ đă ủng hộ: 6000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1138 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1138 gửi tới 8785

~-[+].[Vincent].[+]-~

Last edited by ~-[+].[Vincent].[+]-~; 07-05-2010 at 01:46 AM.
Reply With Quote

  #8  
Cũ 07-05-2010, 10:47 AM
CHÀO MỪNG langtumientay2002 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
langtumientay2002's Avatar
langtumientay2002 langtumientay2002 chưa lên mạng

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] Đáng ghét mà, truyện cũ chưa post hết rồi lại đến truyện này, toàn làm cho người đọc phải hồi hộp khi dừng lại ngay đoạn hấp dẫn nhất, post lên nhanh đi truyện hay mà cứ như vậy sẽ làm mất hay đó. Nhanh nha. Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 15913 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 15913 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #9  
Cũ 07-05-2010, 05:28 PM
CHÀO MỪNG blackdragon34 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
blackdragon34's Avatar
blackdragon34 blackdragon34 đang trực tuyến
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] hjhj làm ǵ mà vincent nóng vậy, black chỉ nói chung chung thôi mà, có chỉ đích danh đâu.
Mà phải nói vậy th́ mới có nhiều chap để đọc chứ. hjhj Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 8426 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #10  
Cũ 07-07-2010, 06:14 AM
CHÀO MỪNG ~-[+].[Vincent].[+]-~ GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
~-[+].[Vincent].[+]-~'s Avatar
~-[+].[Vincent].[+]-~ ~-[+].[Vincent].[+]-~ đang trực tuyến


 
Mặc định Về : Sao em không là con gái ?


[left]www.heavengay.com[/left] @all: hí hí! hành hạ người 1 tí! hí hí! post đứt ngay chỗ gay cấn th́ mới lôi cuồn ngưởi xem chứ! hí hí! (cái này học theo mấy nhà xuất bản truyện nà)


Toàn thân Kiều Loan rúng động khi nghe ba tiếng "yêu ta đi" thốt ra bởi Thanh Hà, ba tiếng ấy như tiếng động tra ch́a khóa vào ổ .

Tách!

Ổ khóa đă được mở ra

Môi cô đă hóa thân thành chiếc ch́a khóa xâm nhập vào ổ. Dưới sự nồng nhiệt của đôi môi lẫn thân h́nh nóng bừng của Kiều Loan,Thanh Hà hé mở môi và đáp lại . Chỉ chờ có thế Kiều Loan ngấu nghiến môi cô như một kẻ đói lâu ngày trước một bữa tối thịnh soạn. Ṿng tay khép chặt quanh người Thanh Hà và dưới sự áp sát không c̣n giới hạn cô cảm thấy ḿnh như muốn tan ra trong cảm xúc này. Nhả môi Thanh Hà ra, cô nhận ra giọng của ḿnh dường như đă đổi khác :

_Ta yêu ngươi !

Và những nụ hôn nối tiếp cùng tiếng thở dốc mỗi lúc một to của cô, tiếng rên rỉ của Thanh Hà và tiếng cơ thể va chạm .
Nhiệt độ trong pḥng dường như tăng đột ngột . ...

_Kiều Loan

Năy giờ Phong thấy cô dường như đang nhớ về điều ǵ đó, không muốn cắt ngang ḍng suy nghĩ ấy nhưng anh buộc phải lên tiếng v́ lúc này anh cảm thấy không muốn kéo dài thêm cuộc tṛ chuyện. Anh muốn được nghỉ ngơi sau hai tuần đi xa .
Suưt chút nữa cô đă để sự giật ḿnh của bản thân khiến Phong thấy và thật tệ nếu để Phong đoán ra được những điều mà Kiều Loan vừa nhớ lại. Với cô đó là những kư ức đẹp nhất , những kư ức của riêng cô và Thanh Hà. Trong đó không có bóng dáng của Phong .

_Em xin lỗi, em chỉ vừa nhớ ra một chuyện cũ đó mà .

_Anh thấy sắc mặt em không tốt lắm, em bệnh sao ? Phong lo lắng

Khẽ cắn nhẹ môi cô lo lắng đưa tay sờ má, đúng là có ngọn lửa nào vừa thổi ngang mặt cô ,hít nhẹ một hơi cô lấy lại sự b́nh tĩnh cho chính ḿnh :

_Không đâu , có lẽ em chưa thích ứng được khí hậu ở Sài G̣n, vừa rồi em ở Hà Nội, ngoài ấy th́ lạnh chứ không nóng như ở đây .

_Ừ, bố mẹ em có khỏe không ? Đă lâu anh không gặp bác ấy rồi

_Bố mẹ em vẫn khỏe , có điều..vừa rồi em bị gọi về nhà v́ một chuyện và chính v́ điều đó mà hôm nay em đến đây để gặp anh cần anh giúp đỡ .

Nghe lời cô chợt Phong có cảm giác sắp sửa có một điều ǵ không tốt lành lắm xảy ra, anh chậm răi đề pḥng :

_Anh không nghĩ có việc ǵ khiến em không thể giải quyết được mà cần đến sự trợ giúp của anh.

Kiều Loan mỉm cười nói :

_Với em đương đầu hàng đống việc ở công ty th́ không là ǵ đối với em cả, khó hay dễ đều có thể hoàn thành chỉ là sớm hay muộn tuy nhiên em phải thừa nhận rằng sức người có hạn, có những việc không phải chỉ muốn là được, không chỉ nhắm mắt làm là xong, mà phải có sự kết hợp .

Phong lờ mờ đoán ra được ư cô nhưng anh vẫn khó chịu hỏi :

_Vậy anh giúp em được việc ǵ ?

_Kết hôn với em

Phong sững người lại v́ ngạc nhiên, quả thực anh không hề nghĩ đến câu đề nghị này của cô, anh đinh ninh cô sẽ đề nghị về việc xác nhập hai công ty , trước đó anh đă từng được cha cô, ông Hoàng Nghị nêu và anh đă phản đối . Anh từng suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này, gia đ́nh cô và anh khá thân thiết với nhau, mức độ thân c̣n hơn cả họ hàng , việc xác nhập hai công ty cùng ngành với nhau thực sự sẽ tạo nên một thế mạnh rất lớn và bản thân là giám đốc anh hiểu lợi ích của điều đó nhưng mặt khác anh lại e dè . Anh không muốn quyền lực của ḿnh bị chi phối bởi cha cô hay là cô. Một người chủ trương làm việc một cách rạch ṛi lẫn độc lập như anh không thể chấp nhận được sự nhập nhằng của quan hệ cá nhân lẫn công việc chưa kể anh từng nghĩ gia đ́nh ông Hoàng Nghị chỉ có mỗi một cô con gái là Kiều Loan, nếu anh chấp nhận xác nhập công ty ông vào công ty anh th́ mối quan hệ của anh và cô không chóng th́ chầy sẽ có người làm áp lực mà người đó có thể là ông Hoàng Nghị hoặc là mẹ anh .
Tuy nhiên anh không hề nghĩ đến một ngày đích thân Kiều Loan lại nói ra điều đó và lời cô nói như một lời đề nghị .

Kiều Loan quan sát nét mặt của Phong, khá rơ để cô nhận ra anh đă ngạc nhiên v́ những ǵ cô vừa nói và đang suy nghĩ. Vẻ căng thẳng của anh in rơ trên đôi lông mày kéo về chính giữa , nếu không có vài nếp da xếp dọc th́ có lẽ đă tạo thành một đường thẳng dài và đậm và điều đó làm cô thích thú. Từ lâu cô đă ngầm nhận ra ở anh có khá nhiều điểm khiến cô chú ư nhưng cô lại không v́ những điều đó mà giảm đi chất đàn ông tiềm ẩn trong ḷng, cô biết anh là duy nhất trong số những người đàn ông cô từng gặp không khiến cô cảm thấy nhàm chán và ghét bỏ dù là thực sự trong thâm tâm cô từng đố kỵ và căm giận anh. Sự đố kỵ và căm giận đó có liên quan đến Thanh Hà .

_Anh không nghĩ kết hôn là việc nên làm - Phong nghe tiếng ḿnh nói rất nhẹ nhưng lại cảm thấy trong ḷng bắt đầu h́nh thành một khối ǵ đó nặng nề

_Với em, thời điểm này kết hôn là tốt nhất. Dù ǵ cũng đă ba năm kể từ ngày Thanh Hà mất

_Em ... em có phải là bạn thân cô ấy không vậy ? Anh không bao giờ nghĩ em lại có thể thốt ra những lời như thế ...

_Ha ha ...Cô cất tiếng cười rồi soi mắt nh́n Phong

_Cô ấy là bạn em nhưng cô ấy cũng đă là quá khứ. Em không thể v́ cô ấy mà đánh rơi hạnh phúc của chính ḿnh

Kiều Loan lănh đạm nói, cô biết lời nói ḿnh nói ra nghe quá lạnh lùng nhưng lúc này đây cô không thể nào dừng được chính ḿnh. Chợt cô nhếch miệng cười rất nhanh khi nghĩ rằng cô và anh nói chuyện kết hôn mà cứ như đang tranh luận với nhau về công việc .

_Anh không yêu em - Phong quyết liệt nói dù anh biết phủ nhận điều này sẽ khiến ḷng tự ái trong ḷng Kiều Loan nổi dậy nhưng chỉ có thể nói thẳng nhau như thế .

_Nhưng anh không ghét em đến độ không thể kết hôn với em, đúng không ? - Kiều Loan nhướng mày hỏi , ngạc nhiên là cô không cảm thấy tự ái của một người con gái khi đứng trước người mà ḿnh muốn kết hôn lại từ chối ḿnh một cách rơ ràng như vậy.

_Đúng

Anh bất lực trả lời v́ đó là sự thật. Làm sao anh có thể ghét cô khi cô không đáng để anh có thể ghét và anh tin chắc có cả trăm, cả vạn thằng đàn ông sẵn sàng xếp hàng chờ một nụ cười trên môi cô hay một cái nh́n ban ơn mưa móc. Riêng anh, anh lại từ chối đứng hàng đầu để chạy lót tót sau đuôi một thằng nhóc chỉ mới mười chín tuổi .

_Vậy là đủ, em có tự tin để có thể khiến anh yêu em sau kết hôn. À, cách đây một tuần mẹ anh có điện thoại nói chuyện với bố em , bà muốn chúng ta kết hôn sớm

Kiều Loan mỉm cười, nụ cười cô vương vất sự chiến thắng lẫn vẻ tự phụ . C̣n Phong, anh như chiến binh bị cắm một cung tên trên ngực rồi ngă từ lưng ngựa xuống nhưng vẫn anh dũng đứng dậy rút mũi tên ra khỏi ngực ḿnh :

_Mẹ anh muốn là một chuyện c̣n anh muốn hay không là chuyện khác .

Kiều Loan vụt đứng dậy, cô nói thật chậm để anh nghe cho rơ :

_Anh không có sự chọn lựa nào khác đâu .

_Để rồi xem

Cả hai nh́n nhau thật lâu .

Quả thật Phong khiến Kiều Loan thích thú, cô từng đoán rằng anh sẽ phản ứng v́ chuyện kết hôn này nhưng cuối cùng cũng sẽ chịu thua thế mà nay phản ứng của anh vượt quá suy nghĩ của cô . Điều đó không khiến cô thất vọng mà c̣n tăng thêm niềm thích thú . Cô chợt nghĩ, ván cờ này cô bày ra có lẽ sẽ là một ván cờ hay . May mắn cho cô, anh chính là một đối thủ nặng kư .


Reng, reng ...
Tiếng chuông vang lên báo hiệu đă hết tiết học , tôi xếp tập vở bỏ vào giỏ rồi đeo sau lưng. Vừa đứng dậy tôi đă nghe tiếng Vi gọi sau lưng :

_Hoài , anh đợi em với .

Tôi xoay người nh́n về phía Vi thấy cô đang xếp tập vở bút viết vào giỏ . Lưỡng lự đứng yên một chỗ tôi chờ cô. Chẳng mấy chốc cô ấy đă chạy lại chỗ tôi , kéo tay tôi ra khỏi lớp, vừa đi vừa huyên thuyên :

_Sinh nhật nhỏ Linh ngày hôm qua vui lắm anh à

Tôi ậm ừ trong miệng, tự dưng lại cảm thấy lười tṛ chuyện cùng cô .

_Hôm qua không có anh đi cùng em hơi buồn

Nh́n vẻ mặt dàu dàu của Vi ,tôi lại thấy h́nh như ḿnh có tội dù là trước đó tôi đă ngờ cô thích Phong.
Tay tôi liền t́m tay cô và bóp nhẹ ra chiều an ủi

_Nếu có lần sau anh sẽ đi cùng em, anh hứa

Chưa khi nào tôi thấy ḿnh lại dẻo miệng như lúc này nhưng quả thực tôi là đứa dễ mềm ḷng trước những ánh mắt buồn như thế, càng sợ phải nh́n ai đó khóc dù bà ngoại tôi hay la tôi là đứa hay khóc như con gái .

_Anh hứa rồi nha, mai mốt không để em đi một ḿnh nha

_Ừ - Tôi ph́ cười, chợt nghĩ h́nh như ḿnh mới bị cô nàng lừa nhẹ nhàng

_Anh vào lấy xe, em đứng đợi đây nhé

Tôi nói rồi dợm chân bước vào khu vực gửi xe nhưng thay v́ Vi đáp "dạ" như mọi ngày cô lại bước theo tôi :

_Hôm nay em đi xe, em muốn đến xem nơi anh trọ

Tôi ngạc nhiên không đáp nhưng dấu hỏi lại hiện diện trong đầu tôi "cô nàng đang có ư đồ ǵ đây ?"
Nghĩ là thế nhưng tôi vẫn đáp :

_Ừ, nếu em thích

Từ lúc quen nhau chưa bao giờ Vi muốn đến nơi tôi ở dù có lần tôi nhắc đến nhưng hôm nay thật lạ khi cô chủ động như thế. Sự chủ động này khiến tôi không khỏi thắc mắc nhưng rồi tôi cũng muốn cô đến. Ít nhất để Vi biết tôi là đứa có cuộc sống nghèo nàn như thế nào và để cô ấy quyết định có c̣n muốn giữ mối quan hệ này nữa hay không .


Ngập ngừng trước cánh cổng to cổ kính , tôi những muốn bấm vào cái chuông cao bên góc phải bờ đá xám sần sùi mặc khác lại lo sợ ḿnh t́m nhầm nhà. Nếu theo đúng với số nhà Phong đă nêu trong điện thoại th́ đây là nơi tôi cần t́m nhưng khi đứng trước ngôi nhà này tôi lại không tin vào những ǵ ḿnh đă nghe được . Ngôi nhà này to gấp ba lần ngôi nhà trọ tôi đang ở. Nó là một ngôi biệt thự đầy vẻ trầm lắng . Tôi không biết những ngôi biệt thự khác trong thành phố này có giống như ngôi biệt thự trước mặt tôi hay không nhưng đứng trước nó tôi cảm thấy ḿnh thật bé nhỏ .

Ngơ ngác suy nghĩ một hồi tôi quyết định rướn người lên bấm vào cái chuông ấy v́ dù ǵ tôi cũng đă đến đúng số địa chỉ mà Phong đă cho ,nếu nhầm th́ tôi chỉ đành xin lỗi chủ nhà vậy .

Chuyện nhầm lẫn trên đời này đâu phải là hy hữu .

Nhưng trái với những lo sợ trước đó ở tôi, cánh cổ từ từ mở ra và đón chào tôi là một cái nh́n vừa có chút ngạc nhiên xen lẫn với đợi chờ .

Tôi vừa định mở lời hỏi rơ th́ người đàn ông đó đă lên tiếng :

_Chào cậu , cậu Phong đang đợi ở cậu ở thư pḥng .Mời cậu theo tôi .

Tôi gật đầu thay cho lời chào đáp lễ rồi nhanh chóng dắt chiếc xe đạp vào đặt ngay một góc bên phải khoảng sân v́ quả thực lúc này tôi chẳng biết nói lời nào ,tôi đang mừng v́ nghe đến cái tên Phong trong câu nói vừa rồi, câu nói ấy chứng tỏ tôi đă t́m đúng nơi cần đến. Người đàn ông ấy khẽ nh́n đáp lại cái gật đầu của tôi rồi nhanh chóng quay ḿnh bước vào trong c̣n tôi th́ vội bước theo sau .Cánh cổng sau lưng tôi đang tự động khép vào .

Quan sát người đàn ông đang bước phía trước , tôi thắc mắc sao trên đời lại có một người có dáng vẻ nhanh nhẹn nhưng không kém phần từ tốn , trầm lắng nhưng lại không quá lạnh lẽo như ông ấy. Ông khá đứng tuổi, nước da ngâm và không cao như Phong mà chỉ trạc cỡ tôi, dáng gầy nên nh́n ông cứ dong dỏng nhưng không v́ thế vẻ sang trọng mất đi. Ông có cái nh́n khiến tôi sợ v́ trong cái nh́n đó không thể hiện ra được điều ǵ, nếu có th́ là rất ít hoặc chí ít đó chính là cách mà ông muốn trả lời người khác thay cho một lời đáp .
Ông nhẹ nhàng xoay tay nắm từ cánh cửa gỗ được trạm khắc tinh xảo rồi áp người nhẹ vào cánh cửa chừa một khoảng rộng cho tôi bước vào . Hiểu ư ông, tôi mạnh dạn bước vào để rồi đứng lại giương hai con mắt như mắt ếch tṛn xoe nh́n toàn bộ căn pḥng khách . Nó quá uy nghi và đẹp . Căn pḥng được thiết kế hoàn chỉnh từng tấc đá ốp trên tường cho đến những cái đèn kiểu , những đồ nội thất trang trí ...Đồ vật trong pḥng đa phần đều là gỗ, chúng toát lên vẻ khiêm nhường mà sang trọng, kiểu cách mà không quá phô trương . Nâu bóng, kem và cà phê là ba màu chủ đạo làm nên căn pḥng mà chỉ mới nh́n thôi tôi đă muốn ngưng thở .

_Mời cậu theo lối này - Người đàn ông lên tiếng sau lưng tôi kịp nhắc tôi trở lại mục đích ban đầu .

_Vâng - dường như tôi bị căn pḥng lẫn kiểu cách của ông ta cuốn hút đến độ thay cho tiếng "dạ" b́nh thường tôi lại dùng từ "vâng" để đáp .

Nếu như lúc năy tôi bước trước th́ lúc này ông ta đang dẫn tôi đi dọc theo một hành lang ngang qua căn pḥng khách lúc năy, đi một quăng, ông dừng lại gơ cửa vào một cánh cửa gỗ nâu- cánh cửa cũng được chạm khắc rất tinh xảo .

_Mời vào

Tôi nghe tiếng Phong từ sau cánh cửa ấy, đúng là giọng của anh nhưng sao tôi thấy ḿnh ngập ngừng quá đỗi.

_Cậu hai, bạn cậu vừa đến .

_Cảm ơn chú Tư, chúng tôi cần nói chuyện .

Nghe những lời nói đó dường như người đàn ông được Phong gọi là chú Tư đó hiểu ra rằng nhiệm vụ của ông đă hoàn thành và lúc này ông cần tránh mặt .
Khẽ cúi nhẹ đầu trước Phong, ông quay ḿnh bước ra xoay nắm cửa và cánh cửa khép lại sau lưng tôi cùng bóng của ông .Riêng tôi, tôi vẫn đứng đó như thể bàn chân tôi đă hóa đá , ko thể nhấc nổi . Mặt tôi lộ vẻ bối rối thấy rơ . Trước đó nửa tiếng tôi đă từng phác họa trong đầu khi đến gặp Phong tôi sẽ nói ǵ cùng anh nhưng lúc năy bản phác họa ấy đă biến đâu mất .

Phong không đứng lên mà ngồi yên tại chỗ nh́n cậu nhóc , anh dư biết câu nhóc đang bối rối về anh, về ngôi nhà này và rất nhiều thứ có điều trong cái đầu bé nhỏ bướng bỉnh đó cậu đang cố nhồi nhét những thắc mắc , những suy nghĩ ấy vào và giấu chúng. Đó chỉ là một trong những điều anh muốn cậu biết, dĩ nhiên anh sẽ là người khiến cậu nêu ra những suy nghĩ ấy, những thắc mắc ấy rồi giải đáp chúng và vấn đề của anh lúc này là làm sao cho cậu mở lời .
Thế nhưng cậu nhóc vẫn im lặng .

Cuối cùng anh phải lên tiếng để rồi tự cười chính ḿnh, sao lúc nào anh cũng là người chủ động tṛ chuyện thế này .

_Cậu không mỏi chân à ?

_ À ...tôi ... tôi ...có thể ngồi không ? Tôi ngập ngừng nói và thấy ḿnh thật tệ, cứ như là trái tim tôi đă bị anh hóa phép biến thành trái tim thỏ mà lại là thỏ đế nữa

_Dĩ nhiên , mời cậu ngồi

Anh mỉm cười trước cậu hỏi ngây ngô của tôi làm tôi ngượng chín người nhưng dường như thái độ của tôi với anh vẫn là chưa đủ nên chưa kịp ngồi xuống bộ ghế sa lông gần đó anh khiến tôi muốn nổi sùng lên .

_Nếu cậu không thể tự ḿnh ngồi xuống được th́ có thể nhờ tôi, tôi sẵn sàng bế cậu đặt vào đúng vị trí cần thiết .

Và như để thực hiện điều đó , ngay lập tức anh đứng dậy bước ra khỏi chiếc ghế văn pḥng chầm chậm bước lại phía tôi .Hoảng hồn, tôi vội vă bước nhanh đến chiếc ghế sa lông và ngồi xuống . Nếu là một ai khác tôi đă có thể xem như đó chỉ đơn giản là một câu nói đùa nhưng với cái người đă từng hôn tôi và báng bổ cả đến chúa trời như anh th́ không có ǵ mà anh không thực hiện được .

_Không cần ...tôi có thể tự ngồi - Tôi nói mà nghe hơi thở ḿnh bị ngắt quăng từng chập .

_Ha ha ha ...

Anh bật cười thú vị và nhanh tay rót hai tách trà c̣n nóng hổi trên bàn . Một cho tôi và một cho anh .

_Cậu uống đi , có vẻ như cậu cần một ít nước để lấy lại hơi đấy .

Anh nheo mắt nh́n tôi bỡn cợt riêng tôi trả lại anh là ánh nh́n có kèm mùi thuốc súng. Quả thực nếu tôi có súng trên tay lúc này th́ tôi sẵn sàng tặng không cho anh ba viên đạn bạc , một vào ánh nh́n nheo nheo ấy, một vào cái miệng cười nhếch lên vẻ khinh thị lẫn cao ngạo và một vào cái trái tim đen tối, luôn làm tôi bối rối và phát điên lên .

_Cậu t́m đến đây có khó không ? - Anh ngả người dựa vào thành ghế sa lông

_Không - Tôi đáp và lại hớp thêm một ít trà, hương trà thật êm dịu .

_Từ nhà cậu, nếu chạy xe đạp đến đây nhiều lắm là hơn nửa tiếng thế nhưng từ lúc cậu gọi điện đến giờ đă gần một giờ tṛn , giữa đường xe bị hư sao ?

_Không, chỉ là tôi đứng ở ngoài cổng nhà anh khá lâu

Tôi thấy vẻ ngạc nhiên in trong mắt anh thế nhưng tôi không cần anh lên tiếng hỏi v́ sao

_Tôi sợ ḿnh đến nhầm nhà

"Trời" Phong than trong ḷng, quả thực anh biết cậu nhóc khá nhát nhưng nhát đến độ đến nơi mà chần chừ không dám vào th́ thật anh không c̣n đường nào để nói. Lúc năy đợi cậu lâu anh đă lo sợ trên đường đến đây cậu gặp sự cố ǵ, có đến hai ba lần anh định đứng lên đi t́m cậu nhưng rồi anh ngăn chính ḿnh lại và đợi . Đợi cậu chỉ một giờ mà cứ như đợi cả một ngày .

_Thực ra nếu cậu đến trễ thêm nửa giờ nữa th́ có khi báo chí ngày mai sẽ đăng tin lớn "T́m trẻ lạc" .

Không sơn phết ǵ nhưng màu đỏ từ đâu nhuộm đầy trên mặt tôi , khói len nhẹ trên đầu và khói bắt nguồn từ cơn bùng nổ trong tôi . Bật dậy thật nhanh tôi dùng hai tay nắm lấy hai bên áo gần vai anh hét lên :

_Tôi chịu hết nỗi rồi, anh có cần phải cười nhạo tôi như thế không ? Tôi biết tôi là đứa vừa quê mùa, vừa nhát như thỏ nhưng tôi vẫn là tôi, tôi chẳng làm ǵ hại đến ai khác , kể cả anh th́ anh lấy quyền ǵ bỡn cợt tôi hết lần này đến lần khác hả ?

_Tôi không bỡn cợt cậu - Dường như Phong ngạc nhiên trước thái độ của tôi, có lẽ anh không ngờ tôi lại trở nên hung bạo như thế

_Anh có - Tôi khẳng định , tay vẫn nắm chặt áo anh

Anh đưa mắt nh́n vào đôi tay đang nắm chặt áo anh rồi chuyển hướng nh́n sâu vào mắt tôi :

_Thế sao ? Anh nhếch môi cười

Tôi điên lên v́ cái nụ cười quỷ quái của anh, thú thật đến lúc này tôi mới cảm nhận được nỗi khổ của Scarlett khi nh́n thấy nụ cười nhếch môi của Rhett Butler trong Cuốn theo chiều gió nhưng tôi sẽ không là một Scarlett chỉ biết điên tiết đứng nh́n mà không hành động. Vung tay phải tôi đấm thật mạnh vào cái nụ cười đang nhếch lên đó rồi tôi thả bàn tay trái đang nắm áo anh ra .Lảo đảo, anh ngă phịch xuống sa lông ,một tay chống lên ghế c̣n một tay xoa bên mép môi .

Tôi đứng lặng một chỗ nh́n anh, quả thực tôi cũng không ngờ ḿnh mạnh tay đến thế nhưng tôi không hối hận v́ đă cho anh cú đấm ấy . Anh đáng bị như thế .

_Cậu khỏe thật đấy Hoài !

Anh vừa nói vừa xuưt xoa bên mép môi , bất th́nh ĺnh anh vụt dậy đè tôi nằm xuống sa lông và nhanh tay khóa đôi tay rồi giữ chúng đằng sau lưng tôi .

Tôi hét lên , giăy giụa trong ṿng tay anh :

_Buông tôi ra

_Lẽ ra cậu nên lượng trước sẽ như thế nào khi cậu đấm vào mặt tôi chứ Hoài - Nh́n thẳng vào mặt tôi anh gầm lên như con hổ dữ và con hổ đó đang đè lên tôi há cái miệng đỏ ḷm chuẩn bị ngoặm.

_Anh muốn đánh tôi chứ ǵ , được thôi, có giỏi th́ đánh đi

Tôi tức tối la lên , dù ǵ chính tôi đă ra tay trước chỉ tức là v́ bất ngờ nên tôi bị anh khóa tay chứ không th́ ...

_Thách tôi đó à, được, tôi sẽ cho cậu nếm mùi máu trong miệng là thế nào .

Nghe thế, tôi tưởng chừng như đă đến lúc ḿnh bị hành quyết . Nhắm mắt lại tôi chờ đợi những cú đấm nảy lửa từ anh trong lúc hai chân chơi đạp lên người anh liên tục .

Nhưng anh tấn công tôi không phải bằng nắm đấm mà bằng nụ hôn.
Nụ hôn anh có vị mặn của máu .


Giữ chặt hai tay Hoài ,Phong áp mạnh môi ḿnh lên môi cậu nhóc buộc cậu phải nếm hương vị máu trong miệng anh, cái vị máu mà chính cú đấm của cậu là nguyên nhân. Cậu nhóc càng giăy giụa kịch liệt càng làm máu trong người anh tuôn chảy và biến anh thành một tấm thép cứng cáp khóa chặt mọi hành động của cậu . Anh muốn chế phục cậu, muốn cậu đầu hàng vô điều kiện nhưng cậu rất ngoan cố, bờ môi cậu vẫn ngậm chặt không cho anh len vào . Tức giận , anh mạnh bạo nghiến ngấu môi cậu và giữ lấy nó. Anh quyết nuốt lấy hết hơi thở để buộc cậu phải hé môi .

Dường như biết ư đồ của anh, cậu vùng vẫy liên hồi trong khi anh vẫn kềm hăm cậu bằng đôi tay lẫn cả thân người dù vậy anh vẫn cố sức nhẹ nhàng để không làm cậu đau . Khó chịu lẫn ngạt thở cậu ra sức đẩy bờ môi mạnh mẽ của anh ra và hít thở thế nhưng như tia chớp anh bắt lấy cơ hội đó kiểm soát toàn bộ vùng miệng cậu . Lưỡi anh khám phá từng ngóc ngách trong khoang miệng cậu , len lỏi mọi nơi và cuốn lấy lưỡi cậu.

Điều anh không ngờ đến là cậu đáp lại anh và biến anh từ thế chủ động thành bị động. Anh vẫn biết trước cậu anh cố học cách kềm chế chính ḿnh tuy nhiên sự thành công là rất hiếm để rồi lúc này anh đang bị chính t́nh yêu của ḿnh làm cho nhói cả tim và ngây ngất. Anh thừa nhận anh thèm được yêu thương .

Yêu thương là ngọn lửa bùng cháy những khát khao khiến anh muốn chiếm hữu cậu nhưng cũng yêu thương là những dịu dàng anh muốn trao cho cậu để cậu tin tưởng nơi anh. Thật nhẹ nhàng anh mơn man bờ môi cậu trong khi cậu cử động rụt rè dưới môi anh, bàn tay anh thôi không giữ chặt tay cậu mà vuốt ve tấm lưng mảnh dưới thân ḿnh để rồi không kềm ḷng anh kéo tấm lưng ấy sát vào người . Anh muốn cậu áp sát anh , nghe những hơi thở của anh, nghe trái tim anh đang thổn thức và để chính anh cảm nhận một cách rơ ràng hơn về cậu .

_Ph o..n..g

Tên anh bật lên từ những rên rỉ ở cậu càng làm anh muốn gh́ chặt cậu vào ḷng .Thế nhưng anh đành nhả môi cậu ra anh để cậu dễ thở hơn một chút ,thay v́ thế anh liền đưa môi ḿnh hôn trán cậu một cách dịu dàng rồi đậu vào bờ mắt .
Giữ tư thế đó thật lâu anh đợi cho đến khi rèm mi cậu thôi rung rung và hé mở. Soi ḿnh trong long lanh mắt cậu, anh thấy phản chiếu trong mắt cậu là đam mê từ anh .Rồi cậu đưa tay khẽ sờ lên vành môi anh và dừng lại nơi mép môi anh vừa suưt xoa lúc năy, dường như cậu muốn nói một điều ǵ ...

_Cậu Hai, cô Kiều Loan vừa đến và muốn gặp cậu .

Tiếng chú Tư rành rọt vang lên từ sau cánh cửa khiến anh như người đang ch́m trong mộng vội bật dậy và không chỉ anh cậu nhóc cũng thức tỉnh, nhanh chóng ngồi lên.Dù rất tiếc nuối giây phút vừa qua và bực ḿnh người khách phá bĩnh phút giây giữa anh và cậu nhưng anh không thể không đáp :

_Được, chú dẫn cô ấy vào đây .

Liền sau đó cánh cửa pḥng mở ra , Kiều Loan bước vào . Hôm nay trông cô thật kiêu kỳ trong bộ váy bóng màu đồng bó sát toàn thân với đôi giày cao gót làm bật lên vẻ thon thả của đôi chân . Khẽ vén lọn tóc rơi trên ngực về sau vai cô chớp mắt nh́n Phong :

_Chào anh, Phong

_Chào em, Kiều Loan . Hôm nay em đến đây có việc ǵ không ?

_Không có việc ǵ th́ em không đến được sao ?

Lời cô thật nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự trách móc lẫn âu yếm bên trong . Khẽ đưa mắt nh́n Hoài thật nhanh rồi xoay sang Kiều Loan , anh vội phân bua cùng cô :

_Anh xin lỗi, chỉ là xưa nay anh quen việc em đến đây khi có việc cần

Cô mỉm cười. Anh biết nụ cười ấy không phải là nụ cười đồng ư mà là nụ cười bất b́nh tuy nhiên sau nụ cười ấy anh không thấy cô nói ǵ .
Đúng vậy, theo lẽ thường cô sẽ đáp lại câu nói lúc năy của anh nhưng lúc này đôi mắt cô đang bận quan sát một người cũng đang hiện diện trong pḥng này , người đó đang cầm tách trà uống nhưng vẫn kín đáo theo dơi cuộc nói chuyện giữa cô và Phong . Đang đứng giữa pḥng, cô chậm răi xoay người bước nhanh đến bộ sa lông rồi ánh mắt cô chuyển hướng nh́n Phong :

_Anh có thể giới thiệu cho em biết vị khách đă có mặt ở đây trước em được không Phong ?

Giọng cô b́nh dị và trong trẻo vang lên nhưng như một hồi chuông lay động Phong lẫn người khách đang ngồi trên ghế sa lông . Cô thấy một thoáng bối rối lướt qua Phong nhưng anh đă trấn tĩnh rất nhanh .

_Kiều Loan, đây là Thanh Hoài, một người bạn của anh - Nói rồi anh đưa mắt tŕu mến nh́n Hoài - Hoài, đây là Kiều Loan , Kiều Loan là ...

Không đợi anh giới thiệu tiếp, Kiều Loan đă xoay ḿnh qua Hoài khẳng khái đáp thay và ch́a bàn tay về phía Hoài :

_Chào anh, tôi là vợ chưa cưới của Phong

Trời không mưa nhưng tôi nghe như có tiếng sét vừa đổ xuống ngang tai khiến tôi choáng váng. Khi cảm giác ấy qua đi chỉ c̣n trong tôi là sự đau thắt ruột gan. Chỉ mấy giây trước anh c̣n tŕu mến hôn tôi, chỉ mấy giây trước đây tôi ngỡ như tôi là cả thế giới của anh nhưng rồi lúc này đây tôi mới biết rằng tôi lầm. Anh chỉ xem tôi như một tṛ chơi, đùa cợt tôi như đùa với trái bóng và người con gái xinh đẹp đang ch́a tay trước mặt mới đích thật là người anh yêu .

Mặc cho cả một bầu trời đổ sụp xuống trong tôi, tôi vẫn ngẩng đầu lên đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang ch́a ra ấy :

_Hân hạnh được biết chị

Nhưng thật lạ là tôi cảm nhận thấy bàn tay ấy đang cứng lại trong tay tôi và từ từ run lên cùng bờ môi khẽ mấp máy :

_..Thanh ....

Không đáp nên lời, Kiều Loan chết trân tại chỗ trố mắt nh́n chăm chăm gương mặt Hoài . Sửng sốt lẫn ngạc nhiên đến không ngờ khiến cô đứng lặng cả người .

C̣n Phong, anh như dán mắt vào Hoài ngay từ khi nghe Kiều Loan cắt ngang lời giới thiệu của anh thay bằng một câu trả lời khiến anh choáng cả người nhưng lập tức sau sự choáng váng đó là nỗi lo sợ đến với anh khi nh́n Hoài. Sự hiểu lầm đă hiện rơ trên khuôn mặt cậu. Nếu không có những phút trước đây có lẽ anh sẽ thích thú quan sát biểu hiện của cậu nhưng với những ǵ cậu đáp lại khi anh hôn cậu lúc năy anh không muốn dùng cách này để đo lường t́nh cảm của cậu . Điều đó quá tàn nhẫn . Nó sẽ khiến quan hệ giữa anh và cậu trở nên tồi tệ nhưng đính chính ngay lúc này th́ anh thấy không phải là hành động đúng v́ nếu lên tiếng chẳng khác nào anh thừa nhận không chỉ với Kiều Loan mà c̣n với mọi người rằng anh yêu Hoài , rằng anh là một người đồng tính .

Anh chỉ c̣n cách im lặng và quan sát thầm nghĩ sẽ giải thích sau với cậu nhưng biểu hiện của Kiều Loan khiến anh lo lắng và phải lên tiếng :

_Kiều Loan

Anh khẽ đưa tay nắm lấy vai Kiều Loan để kéo cô về thực tại nhưng vô t́nh anh không biết hành động đó lại càng khiến ánh mắt Hoài trở nên đau đớn hơn . Và khi Kiều Loan choàng tay ôm lấy anh khóc anh vụt thấy ḿnh đă sai lầm .Hoài đang nh́n anh . Trong mắt Hoài không c̣n bóng dáng của anh mà thay vào đó là một hố sâu thăm thẳm . Là thất vọng, là nỗi đau, là giận dữ ...là ǵ ...anh không định nghĩa được chỉ biết rằng sau cái nh́n ấy cậu nhóc đă nhanh bước đi ra khỏi pḥng . Sự im lặng của cậu khiến anh đờ người, không kịp suy nghĩ ǵ anh vội vă gỡ nhanh ṿng tay Kiều Loan khỏi người ḿnh rồi d́u cô ngồi xuống sa lông , anh gọi với theo:

_Đừng đi Hoài , đợi anh với .

Phong hấp tấp chạy theo cậu nhưng cậu bỏ đi quá nhanh .

Trong thư pḥng, bên ghế sa lông chỉ c̣n mỗi Kiều Loan ngồi đó thẫn thờ :

_Thanh Hà ...không ...Thanh Hoài ...




Tôi không muốn nghe bất kỳ lời nói nào của anh lúc này, anh luôn là người khiến cho tôi bị khuất phục. Anh,vừa ngạo mạn vừa dịu dàng , vừa đáng ghét nhưng cũng vừa quyến rũ và với tất cả những ưu , khuyết điểm ấy anh khiến tôi ngộ nhận t́nh cảm anh dành cho tôi để rồi giờ đây tôi mới thấy ḿnh là kẻ đáng thương nhất trên đời .

_Đứng lại Hoài, anh muốn giải thích với em

Nh́n cậu nhóc đang lùi dần vào tường , ánh mắt như con thú hoang dă nh́n anh khiến anh đau nhói, anh tự hỏi sai lầm của anh đă khiến cậu nh́n anh như thế hay sao .

_Cho anh một phút, anh chỉ muốn giải thích với em

_Tôi không nghĩ có điều ǵ cần để anh phải giải thích với tôi

Thừa nhận những ǵ đă xảy ra khác nào chính tôi thừa nhận t́nh cảm của ḿnh, cái t́nh cảm trái với b́nh thường đó trong khi v́ nó mà tôi trở nên điên dại thế này th́ thôi tôi phải phủ nhận nó chí ít tôi cũng không muốn anh biết rằng tôi đau khổ v́ anh .

_Đúng, nếu như em tin anh, anh đă không cần t́m em giải thích cũng như em sẽ không bỏ chạy trước anh

Anh đang cố thuyết phục tôi đây mà, tôi quá sợ những lời nói từ anh rồi . "Bỏ chạy" , tôi có bỏ chạy khỏi anh được không khi chính tôi là kẻ không đủ nghị lực để bỏ chạy. Tôi muốn anh bỏ mặc tôi .

_Được rồi, tôi nói nhé "Tôi tin anh" thế đă đủ chưa ? Tất cả những ǵ xảy ra giữa tôi và anh từ trước tới nay tôi sẽ quên sạch và mong anh từ sau đừng đến làm phiền tôi nữa .

_Không, ư anh không phải như thế đâu Hoài , hăy để anh nói .

_Vị hôn thê của anh xinh đẹp lắm, khi nào đám cưới anh nhớ gởi thiệp nhé, tôi sẽ đến chúc mừng .

_Cậu có ngưng nói những lời như thế đi không ?

Đẩy mạnh tôi bật ngă vào tường Phong gầm lên nhưng tôi vẫn không thôi nói .

_Anh làm ǵ vậy ? Nếu anh không muốn gởi thiệp th́ thôi vậy .

_Cậu im đi,dù cậu có nói ǵ đi nữa tôi sẽ cho những lời nói của cậu lúc này là do không b́nh tĩnh lẫn ghen tuông mà thôi

_Ghen à ...ha ha - Tôi cười như người điên - Ghen tuông chỉ dành cho những người yêu nhau, tôi đâu có yêu anh, anh cũng vậy v́ anh đă có vợ sắp cưới mà chưa hẳn ha ha ... anh là con trai, tôi cũng là con trai, nếu yêu nhau, chả lẽ anh là gay à ha ha ha ....

_Cậu ..cậu ...- Mặt Phong đỏ gắt lại, ánh mắt anh như muốn ăn tươi nuốt sống tôi

_Sao ... tôi nói không đúng sao ? - Tôi cười cợt trêu ngươi

_Nếu cậu nghĩ rằng cậu làm tôi giận th́ tôi nói rơ với cậu, giới hạn của sự giận dữ ở tôi cậu đă vượt qua rồi . Vĩnh biệt .

Gằn giọng xong, Phong nhanh chóng xoay bước ra cửa , tôi vội nói với theo, xem như cắt đứt một cuốn phim quay chưa tới đoạn kết :

_Chiếc điện thoại xem như anh bồi thường cho cái kiss lúc năy nhé anh họ yêu dấu

Rầm ! Tiếng đóng cửa của Phong thay cho câu trả lời.

Vở kịch đă hạ màn .

Diễn viên phụ bất đắc dĩ đă bỏ đi chỉ c̣n lại diễn viên chính nằm giữa căn pḥng như một xác chết tức tưởi.

Tức tưởi v́ khóc không thành tiếng .
Khẽ gỡ đôi tay như những ṿng dây xiết chặt quanh người , Phong nhanh chóng ngồi dậy bước vào pḥng vệ sinh. Vệ sinh qua loa rồi choàng vào người chiếc áo ngủ sọc xanh anh bước ra th́ đă thấy cô ta ngồi ngay ngắn dưới chân giường nh́n anh với đôi mắt c̣n chứa những đam mê, có lẽ hương vị ân ái của mấy phút trước đây vẫn c̣n làm cô ta ngây ngất. Nhưng sự ngây ngất đó không có ở anh .Mặc cái nhin hướng về ḿnh Phong tiến lại gần cánh cửa sổ rộng nhin ra ngoài .Đêm đă buông mành dầy đặc .Le lói xa là những ánh sao ẩn hiện như những ngọn đèn chớp tắt, anh nghe như đâu đó cơn gió chở nỗi buồn lang thang . Không biết gió có đi ngang nơi người ấy ở, có hỏi dùm :

"Người ấy bây giờ có vui không ?"


Như Ngọc chăm chăm nh́n người đàn ông đứng xoay ḿnh hướng ra cửa sổ với vẻ đăm chiêu ,cô cảm thấy rằng ở anh có rất nhiều ưu tư và buồn bă nhưng dáng vẻ buồn ấy càng làm anh thêm cuốn hút. Từ lúc khoác lên ḿnh cái danh người mẫu cô chưa từng dấn thân dù là cô được bao nhiêu người săn đón cho đến khi gặp anh. Nói về giàu có cô đă gặp nhiều đại gia giàu có hơn anh, nói về vẻ bên ngoài th́ những vị công tử bảnh trai hơn anh vẫn thường xếp hàng đứng đợi cô mỗi tối nhưng chỉ có anh khiến cô động ḷng và cô t́m cách đến với anh. Điều đó thật khó v́ nếu như cái chớp mắt của cô khiến bao nhiêu chàng trai ngơ ngẩn, nụ cười của cô khiến bao người đắm say th́ anh lại không để rồi một ngày cô ngạc nhiên v́ anh chủ động hẹn gặp cô và ngỏ lời muốn cùng cô một tối .

Cô nhận lời cùng anh dù biết rằng ḿnh đang mạo hiểm nhưng cô vẫn cam ḷng và rồi cái hẹn đó đă đến .

Nồng nhiệt, đắm say, cô ngất ngây với những ǵ anh trao và cô cũng đáp trả nhiệt t́nh. Qua phút thăng hoa cô hơi giận chính bản thân ḿnh đă tỏ ra quá say mê anh, liệu có phải anh xem thường cô nên vừa nguôi ân ái anh đă vội vă gỡ ṿng tay cô và vào trong pḥng vệ sinh vội vă ? Giờ đây, anh lại trầm tư nh́n ra bên ngoài cửa sổ thay v́ nh́n về hướng cô. Anh khiến cô bứt rứt lẫn hụt hẫng.

_Anh Phong, anh không hài ḷng về em sao ? Cô lên tiếng ḍ hỏi và mừng thầm khi thấy anh xoay ḿnh lại nh́n cô .

_Không, em rất tuyệt -Phong cười nhẹ, anh hiểu ư cô muốn nói ǵ

_Nhưng em thấy dường như anh không vui...- cô lại rụt rè nói

_Không phải v́ em đâu, chỉ v́ nghĩ đến công việc của anh gần đây nên anh mới lo lắng chút. - Anh b́nh thản nói , chợt nhiên nói thêm vào - Em có muốn về chưa , anh đưa em về nhé ?

Một thoáng buồn nhanh lướt qua mắt Như Ngọc, cô ước ǵ đừng nghe câu hỏi ấy từ anh v́ cô thực muốn ḿnh được ở lại bên anh , chẳng lẽ lúc này cô lại nói cô muốn ở lại cả đêm nay với anh hay sao, cô đâu thể mặt dày như thế .Chưa kể cô nhận ra từ câu nói vừa rồi của anh, anh không muốn cô ở lại.

Trả lời anh, cô nghe giọng nói ḿnh ướt sủng:

_Cảm ơn anh, em tự về được. Em có một show diễn đêm nay .

Lời vừa thốt ra cô chợt hối hận, một show diễn, liệu anh có tin đó chỉ là cô nói dối để giấu che sự thất vọng cũng như tạo cho ḿnh một thế đứng trước anh hay không.

_Vậy à, anh hiểu rồi

Đáp lại cái nh́n gật gù của anh cô ngượng ngùng đứng lên nhặt lấy quần áo của ḿnh rồi bước vào pḥng vệ sinh để thay đồ .Khi bước ra cô đă thấy anh nghiêm chỉnh đợi cô và khoác lên vai cô chiếc áo khoác , giọng anh trầm ấm :

_Đêm nay khá lạnh

Nếu như anh không nhanh bước ra hướng cửa có lẽ cô đă ôm chầm lấy anh để khóc và thú nhận với anh rằng cô muốn ở lại rồi .Sự dịu dàng của anh khiến cô giận anh lẫn chính cô. Cô không thể nào thu hút anh để anh yêu cô .C̣n anh, sự dịu dàng ở anh là điều tàn nhẫn nhất.

Chầm chậm bước đi, nghe tiếng cánh cửa khép lại rất nhẹ sau lưng, cô có cảm giác như ḿnh đang bước ra khỏi giấc mơ và trở về hiện thực. Bên ngoài trời đúng là khá lạnh, đâu đó đường phố c̣n đẫm ướt mưa. Cơn gió tạt ngang khiến cô khẽ rùng ḿnh, đút tay vào hai túi áo, nghe một bên túi áo cộm bởi một mảnh giấy, cô rút ra nh́n. đột nhiên cười trong nước mắt .

Hóa ra giấc mơ ban năy chính cô đă bán bằng một tờ sec bảy con số này hay sao ?



Nằm sấp ḿnh trên giường, Phong nghe nỗi buồn len lỏi trong ḷng. Người con gái vừa bước ra khỏi cánh cửa mấy phút trước đây đă là người thứ sáu anh gọi đến trong những ngày gần đây ḥng đáp ứng nhu cầu của bản thân nhưng có lẽ cho dù thêm người thứ bảy, thứ tám nhu cầu ấy ở anh vẫn không được thỏa măn. Nực cười, cái nhu cầu anh muốn không phải là t́nh dục mà chính là cảm giác. Anh muốn t́m cái cảm giác thực của một thằng đàn ông trước người đàn bà thế nhưng cảm giác ấy không có với anh.

Không có đam mê, không có say đắm càng không có sự thơa măn thậm chí đến nụ hôn của họ đối với anh cũng cảm thấy nhạt nhẽo. Mà họ đâu phải là dạng phụ nữ b́nh thường hay xấu xí. Những ai dám chê hoa khôi, người mẫu ...là những người phụ nữ không đẹp th́ có lẽ những người đó có cặp mắt đă bị mù rồi nhưng người đàn ông cho dù có mù đi nữa th́ vẫn có cảm giác khi làm t́nh với phụ nữ . Anh có mù đâu, vậy mà ... Anh chỉ có cảm giác với cậu nhóc đó để rồi ôm trong tay những thân thể trắng nuột nà ấy, anh lại nghĩ đến cậu nhóc và ngỡ như ḿnh đang ôm lấy cậu. Đến khi thơa măn anh mới nhận ra chính anh đang lừa dối bản thân ḿnh .

Đập đầu vào gối ngàn vạn lần anh chỉ muốn hét lên chửi chính bản thân ḿnh .

"Phong, mày thật tồi tệ !"



_Kiều Loan ..Kiều Loan

Nhận ra tiếng của Thanh Hà, Kiều Loan vẫn làm ngơ nhắm mắt không mở, cô muốn làm nư với Thanh Hà khi buổi hẹn xem phim chiều hôm qua cô bị Thanh Hà cho leo cây.

_Đừng vậy mà Kiều Loan, ta biết ngươi dậy rồi. Hôm qua mi giận ta lắm phải không ?

Khẽ "hứ" trong miệng một cái, Kiều Loan vẫn nhắm mắt không mở .

_Ta xin lỗi mà, đừng giận ta nữa . Ta đền ngươi nè

Nói rồi Thanh Hà cúi xuống hôn bờ môi Kiều Loan, những tưởng nụ hôn chỉ phớt qua không ngờ Kiều Loan choàng tay ôm gh́ lấy cô rồi nhanh chóng lật người cô lại và nằm sấp trên người cô. Cô thấy như ḿnh đang bị nghiền nát dưới bờ môi tham lam ấy, toàn thân cô mềm ra cho đến khi bàn tay Kiều Loan lần gỡ những nút áo trên người cô, cô mới giật ḿnh níu tay Kiều Loan lại :

_Đừng

Không giấu ánh mắt nâu sẫm đam mê ,Kiều Loan thắc mắc :

_Ngươi sao thế ?

_Hôm nay ta không muốn.

Nhanh chóng lật người sang một bên rồi nằm nghiêng về một phía Kiều Loan giận dỗi .Đây là cách cô thường dùng mỗi lần Thanh Hà từ chối cô ,thường th́ liền sau đó Thanh Hà đều chủ động làm ḥa và tự nguyện cùng cô yêu thương . Nhưng chờ một lúc Kiều Loan vẫn không thấy Thanh Hà lên tiếng như mọi lần, thắc mắc lẫn bực dọc cô liền xoay ḿnh về phía Thanh Hà ngạc nhiên nh́n thấy Thanh Hà đang khóc .

Nhẹ kéo Thanh Hà sát vào người ḿnh, Kiều Loan nh́n sâu vào mắt Thanh Hà hỏi :

_Ai làm ngươi khóc, nói ta nghe ?

_Không ...ta khóc ...v́ ta thấy có lỗi với ngươi - Thanh Hà thút thít

_Trời, có phải chuyện ngươi cho ta leo cây hôm qua không ? Chỉ cần ngươi yêu ta là ta bỏ qua cho ngươi liền à -Kiều Loan chép miệng nói

_Không ...không phải chuyện đó - Thanh Hà khẽ lắc đầu, nước mắt lại rơi

Bật cười cho cái tính mít ướt của bạn, Kiều Loan ṿng tay ôm Thanh Hà vào ḷng, vỗ nhẹ lên vai đáp :

_Đừng khóc nữa, ta không chịu nỗi khi nh́n thấy ngươi khóc đâu. Nín đi, ngươi có lỗi ǵ với ta, ta tha thứ hết .

_Thật không ? Thanh Hà đột nhiên ngưng nước mắt

_Thật - Kiều Loan đáp chắc nịch

_Ta ...ta yêu Phong, Kiều Loan à

Buông Thanh Hà ra, Kiều Loan sững người nghe như có ai đang bóp nghẹn tim ḿnh:

_Ngươi....ngươi ...phản bội ta sao ?

_Ta không có...ta vẫn yêu ngươi nhưng ta cũng yêu Phong- Thanh Hà phân bua - Kiều Loan,từ khi gặp Phong ta đă ....

Phải, từ lúc cô để Thanh Hà gặp Phong, cô đă nhận ra ánh mắt Thanh Hà nh́n Phong có cái ǵ đó rất khác, cô biết nhưng cô vẫn mặc nhiên cho đó là b́nh thường để rồi cô nhận ra bàn tay Thanh Hà từ từ buông tay cô. Giận dữ , ghen hờn đan xen với nỗi đau cô vẫn phải chấp nhận sự thật rằng Thanh Hà không c̣n yêu cô nữa. Vậy th́ cô lấy tư cách ǵ để đối chọi với Phong, lấy tư cách ǵ để níu kéo một t́nh yêu nửa vời chỉ nghiêng về một phía chưa kể cô vẫn là một đứa con gái. Nếu cô đường hoàng là một đứa con trai có lẽ cô sẽ bất kể tất cả giữ lấy Thanh Hà cùng sẵn sàng đối chọi với Phong nhưng không ... ngàn lần, vạn lần cô hận chính ḿnh hơn bao giờ hết


"Ngao"
Kèm theo tiếng kêu là cú nhảy phoóc từ dưới đất lên trên người Kiều Loan , Tiểu Ái làm cô giật ḿnh . Khẽ vuốt bộ lông mềm trắng tinh của chú mèo cưng Kiều Loan thầm cảm ơn nó v́ đă giúp cô thoát khỏi hồi ức ngày xưa, cái hồi ức mà từ lâu rồi cô không muốn ḿnh nhớ cho đến buổi chiều hôm ấy tại nhà Phong , Thanh Hà như đứng trước mặt cô ch́a tay ra và mỉm cười. Ngạc nhiên lẫn sửng sốt , nước mắt cô rơi ra v́ lư do ǵ chính cô cũng không giải thích nổi chỉ biết là ánh mắt đó , nụ cười đó từng làm cô quay quắt nhớ đến phát điên. Vậy mà khi nh́n thấy cô lại không thể nào chạy đến ôm chầm lấy , rốt cuộc là v́ sao ?

V́ người ấy không phải là Thanh Hà hay sao ?


Mưa ướt sủng đêm.
Quán vắng tanh .
Bà chủ quán khẽ đưa tay che miệng ngáp rồi chép miệng :

_Mưa gió thế này chẳng c̣n ai đi ra khỏi nhà nữa đâu. Đóng cửa thôi mấy đứa .Hôm nay nghỉ sớm

Tôi liền đứng dậy kéo ghế dọn dẹp cùng mấy người tiếp viên khác và không quên nh́n ra ngoài quán. Mưa đă tạnh nhưng khắp nơi c̣n sũng nước . Đường phố vắng tanh, thi thoảng có những đốm sáng từ đèn của vài chiếc xe ngang qua và nhanh chóng mất hút trong đêm . Mới mười giờ kém mà tôi cứ ngỡ như là mười hai giờ khuya . Mấy ngày này tôi cứ cảm thấy thời gian không c̣n chạy nhanh như con thoi nữa mà nó cứ rề rà như chiếc xe tăng ́ ạch leo lên dốc .Thực sự tôi không rơ những người khác có nhận thấy thế không hay chỉ mỗi ḿnh tôi nghĩ thế nhưng quả thực tôi không thích như thế. Giá mà thời gian qua thật mau.

Sắp xếp xong tôi khẽ cúi chào bà chủ và rảo bước trở về nhà trọ .Gần đây tôi không dùng xe đạp để đến quán mà thường đi bộ. Không phải v́ xe hư hay một lư do nào cản trở mà là ư thích. Tôi thích đi bộ chỉ v́ đi bộ làm tôi mất nhiêu thời gian hơn là đi xe .Tôi sẽ về pḥng trọ trễ hơn, sẽ lăn ra ngủ v́ mệt và sẽ không có dư thời gian để nhớ đến một người .Nhớ đến người đó chỉ càng làm tôi buồn mà thôi .

Ngước nh́n ngọn đèn vàng heo hắt bên đường, tôi thấy đâu đó dưới ánh đèn c̣n rơi rớt những sợi mưa. Những sợi mưa nhỏ li ti không đủ làm ướt áo , chẳng đủ làm nḥe mi nhưng chúng ḥa vào hơi lạnh xung quanh đang bao trùm lấy tôi. Lạnh lẽo. Ép chặt hai tay vào hai bên người, đôi bàn tay giấu trong túi quần, tôi chầm chậm bước đi chợt cảm thấy như có ai đang bước theo ḿnh nhưng quay lại chỉ thấy những ngôi nhà khép ḿnh trong gió. Đèn trong những ngôi nhà ấy đều tắt . Có lẽ chẳng c̣n ai thao thức giữa đêm mưa gió lạnh lùng này bởi giờ này họ đều đă vùi ḿnh trong chăn ấm nệm êm.Chỉ c̣n tôi một thằng nhóc đang vơ vẩn ngoài đường , trong ḷng không muốn về lại nhà chỉ v́ sợ cái cảm giác một ḿnh .

Một ḿnh, buồn đến tội nghiệp .


Quẹo vào một con hém nhỏ rồi dừng trước nhà Khánh Vi , tôi cảm thấy bàn chân đă mỏi . Thật an ủi v́ đèn trong nhà Khánh Vi c̣n sáng, tự dưng tôi muốn được gặp cô ấy . Dù biết rằng không nên lắm nếu bấm chuông giờ này nhưng tôi vẫn ngoan cô bấm khẽ vào cái chuông ấy, vừa bấm vừa hy vọng hành động của ḿnh là không sai .

May sao người mở cổng cho tôi lại chính là Vi. Nhưng lúc này chính tôi lại lúng túng sau khi ngồi xuống chiếc ghế sắt bên ngoài khu vườn với Vi. Đây không phải lần đầu tôi đến nhà Vi nhưng đến vào giấc tối như thế này th́ là lần đầu tiên. Lạnh rùng ḿnh, tôi đan những ngó tay ḿnh vào nhau cho ấm rồi khẽ lên tiếng :

_Nhà có trà không Vi ?

Tôi thấy Vi ngó chăm chăm tôi cứ như thể tôi đang hỏi cô một điều ǵ đó rất lạ nhưng rồi cô cũng trả lời :

_Đợi em một chút.

Cô liền đứng dậy nhanh bước chạy vào trong, khi bước ra kèm một khay trà nóng cùng một chiếc áo vắt ngang tay .Đặt khay trà xuống bàn đá, cô nhanh chóng lấy chiếc áo trên tay ḿnh khẽ nhoài người choàng cho tôi rồi giữ mắt tôi nh́n thẳng vào cô :

_Sao lại thế này hở anh ?

Cô choàng tay ôm lấy tôi như truyền cho tôi hơi ấm. Xúc động trước chân t́nh của Vi, tôi cũng ôm lấy cô ,bất giác muốn khóc nhưng tôi đă gh́m chính ḿnh lại chỉ v́ không muốn tỏ ra ḿnh yếu đuối .Cứ thế tôi và Vi ôm nhau được một lúc, tôi nghe giọng Vi ấm áp :

_Gần đây em thấy anh lạ lắm, ánh mắt anh cứ hay buồn xa xăm. Lúc trước anh ít nói nhưng giờ càng ít nói hơn. Có điều ǵ buồn sao Hoài, nói với em đi.

Thầm khen sự nhạy cảm lẫn tinh ư ở cô nhưng tôi vẫn không thể nói cùng cô lư do tôi buồn được, đành phải dùng lời khác phân bua :

_Không có ǵ đâu em , hôm nay được nghỉ sớm nên anh ghé thăm em. Chỉ là ngoài trời vừa tạnh mưa nên lạnh, anh lại không mang áo ...

Vi lại lo lắng :

_Anh làm em lo quá Hoài à , đến khi nào anh mới tự chăm sóc cho ḿnh đây

Nghe câu này của cô tôi chợt ph́ cười v́ cô nói y hệt như hồi ở quê ngoại thường nói cùng tôi . Thấy tôi cười, cô giận dỗi khẽ đẩy hai vai tôi ra :

_Hứ ,em nói sai hay sao mà anh lại cười ?

Tôi vội vàng giải thích :

_Không, chỉ là câu vừa rồi em nói làm anh nhớ tới một câu ngoại hay nói .

Tṛn xoe mắt cô vội hỏi :

_ Ngoại nói như thế nào vậy anh ?

Tôi vừa cười h́ h́ vừa trả lời :

_Th́ ngoại nói rằng : " Mồ tổ bây, đến khi nào bây mới tự chăm sóc cho bây được"

Nghe xong cô liền giăy năy với tôi :

_Đó, đến ngoại c̣n nói anh như thế nữa huống hồ em

Nói rồi cô nàng rót trà ra tách đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy và uống mà không nói ǵ ngoại trừ cười thầm trong dạ . Nếu tôi không biết tự lo cho bản thân th́ sao một ḿnh lên thành phố vừa học vừa làm được .Tuy nhiên tôi thực cảm kích Vi đă lo nghĩ cho tôi nhất là trong lúc này, dù chỉ là những lời nhẹ nhàng trách móc nhưng khiến tôi cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.

Vừa đặt tách trà xuống th́ bỗng nhiên Vi nhoài sang tôi đặt lên môi tôi một nụ hôn và nhanh chóng ngồi lại như cũ . Tôi thộn cả người ngơ ngẩn nh́n v́ không ngờ cô nàng bạo dạn như thế nhưng liền sau đó Vi làm tôi thêm ngạc nhiên bằng một câu trả lời cho t́nh huống vừa rồi :

_Thân nhiệt đă trở lại b́nh thường rồi .

Hên là ngụm trà tôi vừa uống đă chui tọt xuống dạ nếu không tôi sặc v́ cô nàng. Chưa bao giờ tôi nghĩ đến trường hợp dùng nụ hôn thay cho nhiệt kế cả .Và tích tắc sau câu nói ấy, ko đợi tôi kịp phản ứng Vi lại nhoài người vào tôi, áp môi cô lên môi tôi rồi thỏ thẻ :

_Hôn em đi anh

Thay cho câu trả lời tôi ôm cô vào ḷng và dịu dàng hôn. Trong lúc thưởng thức môi cô tôi lại nhớ buổi chiều hôm ấy, cũng là những nụ hôn nhưng sao với người ấy tôi lại cảm thấy ḿnh như muốn tan chảy ra, muốn đắm ch́m trong những nụ hôn đó . C̣n với Vi, tôi biết cô ấy yêu tôi, bản thân tôi cũng thích cô nhưng lúc này tôi lại không có cảm giác ngây ngất ấy không cảm thấy được một ḍng xoáy dịu dàng trồi lên từ tận đáy ḷng. "Chỉ là sự va chạm giữa những bờ môi" , tự dưng trong đầu tôi nảy ra câu trả lời đó .
Trời ơi , có phải thế hay không ?

Hé mắt nh́n gương mặt Vi đang kề bên , tôi thấy rơ bờ mi run run được khép lại bởi cô , cô đang say đắm v́ được hôn mà không biết rằng người hôn cô lại đang nghĩ về một người khác . Nh́n cô lương tâm trong tôi chợt trỗi lên " Hoài, sao ngươi lại đối xử với người con gái chân thành yêu ngươi như thế . Ngươi có c̣n là một con người hay không ?"

Phải, tôi có c̣n là một con người hay không khi đối với cô như thế, bây giờ cô không biết nhưng nếu cô phát hiện ra tôi không nghĩ về cô nhiều như cô tưởng th́ sẽ thế nào đây ?

Nhẹ nhàng buông Vi ra , nh́n bờ môi đỏ ửng của cô tôi bối rối và ấp úng như gà mắc thóc :

_Khuya..khuya rồi ...em nên đi ngủ đi. Anh ..anh về đây.

Chỉ thấy Vi nh́n tôi rồi gật đầu cười nhẹ :

_Đợi em lấy xe đă .

_Không cần đâu, anh tự về được.

Nói rồi không đợi cô trả lời tôi vội bước nhanh ra cổng tự động mở chốt . Vi đi theo sau khẽ níu áo tôi lại :

_Anh giữ lấy cái áo khoác này , đừng để ḿnh cảm lạnh nhé anh

Tôi xúc động gật đầu rồi bước ra ngoài xoay người đóng cánh cổng lại cho cô . Đứng bên ngoài tôi mới ngó đồng hồ trên tay , thoáng giật ḿnh v́ mới đó đă gần mười hai giờ khuya. Tôi vội chân bước về pḥng trọ mặc cho những cơn gió lạnh từng hồi lùa về hướng ngược lại ḥng níu kéo bước chân .



Từ khách sạn bước ra Phong gọi taxi đến quán nơi cậu nhóc làm việc v́ anh biết cậu không có ở pḥng trọ, lúc này nơi duy nhất mà anh có thể nh́n thấy cậu chắc chắn là nơi đó. Từ bên ngoài nh́n vào quán , anh thấy thấp thoáng bóng cậu, chỉ là thấp thoáng thôi cũng khiến anh vui. Trời lại chuyển mưa , anh vội bước trú mưa bên hiên nhà đối diện, trong lúc tránh mưa anh vẫn không ngừng nh́n vào quán. Không biết bao lâu mưa cũng dần tạnh và anh thấy cậu bước ra ngoài.Anh hơi thắc mắc sao hôm nay cậu lại về sớm đến thế, chẳng lẽ cậu ốm hay sao ?

Cậu không đi xe đạp như mọi lần mà lại đi bộ, dáng vẻ trông thật buồn . Vẫn ốm, vẫn gầy vẫn nhỏ nhoi trong mắt anh . Cậu quên mang áo khoác, anh thấy rơ cái rùng ḿnh v́ lạnh ở cậu để rồi ước ǵ anh có thể khoác lên ḿnh cậu cái áo vest anh đang mặc .Nhưng chỉ là điều ước thôi, anh không muốn cậu biết rằng anh đang theo bước chân cậu . Cậu đi qua nhiều nẻo đường, có lúc cậu đứng lại nh́n đèn đường, thi thoảng cậu quay lại ngó đằng sau. Có lẽ cậu có cảm giác ai đó theo dơi cậu nhưng mỗi lần cậu quay lại anh đă kịp nép vào chỗ tối . Cậu không thể thấy anh. Nếu cậu phát giác anh đi theo cậu th́ sẽ thế nào ? Giận dữ , có thể , lạnh lùng, có thể và bỏ chạy .
Không , thà anh cứ như một kẻ thập tḥ đi theo cậu hơn là để cậu thấy anh rồi bỏ chạy .
Thà là như thế .

Cậu không trở về pḥng trọ mà cậu ghé sang nhà cô ấy .Cánh cửa cổng khép lại khiến anh không thể nh́n thấy cậu ở bên trong. Anh tức tối, quả thật nếu lúc này cái người phát minh ra những cánh cửa cổng đứng trước mặt anh có lẽ anh đă nện cho tên đó vài cái đấm vào mặt .

Đôi chân anh mỏi nhừ v́ đợi. Hơn một giờ sau anh thấy cậu bước ra, trên người cậu khoác một chiếc áo màu xanh , có lẽ là áo do cô ấy đưa cho cậu . Anh thầm ghen tỵ . Anh thấy cậu nh́n đồng hồ rồi vội bước . Anh cũng nh́n đồng hồ trên tay ḿnh và nhận ra chỉ c̣n ít phút nữa thôi là đúng mười hai giờ đêm ,vậy là đă bốn tiếng đồng hồ anh lang thang ngoài đường chỉ để nh́n thấy cậu .

Cậu trở về pḥng trọ .Cánh cổng khép vào c̣n rít lên tiếng ọp ẹp như hỏi anh có nên dừng bước ở đây hay là dùng tay kéo nó ra và bước lên pḥng của cậu .Cái lắc đầu ở anh thay cho câu trả lời . Đứng từ dưới đường anh nh́n lên pḥng cậu, đèn trên pḥng vẫn sáng .

Anh chợt thèm nghe giọng cậu......



Tôi khoan khoái nằm giữa pḥng cảm nhận sự ấm áp chung quanh mà mấy phút trước đây cảm giác ở tôi chỉ là sự lạnh lẽo . Nằm được một hồi tôi sực nhớ ra chiếc áo khoác tôi đang mặc là của Khánh Vi . Vội vă ngồi dậy cởi ra , xếp nó lại tôi chợt nghe chuông điện thoại reo. Đinh ninh là Khánh Vi gọi hỏi tôi đă về hay chưa, tôi liền mở máy nghe mà quên ngó số điện thoại gọi đến :

_Alô ...

...........

_Alô , Hoài đây ...

...

_Alô , Khánh Vi hả em, anh về tới nhà rồi ? Sao em không lên tiếng ?

...

_Alô ...


Bên kia điện thoại đă ngừng .

Tôi ngạc nhiên, nếu là Khánh Vi th́ có lẽ nào cô ấy lại im lặng. Chợt tôi nhớ ra , số điện thoại này ngoài tôi biết , Khánh Vi biết th́ chỉ có mỗi người ấy ...có khi nào ?
Nh́n chằm chằm vào chiếc điện thoại tôi run lên nghẹn ngào . Từ tận đáy ḷng nỗi đau ngày ấy tôi đă cố chôn vùi nay lại xoáy vào tim.
....
.......
..........
Nhức ... buốt .


Nhúng chiếc khăn trắng vào chậu nước lạnh rồi vắt nhẹ sau đó đặt lên trán Hoài , Vi thở dài . Hoài bệnh . Chiều nay Vi không thấy Hoài đến lớp, b́nh thường Hoài không khi nào nghỉ mà không có lư do chưa kể Hoài rất chăm đi học. Dù đôi lúc làm việc ban đêm rất mệt nhưng không v́ thế mà Hoài bỏ buổi nào ở lớp. Tranh thủ giờ nghỉ giữa tiết, Vi gọi điện thoại cho Hoài, nghe giọng anh thều thào trong máy cô đă hiểu ra sự t́nh.

Tan học ,về nhà thật sớm để chuẩn bị ít đồ Vi tức tốc ghé pḥng trọ nơi Hoài ở. Vi một mực đi thẳng lên pḥng , gơ cửa nhưng không ai trả lời cô khẽ đẩy vào và thảng thốt khi nh́n thấy Hoài đang nằm giữa pḥng, cả người anh run cầm cập .

Đưa tay sờ lên trán anh, Vi chỉ muốn rụt tay lại v́ cái nóng trên đó. Cô vội t́m mền đắp lên cho anh bớt run rồi lấy hai chiếc khăn trắng mà cô mang theo nhúng vào chậu nước lạnh đắp lên trán Hoài để hạ nhiệt .
Nh́n anh thiêm thiếp giữa đống chăn đắp trên người, cô nghe ḷng đau xót . Ở một ḿnh có cái lợi là được tự do làm bất cứ điều ǵ mà không ai ḍm ngó hay hạn chế nhưng cái bất lợi chính những lúc như thế này. Lấy ai bên cạnh khi đau ốm , lấy ai chăm sóc thuốc thang, cháo nước . Cô chợt nghĩ tới một điều, nếu như lúc chiều cô dửng dưng trước việc anh vắng mặt ở lớp, nếu cô không gọi điện thoại cho anh th́ sẽ thế nào đây ? Nghĩ tới đó thôi mà cô chợt rùng ḿnh v́ sợ. Nếu anh có mệnh hệ nào...chợt cô lắc đầu xua tan cái ư nghĩ mới tức th́ và bực chính bản thân ḿnh đă suy nghĩ lung tung .

Nhấc chiếc khăn hâm nóng từ trán ánh bỏ vào chậu, cô vắt chiếc khăn c̣n lại trong chậu rồi lại đặt lên trán anh. Cô thấy trán anh đă bớt nóng so với lúc đâu . Sau đó ngồi dựa lưng vào tường cô im lặng nh́n anh, ánh nh́n yêu thương xen lẫn xót xa .
Được một lúc cô thấy anh trở ḿnh rồi khẽ mở mắt, anh đă tỉnh và nhận biết cô đang ở bên cạnh tuy nhiên trong ánh mắt vẫn c̣n nét mê man .Cô t́m lấy tay anh dưới chăn ,ấm áp nói khẽ :

_Anh cảm thấy sao rồi , Hoài ?

Cô thấy anh trả lời dù trong giọng nói vẫn c̣n thiếu sinh khí .

_Anh đỡ lạnh rồi Vi, cảm ơn em

Nghe lời cảm ơn từ anh cô lại thấy tim ḿnh như nhói lên một chút, Vi mắng khẽ:

_Với em, anh c̣n khách sáo như thế sao ? Anh hư lắm

Nói rồi cô nguưt mắt nh́n anh nhưng bàn tay lại nắm chặt tay anh hơn một chút .

Cô thấy anh cười thật hiền .

_Ừ anh hư thật .

Cô lại soi mắt nh́n vào mắt anh, nét tinh anh không c̣n như mọi lần mà thay vào đó là nét đờ đẫn v́ bệnh tuy nhiên thấy anh tỉnh lại cô thấy bớt lo lắng hơn, ít nhiều thấy anh cười được tức là không đến nỗi bệnh nặng lắm. Lúc này cô có thể hỏi anh một số điều .

_Vậy anh phải ngoan trả lời em nhé .

Cô thấy anh im lặng nhưng trong ánh mắt nh́n có sẵn câu trả lời

Cô yên tâm hỏi tiếp :

_Anh c̣n thấy lạnh trong người không ?

_Vẫn c̣n

Khẽ nhíu mày cô lại hỏi :

_Anh bệnh bao lâu rồi Hoài ?

_Anh không biết, chỉ nhớ là từ hôm kia anh đă thấy nặng đầu rồi .

_Có lẽ anh cảm lạnh lâu ngày

Cô chép miệng lo lắng nhưng rất nhanh sau đó cô lại nói :

_Anh nên nghỉ ngơi thêm đi Hoài . Thú thật anh làm em lo quá.

Nói rồi cô thay chiếc khăn trên trán Hoài và khẽ nói :

_Anh nằm đây nhé Hoài, em ra ngoài mua thuốc và dầu . Anh có thèm ăn ǵ không ?

Chỉ thấy anh lắc đầu rồi th́ thào mấy câu :

_Anh không muốn ăn ǵ cả, anh chỉ muốn uống nước

_Em sẽ mua cháo và nước suối. Nước trong pḥng em đă dùng để vắt khăn cả rồi. Anh chờ nhé, em đi mua rồi về ngay.

Nói rồi cô vội vă bước ra khỏi pḥng sau khi nghe tiếng "ừ" mệt nhọc của Hoài .
Bước chân cô đi như chạy .

Bên ngoài màn đêm bao trùm lên mọi thứ.
Trời không trăng, không sao.
Chỉ có những cơn gió cuồn cuộn xô vào nhau báo hiệu cơn giông sắp tới.


Phong đi qua đi lại con đường này cả chục lần , anh cảm thấy như ḿnh đă thuộc ḷng mọi căn nhà hiển hiện trên con đường đến cả những động thái qua lại của những người đang sinh hoạt ở đó. Tâm điểm khiến anh chú ư nhất là căn nhà một lầu nhỏ có cầu thang xoắn hướng chính diện, căn nhà ấy b́nh thường chứ không cầu kỳ hay xinh đẹp ǵ, thậm chí nói thực ḷng nó tồi tàn nhiều trong mắt anh nhưng lúc này anh không nghĩ về vẻ ngoài của nó hay có một ư muốn nào nhận xét dù là với tŕnh độ kiến trúc sư như anh dư sức đưa ra những góp ư đầy tính chân thực và khách quan nhất .Điều anh quan tâm là Hoài , mấy hôm rồi anh không thấy cậu đi về. Nói là mấy hôm thực chất mới hai hôm nay anh không thấy cậu đi làm . Mỗi đêm anh đều theo bước chân cậu đi về nhà nhưng từ hôm kia anh đă không thấy cậu .

Mạnh dạn vào quán , anh gọi cho ḿnh một ly đen rồi im lặng quan sát bên trong . Đúng thật như anh nghĩ, Hoài không có trong quán, anh t́m cách hỏi nhỏ một tiếp viên th́ mới biết Hoài xin nghỉ v́ bệnh .
Điều đó làm anh lo lắng.

Hơn ai hết anh hiểu nguyên nhân cậu bệnh,với cái tính ương bướng đi làm phong phanh áo như cậu th́ không bệnh mới là lạ.
Mấy đêm nay trời lại mưa liên tục. Hoài ở một ḿnh . Anh chợt nghĩ :

"Lúc này ai sẽ lo cho cậu ?"

Lái xe ngang nhà cậu, anh thoáng trông thấy bóng Khánh Vi đi ra, ít nhiều cảm giác lo lắng trong ḷng anh nhẹ hơn một chút. Có lẽ ngày mai anh sẽ đến thăm cậu .

Trưa hôm sau, anh quyết định đi vào pḥng trọ t́m cậu . Bước thật nhanh lên cầu thang, anh thấy mỗi bước chân ḿnh như được lấp một đôi cánh trắng nhưng đôi cánh dần biến mất khi anh đứng trước cửa pḥng Hoài .Ngập ngừng anh gơ nhẹ lên cửa. Không một tiếng trả lời, anh khẽ đẩy nhẹ nó . Cửa không khóa, anh chầm chậm bước vào. Điều đầu tiên anh cảm nhận được là hơi nóng ḥa lẫn mùi dầu xanh xồng xộc vào mặt khiến anh khó chịu. Lúc năy đi ngoài đường tuy trời nắng như đổ lửa nhưng vẫn có gió ít nhiều khiến anh không cảm thấy nóng nực nhưng đứng trong căn pḥng nhỏ bốn mặt đều kín , chỉ có một cửa sô nhỏ ở giữa lại được đóng thế này anh cảm thấy như ḿnh đang trong một căn pḥng dành riêng cho việc xông hơi vậy .

Đặt bịch đồ lên trên chiếc bàn góc pḥng anh mới nh́n xung quanh. Đập vào mắt anh là một đống thù lù to chăn mền ngay giữa pḥng mà cḥy ra giữa nó là một cái đầu bùi nhùi tóc rối. Anh nhói cả tim ḿnh khi thấy Hoài thiêm thiếp nằm đó . Lạ là trong căn pḥng hâm hấp nóng như lửa này cậu lại run lên từng hồi .

Nhíu mày tỏ vẻ nghi ngờ, anh bước vội đến bên cậu lật tung những chiếc mền qua một bên . Anh phát hiện ra cả người cậu co quắp lại như con tôm ướt và run . Toàn thân cậu đẫm mồ hôi. Anh vội vă cởi toàn bộ quần áo trên người cậu . Nếu không v́ cậu bệnh đến mê man có lẽ cậu sẽ nhận ra bàn tay anh run lên thế nào khi chạm vào da thịt cậu tuy nhiên cái run ấy qua đi rất nhanh. T́m một bộ đồ trong chiếc tủ vải, anh tṛng vào người cậu sau khi dùng khăn khô lau nhẹ toàn thân .Cậu mềm oặt trong tay, anh như thấy ḿnh đang trở lại lúc xưa ôm trên tay tấm thân Thanh Hà. Cảm giác lúc ấy là sợ hăi và đau đớn .

Đỡ cậu nằm xuống, anh bước đến bịch đồ lúc năy và lấy ra chai dầu gió. Đổ dầu lên tay anh vừa xoa bóp hai bàn chân cậu vừa lắng nghe hơi thở cậu phát ra . Sau khi bóp chân anh chuyển sang bóp bàn tay lẫn cánh tay. Nắm bàn tay xương xương của cậu anh xót xa cảm nhận cậu gầy đi thấy rơ .Lúc này mồ hôi ở anh vă ra như tắm.

Căn pḥng dường như ngột ngạt hơn .



C̣n ba tiết nữa là tan buổi học nhưng Khánh Vi bồn chồn không yên . Cô không thể nào chú tâm vào việc học lúc này khi trong đầu cứ hiện ra h́nh ảnh Hoài nằm bệnh trong pḥng và cô quyết định nghỉ ba tiêt sau .
Dừng lại trước cánh cửa pḥng Khánh Vi hơi ngạc nhiên khi thấy cánh cửa chỉ được khép hờ chứ không đóng kín, nhẹ đẩy cửa vào , cô cố làm thật khẽ để tránh cho Hoài thức giấc nhưng h́nh ảnh trước mắt khiến cô đứng khựng lại . Không khó để cô nhận ra người đang xoa bóp chân cho Hoài là Phong .Thay v́ lên tiếng cô vẫn đứng yên nh́n cả hai. Một lúc sau Phong mới rời tay khỏi Hoài. Khi quay người lại anh đă ngạc nhiên khi thấy cô .

Giấu sự khó chịu trong đáy mắt cô lên tiếng :

_Chào anh Phong

Phong cất nhanh vẻ ngạc nhiên đi thay vào đó là câu trả lời :

_Chào em Khánh Vi, em đến năy giờ sao không lên tiếng vậy ?

Làm như không nghe câu Phong hỏi, cô đáp lại Phong bằng câu hỏi khác :

_Hoài thế nào rồi anh ?

Tuy Khánh Vi không muốn trả lời câu hỏi mà anh mới đưa ra nhưng anh vẫn không truy vấn mà trả lời cùng cô :

_Cậu ấy vẫn c̣n mê man .

Liếc sơ qua Hoài sau đó ánh mắt cô nhanh chóng chuyển hướng sang Phong , cô b́nh thản nói:

_Lúc sáng em có cho Hoài uống thuốc , có lẽ trong thuốc có tính an thần .

_Không đâu em, triệu chứng của Hoài là cảm lạnh , bệnh này nóng lạnh bất thường và khiến người bệnh thường xuyên mê man .

Nói rồi Phong quay qua sờ tay lên trán Hoài , khuôn mặt anh ẩn hiện sự lo lắng khi cảm nhận hơi nóng từ đó. Khánh Vi vẫn im lặng ngồi kế bên anh. Cả anh lẫn cô lúc này đều có cùng một nỗi lo trong ḷng .

Một lúc sau Khánh Vi xoay người qua nói cùng Phong :

_Gần tối rồi, anh Phong nên về đi . Em sẽ ở đây chăm sóc Hoài .

Nghĩ ngợi một chút Phong lắc đâu :

_Anh thật không yên tâm Vi à . Hoài cần đến bệnh viện .

Vi lại nói :

_. Đêm qua em từng khuyên Hoài đi bác sĩ nhưng anh ấy không chịu vả lại cảm lạnh thôi anh, em nghĩ chỉ cần nghỉ ngơi , uống thuốc sẽ nhanh khỏi thôi .

Chợt nhiên trong ḷng Phong dấy lên một nghi ngờ, từ lúc anh thấy Vi lặng yên vào pḥng và cứ đứng nh́n anh lẫn Hoài rồi những lời cô nói với anh lúc này, tuy rằng nghe như nó khá b́nh thường nhưng anh cảm giác như cô không muốn anh quan tâm chăm sóc Hoài. Nghĩ là thế nhưng anh lại tự vấn ḷng ḿnh có khi chính anh mới là người đa nghi thái quá .

Gói ghém những suy nghĩ trong đầu Phong đứng dậy nói :

_Vậy anh về đây, tối anh sẽ ghé .

Nói rồi anh quay ḿnh hướng ra cửa nhưng Khánh Vi nói mấy lời khiến anh đứng lại :

_Tối nay em sẽ ở lại đây. Anh Phong cứ yên tâm.

Nói rồi cô im lặng quan sát nét mặt anh .Những lời cô vừa nói đủ để anh hiểu cô muốn nói khéo anh như thế nào v́ thế nó dấy lên sự khó chịu hằn trên những đường nét khuôn mặt.

Phong khó chịu, đến lúc này anh không tài nào bao che sự nghi ngờ càng lúc anh càng dấy lên trong ḷng. "Khánh Vi không ưa anh " , đây là một trong những suy nghĩ mà anh từng bỏ qua nhưng lúc này anh không thể nào không tin chính bản thân ḿnh. Nhưng v́ cớ ǵ cô ấy ghét anh và có thái độ với anh như thế trong khi anh và cô tiếp xúc với nhau được bao lần đâu .
Tuy nhiên anh vẫn từ tốn đáp cùng cô :

_Tối nay anh sẽ đến thay em chăm sóc Hoài, Hoài là em họ của anh nên anh phải lo, c̣n em dù sao em cũng là con gái, qua đêm ở ngoài không tiện đâu Vi à .

Những tưởng khi nghe câu nói này Khánh Vi sẽ thôi không cản anh nữa nhưng anh đă lầm .

_Không có ǵ là bất tiện khi em là bạn gái của Hoài, anh Phong ạ .Chưa kể anh và Hoài đâu thực là anh em họ .

Nếu như lời nói của Khánh Vi có sức nặng có lẽ Phong đă bị chấn thương. Đây là lần đầu tiên có người khẳng định mối quan hệ giữa anh và Hoài. Từ lúc quen Hoài, hầu hết mọi người xung quanh đều nghĩ anh và Hoài là anh em họ , không ai biết trong mối quan hệ đó có ẩn t́nh nhưng hôm nay người vạch trần quan hệ đó lại chính là Khánh Vi. Chẳng lẽ cô đă cảm nhận được điều ǵ hay là Hoài nói cùng cô chăng ?

Anh liền hỏi ḍ :

_Hoài nói với em sao ?

Thay v́ trả lời anh Khánh Vi bật cười khiến anh nhíu mày:"Người con gái này không đơn giản như bề ngoài" Anh nghĩ trong ḷng và lặng im chờ đợi. Anh biết câu trả lời sẽ xuất hiện sau khi nụ cười chấm dứt .

_Nếu là phong kiến Trung Quốc anh em họ có thể lấy nhau nhưng thời nay th́ không anh Phong à . Em nghĩ anh cũng biết điều đó .V́ thế khi anh cùng chị ấy đính hôn cả hai đều được chấp nhận v́ không có quan hệ huyết thống. Thanh Hoài là em ruột chị ấy, lẽ dĩ nhiên với anh cũng thế, càng không có bất kỳ quan hệ nào th́ làm sao với anh lại trở thành em họ cho được .

Nói xong cô lại bật cười , không hiểu nụ cười của cô v́ vui thích khi nh́n nét mặt ngạc nhiên đến sựng cả người của Phong hay cô cười v́ một ư ǵ khác .


Phong lặng cả người ngạc nhiên với những ǵ Khánh Vi vừa nói, trong đầu anh cứ lùng bùng câu nói của cô "Thanh Hoài là em ruột chị ấy", có thể không ? Tại sao anh quên khuấy đi chuyện lúc đầu anh theo Hoài chính v́ Hoài giống Thanh Hà ? Và tại sao Khánh Vi lại quen biết Thanh Hà, c̣n biết giữa anh và Thanh Hà đă từng đính hôn , anh nghĩ Hoài không phải là người hay nói nhiều về người khác nhất là về người đă mất. Ngoài ra anh đoan chắc anh chưa từng quen biết Khánh Vi trước khi gặp Hoài nhưng ḱ lạ là cô lại biết anh, dường như khá rơ .

Rốt cuộc Khánh Vi là ai ?

Chợt Phong nhớ lại toàn bộ câu nói vừa rồi của Khánh Vi rồi quay nh́n vẻ mặt đang cười cợt của cô, thoáng chốc anh cảm thấy rùng ḿnh .Lần đầu tiên trong đời anh mới thấy một người con gái mang trên ḿnh nhiều khuôn mặt nạ như cô . May mắn cho anh v́ anh đă nhận biết được điều đó từ lúc này.

Lấy lại vẻ mặt b́nh thường , Phong đáp lời Khánh Vi :

_Em nói đúng, anh và Hoài thực ra không phải anh em nhưng anh luôn coi Hoài như em trai của ḿnh. Thôi, anh về đây. Mai rảnh anh sẽ ghé thăm Hoài. Em chăm sóc Hoài dùm anh nhé .

Và Phong quay người bước ra mở cửa, Vi không nói lời nào chỉ im lặng nh́n anh nhưng anh thấy rơ một tia sáng dị thường lóe ra từ mắt cô. Anh tự nhủ :" Cô bé , cô nhắc tôi về Thanh Hà để tôi cảm thấy có lỗi và ngừng yêu Hoài hay sao. Cô sai rồi, Khánh Vi à . Cô không biết rằng Thanh Hà...cô ấy không hề yêu tôi ."



Trong căn pḥng nhỏ , hơi nóng vẫn c̣n bao trùm . Ḍng đối thoại đă tắt đi bởi một người đă bước ra khỏi cửa c̣n một người lặng yên nh́n ra ngoài cửa sổ.
Tĩnh mịch !
Chỉ có trong tấm mền trùm giữa pḥng c̣n có một người không kềm được nước mắt của chính ḿnh.
Nước mắt rơi ra
....lặng lẽ ....
....lặng lẽ.....
........thấm vùi vào gối .



Gượng ḿnh ngồi dậy dựa lưng vào tường, tôi cảm thấy như ḿnh chỉ c̣n đủ sức để thở được một hơi. Căn bệnh này tẩm quất tôi đến lả người. Chưa khi nào tôi ghét bệnh hơn bây giờ và cũng chưa khi nào tôi cảm thấy ḿnh yếu ớt như hai ngày bệnh vừa qua . Phải, kể hôm nay nữa là ngày thứ ba tôi c̣n phải nằm yên trong pḥng và không biết lúc nào cái lạnh sẽ lại xuất hiện trong người. Nhưng bất kể điều ǵ tôi cũng không thể nào nằm hoài một chỗ mặc cho bạn gái của ḿnh chăm sóc hoài như thế, tôi muốn chống chọi với căn bệnh của ḿnh.

Không ổn rồi ! Vừa chống tay lên tường định đứng lên th́ lập tức mặt đất dưới chân tôi như chuyển động , cả căn pḥng xoay tṛn như chong chóng, tôi chới với ngă lăn ra giữa pḥng. May thay tôi ngă vào đống gối mền dưới nền. Bàn tay tôi bắt đầu run lên rồi lần lượt đến chân, dù là lạnh nhưng cả người tôi vă đầy mồ hôi. Luồn cả thân người vào đống mền tôi co quắp người lại run lên từng chặp .

Cái rét hành hạ tôi liên hồi.

Giữa lúc đó tôi nghe tiếng cánh cửa mở ra và tiếng chân người bước vào. Có khi nào là Khánh Vi không ? Nhưng không thể nào v́ giờ này Khánh Vi c̣n ở trường mà, cô ấy đă v́ tôi nghỉ liền mấy tiết học rồi. Tôi nghe tiếng bước chân người đó lại gần chỗ chiếc bàn nhỏ, h́nh như người ấy đang làm ǵ đó. Tôi sợ hăi. Có khi nào là ăn trộm không ? Trời ơi, tại sao không phải là lúc khác mà lại là lúc này cơn rét đến với tôi .

Người đó bước đến mở chiếc tủ vài của tôi. Thôi đúng rồi, chỉ ăn trộm mới có những hành động như thế. Nhưng trong tủ tôi ngoài quần áo th́ có cái ǵ quí giá đâu chợt tôi nhớ ra chiếc điện thoại của Phong trong đó . Nó không những trị giá cao mà đối với tôi nó là thứ duy nhất tôi có được từ Phong. Chẳng lẽ tôi phải mất nó hay sao ?

Chân tay tôi tê cứng lại, làm sao đây ?

Vừa run rẩy vừa nhắm chặt mắt tôi lắng nghe bước chân hắn. Hắn bước đến chỗ tôi, tôi tự hỏi ḷng, có khi nào hắn muốn giết người cướp của hay không ? Tôi thực sự sợ hăi. Lần này tôi gặp nạn trùng trùng, vừa bệnh vừa gặp trộm lại c̣n gặp kẻ giết người nữa. Tôi chỉ muốn la lớn lên nhưng lại sợ hành động đó sẽ dẫn cái chết đến sớm hơn nên tôi đành giả vờ mê man vậy biết đâu hắn thấy tôi mê man hắn sẽ buông tha cho tôi. Dù ǵ lúc này tôi cũng không thể nào gượng dậy nổi .

Và trời đất quỷ thần ơi, hắn không giết tôi mà là muốn cưỡng hiếp tôi. Tôi không thể nào chống chọy dưới bàn tay khỏe mạnh của hắn. Quần áo trên người tôi lần lượt chui ra ngoài mặc cho tôi cong cả thân người chống đối.

Tôi có phải là con gái đâu mà lại bị cưỡng hiếp thế này ?

Nhưng ngoài dự liệu của tôi, sau khi hắn cởi bộ đồ ướt mồ hôi của tôi ra hắn liền tṛng vào người tôi một bộ khác rồi xoay người cơng tôi trên vai. Từ trên người hắn tôi loáng thoáng nghe một mùi hương d́u dịu.

Tôi nhận ra đó là mùi nước hoa Phong thường dùng .



Mở khóa cánh cửa pḥng, Khánh Vi bước vào. Cô ngạc nhiên khi Hoài không có trong pḥng . Có lẽ nào Hoài đi ra ngoài trong khi c̣n bệnh như thế. Mới lúc năy cô c̣n dặn Hoài phải nằm nghỉ không được gắng sức ngồi dậy trong khi cô ra ngoài mua ít cháo. Trước khi đi cô c̣n cẩn thận khóa cửa pḥng và đem theo ch́a khóa bên ḿnh .
Chợt cô thấy một mảnh giấy đặt nghiêng trên bàn. Nhấc lên đọc, những con chữ nhảy múa trước mặt cô :

Khánh Vi,
Anh đưa Hoài đi bệnh viện .
Em đừng lo lắng
Phong

Cô giận run người, phút chốc tờ giấy hóa thành những vụn nhỏ rơi trên nền nhà minh chứng cho sự bực bội của một người .
Cửa vẫn khóa, sao Phong có thể vào ?



Bỏ tọt chiếc ch́a khóa "sơ cua" vào trong túi áo, Phong nhanh chóng quàng tay sau lưng giữ chặt cậu nhóc và bước xuống cầu thang. Một chiếc xe hơi đen tuyền đang chờ ở ngoài. Hôm nay anh không cầm lái mà tài xế là chú Tư quản gia .

Ôm Hoài bước vào xe, Phong đặt cậu an toàn nằm trong ḷng ḿnh. Anh vừa ôm cậu vừa nghĩ tới cái cảnh lúc năy th́ bật cười. Đời thuở nào một người hết sức cao ngạo như anh lại có hành động lén la lén lụt như một tên trộm thế kia. Nếu có người ngoài biết chắc anh không c̣n mặt mũi nào gặp người khác. Chưa hết, ăn trộm thường trộm của cải, vật chất nói chung là những thứ quư giá c̣n anh th́ ăn trộm "con người" mà người đó lúc này lại thiếu sức sống nữa chứ .

_Đến thẳng bệnh viện phải không cậu Hai ? Chú Tư liếc sơ vào kính chiếu hậu hỏi

_Không, về nhà

Phong trả lời ngắn gọn nhưng đủ hiểu. Chiếc xe hơi lại bon bon chạy. Phong vừa nh́n ra bên ngoài cửa kiếng vừa cười khoái trá "Khánh Vi, cô có lục tung tất cả các bệnh viện ở Việt Nam này cũng sẽ không t́m thấy Hoài đâu "


Về đến nhà, Phong bế Hoài đi thẳng vào pḥng ngủ của anh . Đặt ngay ngắn cậu xuống giường xong Phong liền rút từ trong túi quần một chiếc điện thoại di động đen tuyền. Anh muốn gọi bác sĩ đến nhà khám cho cậu .Cuộc gọi kết thúc nhanh. Phong tiến lại gần rồi khẽ khàng ngồi bên mép giường và lặng yên nh́n Hoài. Cậu vẫn mê man tuy nhiên anh mừng khi nh́n sắc mặt cậu lúc này, ít nhiều đỡ hơn ngày hôm qua .Chợt, anh thèm được chạm vào cậu tuy nhiên anh không dám đưa tay sờ lên má Hoài v́ anh sợ anh không ngăn được chính ḿnh mà ôm hôn cậu nên chỉ dám lần t́m tay cậu dưới chăn.

Kỳ lạ, anh cúi người ṃ mẫm cách mấy anh vẫn không t́m thấy tay cậu măi đến khi anh cảm thấy thân người cậu lay động anh mới ngước lên nh́n .

Cậu đă tỉnh giấc.



Tôi tỉnh giấc, nghe bên tai ḿnh có ai đó đang nói chuyện điện thoại. Tôi nhận ra người đang nói chính là Phong. Anh đang nói chuyện ǵ đó bên điện thoại. Tôi đưa mắt nh́n xung quanh nhận ra tôi không ở trong pḥng trọ của ḿnh mà đang ở trong một căn pḥng xa lạ . Căn pḥng này rộng gấp bốn lần căn pḥng của tôi , nó được trang trí tỉ mỉ từ bức tường cho đến ngọn đèn vàng kiểu cách, ốp trên tường là những thanh gỗ màu nâu bóng được chạm khắc tinh xảo ... nh́n những kiểu chạm khắc này tôi cứ ngờ ngợ và rồi sực nhớ ra. Đây chính là một trong những căn pḥng trong nhà của Phong .
Tôi tự hỏi ḿnh sao tôi lại ở đây ? Phút chốc tôi nhớ ra lần cuối trước khi mê man tôi đă nghe một mùi hương rất nhẹ trên lưng tên "ăn trộm" cũng là tên cưỡng bức tôi thay áo.

Tên ăn trộm và tên cưỡng bức đều là một người .

Chính là Phong !

Đang suy nghĩ th́nh ĺnh tôi thấy anh tắt điện thoại và quay người lại nh́n về phía tôi. Tôi vội vàng nhắm mắt lại và chuẩn bị tinh thần đối phó .Tôi cảm nhận từng bước chân anh đang tiến đến gần giường. Anh từ tốn ngồi xuống mép giường . Kỳ lạ là anh không làm ǵ hết, chỉ ngồi yên lặng nh́n tôi . Được một lúc, tôi chợt rúng động khi có bàn tay đang ṃ mẫm dưới tấm mền. Tôi ngạc nhiên và lấy làm khó hiểu tuy nhiên tôi nhanh chóng giải mă lư do đó . Anh muốn nắm lấy tay tôi .
Không để anh toại nguyện, tôi nhẹ nhàng đẩy bàn tay ḿnh nằm dưới thân người . Anh vẫn cứ t́m kiếm nhưng sự t́m kiếm của anh khiến tôi nhột nhạt và tôi khẽ động người .Tức khắc, anh nhận ra rằng tôi đă tỉnh .

_Anh t́m cái ǵ đó ?

_À ...cậu đă tỉnh rồi sao ?- Không đáp câu hỏi của tôi, anh lại hỏi ngược về tôi rồi toe toét cười

_Tôi hỏi anh, lúc năy anh t́m cái ǵ đó ?

Anh vẫn cười :

_Tôi t́m ch́a khóa .

Tôi vốn biết khó có thể bắt anh trả lời đúng những ǵ anh đă làm nhưng câu trả lời của anh khiến trong mắt tôi hiện lên một dấu hỏi to tướng .

_Ch́a khóa nào nằm dưới mền chứ. Anh đừng có xạo.

_Có chứ sao . Tôi đă t́m thấy rồi .

Lại nữa rồi, anh làm tôi ṭ ṃ. Không lẽ suy nghĩ lúc năy của tôi là sai hay sao ? Tôi liền cong cớn lên :

_Vậy ch́a khóa đâu ?

Thay v́ trả lời tôi, anh lại cười thật lớn, nụ cười làm tôi khó chịu. Nhưng rồi anh cũng thôi cười rồi tỉnh rụii đáp cùng tôi :

_Ch́a khóa đă biến mất khi mở được cái rương. Trong cái rương có một con ma mê ngủ . Nó ngủ suốt ngày mặc cho người ta mang cái rương chứa nó đi khắp nơi . Nhưng lúc này nó đă tỉnh v́ có một vị thần đă kiếm ra chiếc ch́a khóa mở cái rương đó và ...

Phong chưa kịp nói tiếp th́ liền sau đó một vật to trắng bay vèo như tên lửa nhắm thẳng vào mặt anh. Chưa kịp tỉnh ra th́ tên lửa thứ hai đă được phóng tiếp, lần này anh chụp được . Anh bật cười to. May mắn cho anh, trên giường chỉ có hai cái gối chứ nếu nhiều hơn, anh không biết lấy đâu ra tay để chụp cho kịp .
Thế nhưng cái bệ phóng tên lửa dường như vẫn chưa thơa măn khi thấy mục tiêu chỉ bị trúng đúng một lần nên vẫn hằm hè đ̣i phun lửa tiếp .

_Ma hả, vị thần hả, anh muốn ǵ ? Anh không c̣n muốn sống nữa đúng không ?

Hét lên xong anh thấy cậu mệt nhọc thở ra . Anh nghĩ lúc này cậu vẫn c̣n chưa khỏe lắm , không nên làm cho cậu giận v́ thế anh cố nhịn cười khuyên bảo :

_Ừ, đợi cậu khỏe lại rồi muốn cho tôi sống hay chết ǵ th́ tùy cậu. Hiện giờ cậu cảm thấy trong người thế nào Hoài ?

Anh ân cần nh́n cậu hỏi han và thấy cơn giận trong cậu lắng dần .

_Tôi vẫn mệt. Nhưng mà ..tại sao tôi lại ở đây ?

Cái nhướng mày đặt câu hỏi của Hoài làm anh không biết nên trả lời thế nào. Chỉ v́ nếu anh nói ra lúc này khó mà tránh được việc cậu hét lên giận dữ . Lúc này cậu lại là người bệnh . Không có vị bác sĩ nào khuyến khích việc để cho người đang mang bệnh có tâm trạng như thế cả .
Anh đành phải t́m lời khác để nói cùng cậu . May sao tiếng gơ cửa pḥng đột ngột vang lên liền sau đó là tiếng chú Tư vọng vào :

_Thưa cậu Hai, bác sĩ đă đến .

Phong liền đứng dậy nói cùng Hoài :

_Khám bệnh xong chúng ta nói chuyện tiếp nhé

Và anh nhanh chóng bước ra ngoài nhường căn pḥng lại cho vị bác sĩ già từ tốn bước vào .

Gần một giờ sau , vị bác sĩ ấy mới ra khỏi pḥng của Hoài và bước vào thư pḥng nơi Phong đang đợi .Sau khi mời bác sĩ ngồi, Phong lo lắng hỏi :

_Bác sĩ ,cậu ấy thế nào rồi ?

_Cậu ấy chỉ càm lạnh thôi tuy nhiên nếu để lâu không trị hẳn sẽ có nhiều khả năng chuyển sang thương hàn .

Nghe bác sĩ nói thế Phong căng thẳng cả người, cũng may anh "bắt cóc" cậu về nhà anh và sớm gọi bác sĩ chứ không th́ ...Anh vội vàng hỏi tiếp :

_Thế th́ nếu chữa bệnh này th́ bao lâu mới khỏi ?

_Như chữa trị đúng cách b́nh thường th́ chỉ cần hai ngày là khỏi nhưng thể trạng cậu ấy hơi kém , cơ thể khá suy nhược nên có lẽ phải mất hơn ba ngày.

_Vậy cần phải làm ǵ thưa bác sĩ ?

_Lúc năy tôi có chích cho cậu ấy hai mũi thuốc . Hiện giờ cậu ấy đă ngủ. Tôi sẽ kê toa thuốc lẫn thực đơn bồi bổ cho cậu ấy .

_Vâng, cảm ơn bác sĩ .

Nói rồi vị bác sĩ mở túi xách và rút ra một tệp giấy cùng cây viết bắt đầu liệt kê đơn thuốc trong khi đó Phong đứng dậy đi về phía bàn và bấm điện thoại.

Một lúc sau có tiếng gơ cửa nhẹ, Phong đáp "Mời vào ". Chú Tư xuất hiện liền sau đó

_Chú Tư nhận toa thuốc của bác sĩ và tiễn bác sĩ về giúp tôi nhé. Tôi qua pḥng xem cậu ấy thế nào.

_Vâng, thưa cậu Hai .

Sau lời đáp của chú Tư, Phong nhanh chóng bước ra ngoài .

Lúc này vị bác sĩ đă kê xong toa thuốc và mỉm cười đưa cho chú Tư :

_Tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy lo lắng cho ai như thế ? Cậu bé trong pḥng là ai thế ông Tư ?

Chú Tư từ tốn trả lời :

_Cậu ấy là bạn của cậu Phong

"Đơn giản là bạn thôi sao " , hơn mười năm nay ông là bác sĩ riêng của nhà này, ông tiếp xúc với Phong không nhiều nhưng cũng không hẳn là ít và đây là lần đầu tiên ông thấy Phong thật sự ôn nhu và lo lắng cho một người .
Thật kỳ lạ là xưa nay Phong là người khá kín đáo trong việc thể hiện ḿnh .
Điều ǵ đă khiến Phong thay đổi ?



Phong không ngồi bên mép giường mà ngồi trên một chiếc ghế đặt kề giường nh́n cậu . Gương mặt cậu khi ngủ hiền như một thiên thần , mái tóc xơa mềm trên gối đă dài ra hơn so với lúc trước . Những sợi tóc không đen nhánh mà anh ánh màu nâu bóng mượt . Làn da trắng mịn, không hồng hào mà hơi xanh v́ bệnh nhưng không v́ thế mà giảm đi sắc đỏ của bờ môi . Nh́n vào nó anh chợt thấy ḷng ḿnh thôi thúc "Bao lâu rồi anh không được nếm hương vị của nó" . Dường như đă lâu lắm rồi, bởi v́ không ai khác ngoài anh nhận ra cổ họng ḿnh đă biến thành một hoang mạc khô cằn sỏi đá . Từ buổi chiều hôm đó, thiên đường phút chốc hóa thành địa ngục. Cậu chính là thiên thần canh giữ cánh cổng thiên đường .

Thiên thần đă từ chối anh .

Phải, anh thừa nhận anh đă không minh bạch mối quan hệ cũng như t́nh cảm của anh với cậu nhưng anh thực sự có lư do. Đó chính là t́nh cảm giữa anh và cậu, giữa hai người đàn ông với nhau, t́nh cảm ấy không được xă hội cũng như khá nhiều người chấp nhận. Nó luôn bị kỳ thị . Nếu anh công khai t́nh cảm th́ không chỉ bản thân anh bị ảnh hưởng mà cậu cũng sẽ bị người đời săm soi, ḍm ngó , liệu cậu có đủ nghị lực để vượt qua hay không ? Chưa kể, anh mới chỉ càm nhận một cách manh nha cảm t́nh của cậu và nó vẫn không chắc chắn trong khi anh có thể quả quyết tấm chân t́nh của anh dành cho cậu là thật . Nếu cậu phủ nhận th́ anh sẽ thế nào ?

C̣n với Kiều Loan, cậu đă hiểu lầm hoàn toàn tuy nhiên lần đó cậu cơ bản không chịu nghe anh giải thích thậm chí c̣n cố t́nh chọc cho anh giận. Cơn tức đă khiến anh buông lời vĩnh biệt để rồi chuỗi ngày sau đó anh mệt mỏi t́m kiếm sự lăng quên , t́m kiếm cho bản thân cái cảm giác yêu thương nhưng anh không thể nào t́m được để rồi cuối cùng anh phải giơ tay lên đầu đúng như trong một câu danh ngôn "trong chiến trận, kẻ giơ hai tay lên đầu là kẻ chiến bại , trong đua xe kẻ giơ hai tay lên đầu là kẻ chiến thắng "

Anh là kẻ chiến bại .



Ông không gơ cửa v́ sợ kinh động đến giấc ngủ của người bệnh trong pḥng nên đành đẩy thật nhẹ. Ông bước vào như một con mèo già rón rén . Cậu chủ của ông đang ngồi kế giường nơi người bệnh đang nằm. Trông dáng vẻ cậu thật buồn, ánh mắt cậu không rời khuôn mặt cậu bé ấy, cả thân thể đều bất động theo ánh nh́n .

Ông Tư khẽ thở dài .

Đă ba năm rồi ông mới lại thấy ánh nh́n dịu dàng của cậu, lần cuối cùng ở cậu chính là lúc ôm trong tay cô Thanh Hà . Và kể từ đó trong ánh mắt cậu chỉ c̣n là sương giá và băng lạnh thậm chí trong lúc nh́n cậu cười ông cũng không t́m thấy một nét nào khác lạ trong ánh mắt ấy . Rồi một ngày cậu dặn ông đợi cửa và đón một người bạn, ông cứ tưởng đó là một người bạn trong công việc của cậu nhưng khi gặp mặt cậu bé ông thật sự kinh ngạc. Cậu có khuôn mặt lẫn vóc dáng của cô Hà tuy nhiên cậu trẻ hơn, nhút nhát hơn cô ấy .Cậu nói chuyện với cậu bé ấy trong thư pḥng được một lúc ông thông báo với cậu là cô Kiều Loan đến.

Cả ba người họ nói chuyện với nhau những ǵ ông không biết chỉ biết là cậu bé đó đă chạy nhanh ra ngoài và cậu hấp tấp đuổi theo c̣n trong thư pḥng cô Kiều Loan ngồi khóc. Đến khi cậu trở về, cô Kiều Loan cũng không ở lại nhưng sóng gió bắt đầu nổi lên. Cậu như biến thành người khác. Cậu giận dữ đập phá đồ đạc trong pḥng và gục ngă .Ông không biết cậu gặp phải điều ǵ nhưng nh́n cậu ḷng ông đau quặn. Khi tỉnh lại cậu bỏ nhà ra khách sạn ngủ và cậu quan hệ với những người con gái lạ nhưng rồi tất cả vẫn không khiến cậu trở lại b́nh thường. Cậu lang thang mỗi đêm cho đến gần mười hai giờ khuya mới trở về khách sạn . Cậu khiến ông lo lắng đến mụ mẫm người. Mấy đêm ấy mưa băo giăng đầy trời.

Rồi một ngày cậu gọi ông đem xe đến đưa cậu đi đón một người đang bệnh nặng. Người bệnh lại chính là cậu bé ấy .
Lúc này cậu đang ngồi bên giường nh́n cậu bé đó ngủ . Ánh mắt cậu ôn nhu và tŕu mến. Dường như tất cả sự dịu dàng đều tập trung vào đó .
Ông thực không biết phải nghĩ ǵ về điều này, là tốt hay là xấu, là họa hay là phúc ông không thể nào minh bạch được chỉ biết rằng ông thực sự muốn cảm ơn cậu bé .

Nhờ có cậu bé ấy, cậu mới chịu trở về nhà.


Tuy nhiên lúc này không phải là lúc để ông ngỏ lời cảm ơn mà là nhắc chừng cậu chủ . Từ đêm qua đến giờ cậu thức trắng canh chừng bên cậu bé ấy, cậu không rời dù chỉ một giây càng không chợp mắt t́m cho riêng ḿnh một giấc ngủ .Ông sợ không khéo sau khi cậu bé ấy hết bệnh th́ đến phiên cậu chủ bệnh . Điều đó không phải là một điều không thể xảy ra .

Chậm răi lẫn dè chừng ông bước đến gần Phong rồi từ tốn nói :

_Cậu Hai

Ông thấy Phong uể oải đáp :

_Ǵ vậy chú Tư ?

_Đă đến giờ ăn sáng và uống thuốc đúng theo toa thuốc của bác sĩ . Có nên đánh thức cậu ấy dậy hay không ?

Chỉ cái nhíu mày của Phong cũng khiến ông thôi không dám hỏi tiếp tuy nhiên ông cảm thấy hơi thở của ḿnh trở nên nhẹ nhơm hơn khi thấy cái nhíu mày ấy dăn ra ngay sau đó .

_Phiền chú mang thuốc lẫn đồ ăn vào đây .

_Vâng thưa cậu - Ông vội đáp lời Phong tuy nhiên liền sau đó ông không quên thêm vào một câu - Cậu Hai, từ đêm qua đến giờ cậu cũng chưa ăn ǵ.

_Dọn thêm một phần cho tôi .

Không cần nói thêm một lời nào, ông vội vàng xoay ḿnh quay bước ra ngoài .
Cánh cửa pḥng được mở ra và khép lại nhẹ nhàng .

Một lúc sau ông Tư cùng một chị hầu khệ nệ bước vào, trên tay là hai khay đồ ăn lẫn thức uống .Sau khi đặt xuống chiếc bàn chữ nhật nhỏ nhắn gần giường , hai người vội vă rút lui dưới cái nh́n lẫn gật đầu của Phong. Căn pḥng trở lại sự yên tĩnh vốn có của nó .


Lúc này Phong mới đứng dậy vặn ḿnh nhất là hai bờ vai đă cứng lại kể từ hôm qua sau đó anh liếc nh́n Hoài .Nửa anh muốn để yên cho cậu ngủ tiếp nhưng nửa anh muốn đánh thức cậu dậy. Suy đi nghĩ lại cuối cùng anh đă có quyết định .
Ngồi xuống mép giường anh cúi ḿnh hôn lên môi Hoài , bước đầu anh hôn thật nhẹ nhàng và uyển chuyển. Bàn tay anh từ từ ôm nhẹ hai bờ vai cậu . Vẫn giữ tư thế đó anh cứ miên man nhưng tốc độ càng lúc càng tăng dần cho đến khi hơi nóng từ anh tỏa ra lan sang người cậu .Anh những muốn dùng nụ hôn đánh thức cậu nhưng chỉ cần chạm đến môi cậu anh đánh mất tự chủ bản thân. Sự khao khát trong anh biến anh thành ngọn lửa đốt cháy chính ḿnh và cậu .
Nhưng ...giữa lúc lửa đang cháy cao , một ṿi nước lớn đă nhanh chóng dập tắt nó .
Hoài cắn vào môi anh. Đau điếng . Cũng may rằng không chảy máu nhưng cái đau khiến anh buộc phải buông cậu ra trước khi nghe một tiếng hét lớn sém làm thủng màng nhĩ .

_Anh đi chết đi cho tôi !

Mặc dù môi anh vẫn tê rần trước cú "xực" của Hoài nhưng anh vẫn trân ḿnh đáp. Và ngược lại, câu trả lời của anh âm lượng nhỏ chỉ bằng một phần mười câu hét vừa rồi của cậu .

_Không thể được . Tôi chết đi rồi lấy ai hôn đánh thức cậu dậy .

Nói rồi anh tỉnh bơ bước đến bên chiếc bàn nhỏ nơi chứa hai khay đồ ăn mặc cho sau lưng hai mũi tên lửa phóng theo và đáp cả xuống đất loáng cái phát ra hai tiếng nổ "bịch ! bịch !" . C̣n Hoài th́ tức tối đạp chân mạnh vào thành gỗ dưới chân giường .

_Tôi không cần anh đánh thức tôi bằng cách đó .

Cái đau ở môi vẫn c̣n âm ỉ khiến Phong bực ḿnh . Anh trơ tráo :

_Vậy th́ tôi được ǵ khi hôn cậu ? Hừ , làm ơn c̣n mắc oán .

Tôi nh́n anh đưa tay lên dây dây bờ môi mà uất cả người . Nói không lại tôi đành giương đôi mắt tóe lửa hướng về anh và lấy hết hơi tuôn ra một tràng :

_Anh là đồ cơ hội, đồ trơ tráo, đồ thừa nước đục thả câu, đồ khốn kiếp ...

_Vậy cậu có tin cái "đồ khốn kiếp" ấy sẽ tiếp tục hôn cậu nếu cậu không ngậm miệng lại không ?

Như một cái đài phát thanh đang phát bỗng dưng cúp điện tắt cái rụp, tôi khổ sở ngưng chính ḿnh và giấu tất cả những lời muốn phát ra sâu vào tận cùng cuống họng dù là trong đôi mắt vẫn không ngừng chửi rủa .

_Bây giờ cậu có hai lựa chọn, một là tự bước xuống giường và lại đây ăn sáng với tôi c̣n hai là tôi sẽ bế cậu lại đây và mớm cháo cho cậu . Cậu chọn đi .

Nghe thế, mặt tôi đương nhăn nhó bỗng méo xẹo như cái bánh bao bị ai nắn lại .Tôi tự hỏi chính ḿnh trên đời này liệu có câu nói nào vừa mang tính ra lệnh kèm tính hăm dọa cực kỳ kinh khủng như câu nói của Phong hay không ? H́nh như chỉ có một và tôi lại chính là người duy nhất gặp phải .

Bước xuống giường rồi đi về phía ghế đối diện anh, tôi hậm hực ngồi xuống. Trước mặt tôi là một tô cháo kèm một ly nước cam. Tô cháo vẫn c̣n nghi ngút hơi nóng, trong hơi nóng đó c̣n cay nồng mùi hành lẫn tiêu bất giác nh́n nó tôi bỗng liên tưởng đến tô cháo hành trong Chí Phèo . Chí Phèo sau khi xơi tô cháo hành đă cảm t́nh với Thị Nở, liệu tôi xơi tô cháo này xong có giống như Chí Phèo hay không ? Từ ư nghĩ đó tôi không hay chính ḿnh đang ḍm sang Phong bằng đôi mắt nghi hoặc .

_Cháo nóng quá hay sao ?

_Không - Tôi vội vă lắc đầu rồi xua tan cái suy nghĩ tức th́ trong đầu và hướng cái nh́n của ḿnh sang khay đồ ăn của anh . Trên đó là một dĩa thịt ḅ bít tết kèm trứng, patê, cà chua và một ít xà lách. Ngoài ra c̣n có một ổ bánh ḿ và một ly cà phê đen .

Phong đang xé bánh ḿ thành miếng nhỏ và chấm vào ḷng đỏ trứng .Nh́n anh xơi ngon lành tự dưng tôi đâm chán cái tô cháo cùng ly nước cam .

_Tại sao tôi phải ăn cháo trong khi anh ăn bánh ḿ ?- Tôi cắt cớ

Anh dừng ăn một chút khi nghe tôi hỏi nhưng rồi cũng đáp :

_Vậy th́ tại sao con ḅ th́ ăn cỏ c̣n con gà th́ ăn thóc ? Cậu trả lời đi rồi tôi trả lời cậu .

Cục tức lại nghẹn ngay cổ họng tôi , nếu không v́ tôi hiểu ḿnh đang bệnh cần ăn cháo hơn là bánh ḿ chứ không th́ tôi sẽ đổi phần cháo và giành phần bánh ḿ cho riêng ḿnh mặc kệ ḅ hay gà, cỏ hay thóc

Ăn xong phần của ḿnh một cách ngon lành tôi vẫn thèm thuồng nh́n sang Phong . Dường như hiểu cái nh́n của tôi anh nói :

_Không được, ăn nhiều hệ quả là ngủ nhiều mà ngủ nhiều cũng không tốt. Lúc này cậu cần ăn và uống thuốc theo thực đơn .

Nói rồi anh lấy từ trên bàn chiếc hộp chữ nhật dài và mở ra. Bên trong hộp được chia ra hai mươi mốt ô, mỗi ô chứa những phần thuốc được chia ra cho những buổi sáng, trưa, tối trong bảy ngày .Anh đưa tôi một phần thuốc dành cho buổi sáng :

_Nếu cậu muốn khỏe hơn và có nhiều sức lực hơn để căi cọ với tôi th́ cậu uống đi .

Tôi nhận lấy ngay và nhanh chóng uống phần thuốc đó. Tôi đâu dại ǵ muốn căn bệnh của ḿnh kéo dài nhưng c̣n vụ căi cọ th́ tôi phải lên tiếng :

_Tôi sẽ chóng hết bệnh hơn nếu như anh đừng chọc tức tôi .

Nói xong tôi chỉ thấy anh cười, nụ cười kéo dài đến mang tai. Điều đó chẳng làm tôi vui mà càng khiến tôi nhận ra một điều .

Tôi là đối tượng để anh trêu chọc.

Trời ơi, có phải thế không ?



Sau khi dặn ḍ và hướng dẫn tôi làm quen với pḥng vệ sinh trong pḥng , Phong đi ra ngoài . Anh nói anh có việc phải giải quyết rồi sẽ quay lại vào lúc trưa . Tôi không nói không rằng chỉ im lặng nghe. Lúc này tôi muốn được một ḿnh hơn là cứ đối diện anh rồi bị anh chọc đến phát điên lên .

Bước vào pḥng tắm làm vệ sinh cá nhân qua loa tôi mới tươi tỉnh đi ṿng quanh căn pḥng của Phong . Chỉ là một căn pḥng ngủ thôi mà diện tích của nó gấp ba lần căn pḥng tôi ở trọ . Nó lại được trang trí tỉ mỉ từng chi tiết khiến cho tôi phải thích thú. Từ màu sắc cho đến phong cách đều toát lên vẻ đẹp trang trọng mà thanh nhă .Loanh quanh một hồi tôi bước lại giường, bên hông giường có một chiếc tủ nhỏ , trên đó có một quyển sách. Tôi ṭ ṃ cầm lên và giở ra vài trang. Từ trong trang sách ấy có một tấm h́nh rơi ra . Tôi cúi xuống nhặt lên và nhận ra ngay người trong h́nh. Người ấy có dáng h́nh giống tôi . Chợt tôi nhớ ra bữa trước tôi bị đánh thức bởi cuộc nói chuyện giữa Phong và Khánh Vi . Phong đă nói một câu khiến tôi đau ḷng "anh và Hoài thực ra không phải anh em nhưng anh luôn coi Hoài như em trai của ḿnh " Tôi đă khóc rấm rứt trong chăn v́ điều đó mà quên mất trước đấy Khánh Vi từng nói một câu khiến tôi kinh ngạc "Thanh Hoài là em ruột chị ấy"

Liệu người con gái trong bức h́nh này có thực là chị tôi hay không ? Tôi nhất định phải t́m hiểu về điều này.

Bắt đầu từ Phong .

Trưa, Phong quay về . Bước vào pḥng anh đă thấy Hoài nằm trên giường trong tay là một quyển sách của anh. Quyển sách đó nói về những công tŕnh xây dựng trên thế giới. Anh cười thầm . Có lẽ cậu không ngủ được nên đọc sách để giải khuây. Tuy nhiên khi thấy anh vào cậu đă thôi không nh́n sách mà ngước lên nh́n anh. Dường như cái nh́n có ẩn chứa điều ǵ đó rất lạ .

_Tại sao tôi lại ở đây ?

Chưa kịp cởi chiếc áo vest bên ngoài anh cảm thấy cả người căng ra trước câu hỏi của cậu. Anh than thầm trong ḷng "sóng gió lại bắt đầu rồi" và im lặng cởi áo rồi vắt chiếc áo lên móc sau đó bước đến bên chiếc tủ gỗ âm tường. Lấy ra một chiếc áo thun và một chiếc quần short lửng, anh tỉnh bơ bước vào pḥng tắm mặc cho câu nói của cậu nhóc chạy theo sau lưng :

_Tôi hỏi sao anh không trả lời ?

Tắm xong anh bước ra rồi mỉm cười nh́n cậu :

_Tôi bắt cóc cậu về đây, được chưa ?

_Anh - Cậu nhóc gầm lên - Tôi muốn về lại pḥng trọ .

Anh phản đối ngay lập tức :

_Không được, cậu vẫn c̣n bệnh.

Nhưng cậu vẫn ngoan cố :

_Mặc kệ tôi. Anh muốn ǵ ở tôi chứ ?

Nghe câu hỏi này của Hoài anh chợt đưa tay sờ nhẹ lên mũi ḿnh cười cười rồi tinh tỉnh hỏi ngược về cậu :

_B́nh thường người ta bắt cóc để làm ǵ nhỉ ?

_Anh ... Tôi làm ǵ có tiền mà anh đ̣i tống

Nh́n thấy cậu chu mỏ lên căi mà anh muốn nhịn cũng không thể, tiếng cười bật ra sảng khoái, liền sau tiếng cười anh nhoài người lên giường đối mặt nh́n cậu :

_Tôi đâu có ư muốn tống tiền cậu, tôi chỉ khoái "tống...t́nh" thôi

Liền sau đó anh áp ḿnh hôn lên môi cậu mặc cho đôi mắt cậu đang trợn tṛn lên nh́n anh. Tay chân cậu chơi đạp anh liên tục tuy nhiên dưới sức nặng cơ thể anh, cậu vô phương thắng. Môi anh không ngừng chuyển động trên môi cậu . Cậu vẫn ngoan cố ngậm chặt cho đến khi cậu không chịu đựng được áp lực và hé mở. Anh nhanh chóng len vào và cuốn lấy lưỡi cậu. Từ sâu thẳm anh cảm nhận sự tê rần ở đầu lưỡi do cậu đem đến liền sau đó một cảm giác say đắm truyền đến khiến anh không thể kềm chế ḿnh. Hé mắt anh thấy cậu cũng đă nhắm nghiền mắt, dường như cậu cũng đang cảm thấy như anh bằng chứng là cả người cậu đều thả lỏng, không c̣n giăy giụa như lúc này. Anh nhận ra anh thực sự yêu cậu, nhất là cái vẻ mặt lúc này. Vẻ mặt ấy là bằng chứng rơ rệt nhất, nó hơn cả một lời thú nhận :"Cậu cũng yêu anh "

Nhẹ nhàng nhả môi cậu ra để cậu có thể thở, anh dời nụ hôn của ḿnh rơi sang má, sang mắt rồi sang trán cậu . Anh hôn cả lên mái tóc nâu mềm, vừa hôn anh vừa th́ thầm :

_Anh yêu em ...

_Anh yêu em ...

_Anh yêu em ...

Và anh gọi tên cậu :

_Hoài ơi...

Cậu có nghe thấy. Anh thấy tay cậu ṿng qua ôm trọn lưng anh sau đó áp cả người lên anh và dù nhắm nghiền mắt cậu vẫn t́m môi anh lặng lẽ. Sự lặng lẽ đó thay cho câu trả lời mà anh là người duy nhất hiểu. Anh rúng động toàn thân. Đây là lần đầu tiên, cậu chủ động. Những lần trước cậu hoàn toàn bị động theo anh, bất quá cái lần ở thư pḥng là do anh áp chế cậu, lần này th́ không. Khi môi cậu áp lên môi anh, anh cảm thấy cả thân người như một quả bóng căng ra. Anh sợ chính ḿnh sẽ nổ tung. Anh cố kềm hăm và gượng nhẹ với cậu. Anh lo lắng cả nụ hôn của ḿnh sẽ làm cậu vỡ bởi v́ lúc này bờ môi cậu là cả một chén thánh ngọt ngào rót vào trong anh những êm đềm, sâu lắng. Bất giác anh ôm trọn cả người cậu sát vào ḿnh. Nhưng liền sau đó anh cảm nhận một vị mặn len nhẹ vào môi.

Cậu khóc.

Anh lập tức nhả môi cậu ra rồi day nhẹ người cậu, đau đớn hỏi :

_Sao thế em ? Anh làm em đau sao Hoài ?

Cậu nhắm mắt lắc đầu không đáp, chỉ có nước mắt lặng lẽ tuôn.
Lúc này đầu óc anh dường như bị ngưng trệ, anh không thể nào t́m ra nguyên nhân v́ sao đang lúc anh âu yếm cậu, cậu lại khóc. Anh chỉ c̣n biết năn nỉ cậu .

_Em nói đi Hoài. Anh đă làm ǵ sai ?

Cậu rơm rớm nước mắt nh́n anh. Nh́n những bọng nước nhỏ c̣n đọng trên mắt cậu anh cảm thấy như ruột gan ḿnh đang thắt lại. Anh cảm thấy sức chịu đựng của bản thân đang giảm dần. Anh cố van nài cậu nói :

_Đừng như vậy Hoài. Anh không thể nào chịu nỗi khi nh́n em khóc.

Lần này cậu đă chịu nói :

_Đây sẽ là lần cuối chúng ta hôn nhau .

Câu nói của Hoài vang vào tai Phong như một tiếng chuông cực lớn khiến toàn thân anh đông cứng lại. Anh thấy ḿnh như kẻ tù tội nhận được lệnh hành quyết mà không hay bản thân bị tuyên án v́ tội ǵ . Anh vội vàng chất vấn :

_V́ sao vậy Hoài ?

_Chẳng phải lần trước anh từng nói với Khánh Vi, anh chỉ xem tôi là em trai của anh sao ?

Lời nói của Hoài lại làm anh chấn động lẫn ngạc nhiên. Trong chớp mắt anh nhớ ra lần gặp Khánh Vi ở pḥng trọ của cậu anh có trả lời trước khi ra về rằng "Em nói đúng, anh và Hoài thực ra không phải anh em nhưng anh luôn coi Hoài như em trai của ḿnh ..." Trước đó anh thấy cậu vẫn c̣n mê man. Thật không ngờ cậu tỉnh lại và nghe thấy tất cả tuy nhiên đó chỉ là lời anh nói qua loa với Khánh Vi. Nó không phải là thật .Anh chưa bao giờ xem cậu là em trai cả.

Lúc này nh́n sâu vào mắt Hoài, Phong cảm thấy khổ sở cho chính ḿnh. Chỉ v́ một lời nói b́nh thường anh không chú trọng đến nhưng nó lại khiến cậu khóc như thế này. Chợt anh hiểu ra chính v́ cậu cũng yêu anh nên những ǵ anh nói cậu mới quan tâm kỹ như thế, có điều cậu ngây thơ quá, lúc nào cũng dễ dàng tin những ǵ người khác nói để rồi tự làm khổ bản thân và làm khổ anh.

Nghĩ ngợi giây lát Phong liền đưa tay nắm nhẹ lên hai bờ vai Hoài và bắt cậu nh́n thằng vào anh chậm răi nói :

_Nh́n anh nè Hoài, lúc này đây anh khẳng định với em một điều. Anh yêu em. Anh không phải là người tùy tiện nói ba tiếng này với bất kỳ người nào khác nhưng một khi anh nói ra ba tiếng đó chính là anh thực sự nghiêm túc với t́nh cảm của ḿnh huống hồ nếu anh xem em là em trai anh sẽ không lo lắng, bảo vệ và yêu thương em đến thế này đâu Hoài. Có rất nhiều cách để thể hiện sự chăm sóc, quan tâm của người anh đối với em trai nhưng không phải là những ǵ anh từng làm với em.

Ngưng một chút anh chăm chú nh́n cậu để t́m hiểu xem cậu đă hiểu những lời anh nói đến đâu tuy nhiên anh vẫn thấy ḿnh cần phải nói thêm vào :

_V́ t́nh cảm của chúng ta không phải là t́nh yêu giữa trai gái b́nh thường nên anh không thể nào dơng dạc tuyên bố với mọi người rằng anh yêu em. Trước người khác anh chỉ có thể nói rằng anh xem em như em trai hay anh và em là anh em họ với nhau nhưng anh mong em hiểu hơn ai hết là anh thực sự yêu em Hoài à .

Nói đến đây anh thấy cậu đưa tay quệt mắt. Dường như cậu đă hiểu ít nhiều những ǵ anh vừa nói . Anh thấy cậu khẽ nhoài vào ḷng anh. Anh cũng nhẹ nhàng ôm cậu :

_Anh không có ǵ chứng minh cho lời nói nhưng nếu em thực sự không tin th́ anh sẽ chấp nhận nói ra cùng tất cả mọi người t́nh cảm của anh đối với em

_Đừng, em tin rồi. - Hoài đưa tay lên chặn lấy môi anh, anh thấy ngón tay cậu khẽ run. Anh liền hôn lên những ngón tay đó

_ Thế c̣n .... chị Kiều Loan th́ sao ?

Cậu không nhắc đến th́ anh đă quên mất chuyện lần trước với Kiều Loan, cậu không cho anh giải thích . Cậu hại anh giận đến điên cả người cùng một thời gian t́m cách quên cậu trong đau khổ . Nghĩ đến điều đó anh cảm thấy sự giận dữ của ḿnh hằn học trong từng câu nói :

_Lần đó em làm anh giận muốn điên lên biết không Hoài ? Em đă không cho anh giải thích lại c̣n tuyên bố thẳng thừng với anh rằng em không yêu anh . Em cố t́nh trêu ngươi anh, nghĩ lại giờ anh chỉ muốn đập cho em một trận v́ cái tính khí của em lúc đó .

_Nhưng ...lúc đó em cũng ...- Cậu ấp úng nói

_Em ngoan cố không cho anh giải thích nhưng lại hoàn toàn tin vào những lời người khác nói. Kiều Loan, cô ấy nói ǵ th́ cũng là từ miệng cô ấy mà ra chứ có phải chính anh khẳng định đâu. Từ trước đến nay anh chưa hề xem cô ấy là bạn gái huống hồ ǵ là vợ chưa cưới. Trừ khi chính miệng anh khẳng định điều đó c̣n không th́ anh mong em để ngoài tai những lời nói ấy. Hăy đặt niềm tin vào anh được không, Hoài ?

Anh soi bóng ḿnh trong mắt cậu nhận ra trong ánh mắt cậu có một tia sáng lấp lánh. Ít nhiều lúc này cậu đă tin ở anh nhưng quả thật qua những gi xảy ra khiến anh cảm thấy lo sợ . Không phải ở anh mà là ở cậu, niềm tin anh gầy dựng nên trong cậu dường như mỏng manh quá .

_Thôi , bây giờ em nên ngủ đi Hoài . Cháo và thuốc cho buổi trưa em đă dùng rồi đúng không ?

_Dạ

Nghe tiếng "dạ" của cậu anh thấy yêu quá đỗi nhưng lúc này anh thực sự mệt mỏi cả người. Nguyên đêm qua anh thức trắng canh chừng cậu, sáng sớm lại phải đi làm nên lúc này anh chỉ muốn được ngả lưng xuống nệm ngủ một giấc .
Ôm cậu nằm xuống theo anh , anh nhắm mắt. Cậu ngọ nguậy trong tay anh một hồi rồi cũng thiếp đi.

Bao lâu rồi anh mới được một giấc b́nh yên như thế này ?


Trời trong vắt không gợn mây chỉ có những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, có ngọn gió dừng chân trong những bụi tre nô đùa với lá tạo ra những thanh âm xào xạc.Tôi thích thú lăn ḿnh trên một cḥy rơm c̣n thơm mùi nắng lẫn vương mùi gạo mới. Mỗi bận về quê tôi thường trốn ra đây ngủ trưa mặc cho ngoại la rầy .

Nhưng sao lạ quá, hôm nay cái cḥy rơm này êm ái hơn mọi lần, dễ chịu hơn rất nhiều .

Tôi hứng chí nẩy người lên một cái, hai tay vung rộng ra ...
Bất thần ....

_Á...

Tiếng la lớn làm tôi thức giấc, trước khi mở mắt tôi cảm thấy hai chân ḿnh bị đè bởi một vật ǵ đó vừa nặng vừa dài. Tôi khó chịu co cả hai chân đạp cho cái vật đó dịch ra khỏi người ḿnh. Thật lạ là một tiếng "bịch" khác lại vang lên cùng tiếng càu nhàu của một người :

_Em tính mưu sát anh hở Hoài ?

Nghe thế, tôi vội vàng bật dậy và thấy Phong đang lồm cồm đứng lên bên hông giường . Anh quạu quọ nh́n tôi trong khi tôi co rút người nh́n anh với cái nh́n ngạc nhiên lẫn xin lỗi . Ngạc nhiên v́ cú đạp của ḿnh lợi hại quá và xin lỗi v́ lỡ làm anh "lọt" xuống giường .

_Em định dùng ánh mắt ấy nh́n anh sau khi cho anh một cái cùi chỏ vào mặt lẫn một cước đạp anh xuống giường hay sao ?- Anh lên giọng cằn nhằn

"Úi, c̣n một cùi chỏ vào mặt nữa sao?"Tôi trố mắt lên rồi nhanh chóng cụp mắt xuống, chỉ dám rụt rè nói :

_Tôi ..tôi xin lỗi, tại tại ...

_Tại ǵ chứ ...?

_Lúc năy tôi nằm mơ.

Nói rồi, tôi cúi đầu che đi nỗi xấu hổ đang dâng lên trong ḷng. Xưa nay tôi chỉ ngủ một ḿnh, có bao giờ nằm ngủ cạnh ai đâu nên làm sao biết được tính xấu của ḿnh khi ngủ như thế .Lúc này tôi đang lo Phong giận tôi. Được nằm trong ṿng tay anh êm ái biết bao thế mà tôi lại có hành động như thế. Nếu tôi là anh tôi cũng sẽ giận chính ḿnh.

Thế nhưng Phong không nói ǵ mà lại leo lên giường ṿng tay ôm tôi, đầu anh dựa trên vai tôi, giọng th́ thầm :

_Anh chưa thấy cái gối ôm nào dễ chịu như em mà cũng hung hăng như em Hoài à.

Nghe anh nói tôi cảm thấy nhẹ cả người, điều đó có nghĩa là anh không giận tôi v́ những ǵ lúc năy.

_Từ sau anh sẽ ôm thật chặt để em không c̣n hung hăng nữa, gối ốm .

Nghe cụm từ "gối ôm" của anh tôi nảy cả người lên la làng :

_Á, sao anh lại gọi tôi là "gối ôm" ?

Anh đáp gỏn lọn :

_V́ khi ôm em trong tay, anh ngủ rất ngon .

Lời vừa thốt ra, ṿng tay anh lại siết chặt tôi thêm chút nữa riêng tôi th́ không để ư điều đó mà chỉ nghĩ về cụm từ "gối ôm" mà anh vừa gọi. Nó lạ lẫm lẫn tếu tếu và nó làm tôi thích thích nhưng sự thích thú đó không thể nào che được nỗi xấu hổ hiển hiện trong tôi. Bằng chứng là cả mặt tôi hồng lên.

_Í, gối ôm cũng biết đỏ mặt ḱa- Anh cười cười chọc tôi và nói tiếp - Nhưng gối ôm này, bỏ dùm anh cái tiếng "tôi" đi nhé, nghe em xưng "tôi" mà anh thấy bực quá .

Dù là hiểu ư anh nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ cố căi :

_Người ta chưa quen chứ bộ .

_Trời ơi, hết "tôi" rồi lại "người ta" . Em biết cách làm cho anh giận thật đấy Hoài nhưng ..thôi, dù sao "người ta" cũng dễ nghe hơn cái tiếng "tôi" khô khốc, khó chịu đó .

Nghe anh nói lẫn nh́n gương mặt anh nhăn nhó khi nói về cái tiếng "tôi" mà tôi hay xưng khiến tôi không nhịn được phải bật cười. Thế nhưng anh không để tôi cười lâu mà tinh tỉnh ra lệnh, câu ra lệnh của anh làm tôi đông cứng cả người :

_"Người ta" lại đây cho anh hôn một cái nào !

Cũng may lúc năy tôi đă gỡ ṿng tay anh ra nên thay v́ lại gần anh tôi lại nhích người ra xa anh một chút .

Anh vẫn tiếp tục "dụ khị" :

_"Gối ôm", lại đây cho anh mi đi mà !

Tôi bủn rủn cả người khi nghe cái giọng "ngọt như đường" đó của anh nhưng lá gan của tôi th́ bé quá . Tôi chẳng thể nào can đảm lại gần anh được.

Phong cười thầm khi nh́n Hoài cứ nhích dần ra xa anh mỗi chút một. Cậu nhóc của anh không sợ trời, không sợ đất thậm chí khi anh nổi nóng cũng không tỏ vẻ sợ hăi mà chỉ sợ khi anh "ngọt ngào" hay sao.

Một tia đắc chí vụt qua mắt anh .
Phát hiện này quả thật là một phát hiện lớn lao!


Nhanh như cắt, anh lao người chồm lên đè cậu xuống giường và hôn tới tấp lên gương mặt sợ sệt đó. Cậu vùng vẫy trong tay anh một hồi rồi cũng ngưng và ṿng tay ôm gáy anh đáp lại.Một tay anh ôm lưng cậu c̣n một tay anh luồn vào mái tóc mềm.Anh thích cái cảm giác tay ḿnh bơi bềnh bồng trong tóc cậu, bờ môi anh t́m môi cậu. Xưa nay anh không phải là người hảo ngọt nhưng đối với bờ môi ngọt như thanh kẹo của cậu làm anh không dứt ra nổi, vị ngọt từ môi cậu thấm sâu vào anh từng chút khiến anh đê mê, càng lúc anh càng nhận ra ḿnh chỉ là cậu bé con ngậm kẹo hoài không nhả.

Nhưng khi cây kẹo tan dần trong miệng, cậu bé vẫn thèm thuồng đ̣i ăn tiếp.
Anh cũng vậy.

Lúc này, cậu nóng hổi dưới thân anh, ánh mắt cậu long lanh, môi cậu mềm mại, ẩm ướt và đang hé mở đợi chờ.
Anh lại không phải là người kiên nhẫn trong chờ đợi càng không muốn ai đó đợi chờ ḿnh nhất là cậu.

Anh nhấn ch́m cậu trong nụ hôn không chỉ ở môi, ở mắt, ở mặt mà lần xuống cổ và bờ ngực cậu. Vừa hôn anh vừa lắng nghe hơi thở hổn hển của cậu, những âm thanh cậu phát ra kích thích những đam mê trong anh sống dậy, những tiếng ư ư...của cậu lúc này anh thấy như là tiếng cổ vũ của những cổ động viên trước một trận đấu khiến anh càng thêm hăng hái . Lửa trong anh bùng phát và len lỏi toàn thân anh, nhuộm đôi mắt anh đỏ rực. Chợt anh thấy bàn tay Hoài nắm lấy tay anh sợ sệt :

_Đừng ..anh

Anh hiểu cậu sợ nhưng lúc này anh không thể nào dừng lại được nữa rồi, anh đành năn nỉ cậu với cái chất giọng khàn đặc của ḿnh:

_Em giết anh đi Hoài chứ đừng bắt anh dừng lại

Nghe câu nói của anh cậu không những không thông cảm mà đôi mắt cậu lại chực chờ tuôn lệ. Nh́n cậu, anh rối rít lên :

_Đừng sợ anh, em yêu. Anh chỉ yêu em thôi.

Nói rồi anh ôm chặt cậu vào ḷng đặt đầu cậu bên ngực phải anh để cậu lắng nghe trái tim anh đang đập liên hồi v́ cậu. Bàn tay anh lần gỡ áo quần cậu và anh nhanh chóng cởi cả cho ḿnh. Làn da anh rắn chắc c̣n làn da cậu mềm mại , thân thể anh cường tráng trong khi cậu th́ mảnh dẻ nhưng sự trái ngược đó không làm giảm đi nỗi khao khát cậu trong anh. Anh thể hiện sự khao khát ấy bằng những nụ hôn dài khắp người cậu. Cậu run rẩy trong tay anh, cậu oằn người dưới thân anh và bàn tay cậu ôm chặt lấy thân anh. Cậu phát ra tiếng rên khiến anh cứng cả người. Anh đă phải kềm hăm chính ḿnh nếu không anh sẽ biến thành con quái vật nuốt lấy cậu .

_Phong ...em ...

_Phong...ư ...anh....

Cậu cũng khao khát anh, anh biết thế v́ không chỉ có anh cứng lên mà cậu cũng thế tuy nhiên anh muốn cậu phải thú nhận nỗi khát khao đó với anh, muốn cậu khuất phục sự cường tráng của anh và chấp nhận yêu anh. Bàn tay anh không ngừng đùa nghịch vùng nhạy cảm nhất ở cậu, môi anh t́m đến vành tai đỏ hồng của cậu. Anh vừa hôn vừa cắn nhẹ nó và không ngớt thầm th́ bên tai cậu :

_Em muốn ǵ th́ nói đi Hoài ?

_Em...ư...không....chịu ..nỗi nữa...P h o n g...

Anh nhận ra sự chịu đựng ở anh sắp bị cậu làm vỡ ra. Có lẽ anh phải dạy cậu trước khi bị cậu làm anh bùng nổ .

_Em muốn anh, nói đi Hoài, nói đi...anh sẽ giúp em ..... nói đi em yêu...

_..Ư..ư ...em...muốn ..anh

Hàng pḥng ngự nơi cậu cuối cùng cũng đă vỡ ra cho anh chiếm lĩnh. Lập tức đi vào cậu, anh cảm thấy ḿnh căng ra đến cực hạn. Trong chớp mắt, anh tự trách ḿnh đă quá hấp tấp mà quên mất cậu sẽ đau đớn thế nào. Anh dừng lại trong cậu, nghe tiếng thét từ cậu vang ra cùng với cả thân người kích động lên. Dường như cậu muốn đẩy anh ra xa. Anh liền ôm chặt lấy cậu, hôn lên những giọt nước mắt đọng trên khuôn mặt ấy và thủ thỉ vào tai cậu :

_Đừng, đừng rời xa anh nhé Hoài....

_Anh yêu em...yêu em, yêu em, yêu em...yêu em lắm Hoài ơi !

Anh hôn lên mắt, lên môi cậu và khi nhận ra cậu đă bớt khóc v́ đau anh mới từ từ dịch chuyển trong cậu. Chậm răi và từ tốn, anh thấy ḿnh như đang bước từng bước một trên thiên đường.Cảm giác hưng phấn lan tỏa khắp người anh. Anh tiến nhập sâu hơn th́ càng cảm nhận sự khít chặt từ cậu. Cậu khiến anh rên rỉ :

_Em tuyệt quá, Hoài ơi !

Cậu cũng không ngừng rên rỉ có điều tiếng rên của cậu chỉ là những âm thanh đứt quảng..ư ư..a..a

Lúc này anh không thể nào kềm chế bản thân hơn được, anh dồn dập trong cậu, phút chốc anh thấy ḿnh như tan ra và hóa thân thành những lớp sóng lớp lớp ồ ạt. Cậu cũng thét lên và phun trào như ngọn núi lửa hừng hực .

Biển đă thôi dậy sóng

Núi đă ngưng phun trào

Chỉ c̣n anh và cậu cùng t́nh yêu lắng đọng...



Tôi nằm gối đầu trên tay anh mệt nhọc thở và nhớ lại cái cảm giác cách đây ít giây giữa tôi và anh. Cảm giác đó thật là tuyệt tuy nhiên nó rút đi trong tôi bao nhiêu sức lực để bây giờ tôi thấy ḿnh c̣n yếu hơn cả con ốc sên. Ngoài ra phần hạ thể của tôi th́ đau âm ỉ.

Phong nằm nghiêng chống một tay gối đầu c̣n một tay choàng qua eo tôi âu yếm hỏi :

_C̣n đau không, "gối ôm" ?

Đang nghĩ tới cơn đau nghe anh hỏi tôi như đứa trẻ mếu máo đáp :

_Đau chứ sao không

Anh liền ôm tôi vào ḷng, bàn tay anh khẽ vuốt ve tay tôi và xoa khắp lưng tôi như đang cố làm dịu đi cơn đau ấy, vừa làm anh vừa nói nhỏ :

_Cảm ơn em và xin lỗi em nhé Hoài .

Tôi nép sâu vào ḷng anh th́ thầm :

_V́ sao ?

_Cảm ơn em v́ em trao anh lần đầu tiên và xin lỗi em v́ anh không đủ trong sạch khi đến với em, Hoài à .

Nghe anh nói thế tôi không hiểu cho lắm chỉ biết rằng tôi làm anh vui nên tôi cũng vui tuy nhiên nghĩ đến cảm giác ran rát phía dưới tôi cứ muốn trách anh :

_Nhưng..anh làm em đau quá !

Thế nhưng anh không xin lỗi tôi v́ điều đó mà c̣n cười rất gian :

_Vậy lần sau anh hứa sẽ không làm em đau nữa

_Á, c̣n lần sau nữa sao ? Không, anh đừng ḥng .

Nói rồi tôi dịch người nằm xa ra khỏi anh nhưng ngay lập tức lại bị anh kéo vào ḷng. Anh cười cười rồi th́ thầm trong tai tôi :

_Em là thiên thần của anh

Rồi anh hôn lên môi tôi. Tôi cố hết sức thoát ra khỏi nụ hôn ấy chỉ để nói với anh một câu :

_Phong ơi, em yêu anh

Tiếng"anh" vừa thoát ra th́ môi tôi lại bị anh chiếm lĩnh .Và tôi nhận ra một điều nếu như tôi là thiên thần th́ anh chính là vị thần duy nhất sáng lập nên tôi.
Duy nhất và măi măi .


Xoay ḿnh sang trái được vài phút lại xoay ḿnh sang phải, Phong rên thầm. Cái lưng anh giờ đây vừa cứng vừa ê ẩm hậu quả do cả đêm ngồi đọc sách và ngủ gục trong thư pḥng. Anh đọc sách không phải v́ hứng thú mà là để giết thời gian c̣n ngủ gục trong thư pḥng v́ pḥng ngủ của anh đă bị khóa. Cậu không cho anh nằm ngủ trên chiếc giường của chính anh, không cho anh ôm "gối ôm" để ngủ và cậu c̣n dùng pḥng tắm của anh để tắm, kinh khủng hơn cậu c̣n mặc quần áo của anh . Anh nhớ lại đêm qua sau khi dùng bữa tối với cậu, anh qua thư pḥng nghe điện thoại và làm một số việc riêng, khi quay trở lại th́ anh thấy Hoài bước từ pḥng tắm ra. Cậu mặc chiếc áo thun trắng và cái quần short xanh lửng của anh, mái tóc đă lau khô nhưng vẫn c̣n những giọt đọng trên tóc lẫn chảy tràn xuống cổ, cả người cậu th́ thơm nức mùi xà pḥng. Tuy nhiên size anh lớn hơn so với cậu nên trông cậu như lọt thỏm giữa bộ áo quần ấy thế nhưng cậu vẫn rất đáng yêu, nh́n cậu anh vừa cười vừa thích thú. Từ sâu thẳm trong anh, nỗi ham muốn cậu lại trồi lên.

Cậu không biết điều đó v́ cậu chỉ thấy ở anh cái ngây người ngạc nhiên kèm thích thú. Cậu dè dặt nh́n anh với vẻ mặt vừa xấu hổ và lúng túng :

_Em mặc tạm quần áo của anh, được không ?

_Được...

_H́nh như hơi rộng th́ phải ?

_Uhm...

_Hay...hay em mặc lại bộ cũ ?

_Không...

Trời ơi, cậu cố t́nh hành hạ anh th́ phải nên cứ đưa ra những câu hỏi liên tục như thế trong khi anh phải cố lắm mới trả lời được, mỗi câu trả lời cổ họng anh đều "ực" một tiếng, cục yết hầu dưới cổ lại lay động. Rốt cuộc anh đă hiểu cái cảm giác đói khát của con hổ ra sao khi thấy con mồi ngon lành trước mắt. Nó chỉ muốn nhảy vồ đến con mồi và nghiến ngấu.

_"Gối ôm", lại đây với anh !

Nghe cái giọng khàn khàn lẫn cái cụm từ "gối ôm" của Phong là tôi biết anh đang muốn ǵ. Như một cỗ máy đang đứng yên bỗng được kích hoạt trở lại, tôi vội vă thủ thế cho ḿnh trước anh :

_Không à nha

_"Gối ôm" không thương anh sao ?- Anh bắt đầu "mè nheo"

_Đau - Tôi chỉ nói đơn giản một chữ ấy thôi

_Lần này sẽ không đau, đi mà "gối ôm"

Chiêu thứ nhất của anh là "mè nheo", chiêu thứ hai là "dụ khị" , cả hai chiêu đều làm tôi xây xẩm mặt mày nhưng tôi vẫn cố chống trả :

_Em c̣n bệnh mà .

_Em đă được bác sĩ chích thuốc và khỏe sau hai ngày rồi.

Sức khỏe của tôi th́ làm sao tôi không biết nhưng dư chấn giữa tôi và anh hồi chiều vẫn c̣n khiến tôi khó chịu nên dù khỏe tôi vẫn phải vờ như chưa tuy nhiên chiêu này của tôi đă bị anh khóa lại, tôi đành phải đưa chiêu khác :

_Em mới tắm xong và em không muốn tắm trở lại.

Chợt anh làm vẻ mặt ngây ngô nh́n tôi

_Ủa, anh có nói sẽ làm ǵ em đâu, anh chỉ muốn ôm "gối ôm" thôi mà !

Quay ngoắt một trăm tám mươi độ, anh khiến tôi chới với. Xém chút tôi đă xấu hổ nếu như không thấy ánh mắt "gian tà" của anh. "Ngọai công nội kích", hẳn anh đang có mưu đồ này với tôi. Tôi đành ra chiêu hạ đẳng, bất quá do anh ép tôi mà nên. Chân trái bước lên một bước, chân phải gh́ lại đằng sau, tay trái nắm chặt đưa ra c̣n nắm tay phải đặt ngang hông, tôi đổi giọng gầm gừ:

_"Gối ôm" cũng không. Anh mà đến gần em th́ đừng trách em mạnh tay .

Phong bật cười .Kèm với bộ áo quần thùng th́nh trên người Hoài thủ thế trước anh, dáng điệu ấy vừa dễ thương vừa hài hước khiến những ham muốn trong anh lắng dịu phần nào.Anh không sợ cậu dùng vũ lực với anh v́ cho dù cậu có mạnh cách mấy th́ cũng sẽ không ngăn được anh nếu như anh thực sự muốn cậu nhưng thôi, hiện tại anh chưa chuẩn bị dụng cụ bảo vệ cho anh lẫn cậu, nếu anh yêu cậu có khi sẽ khiến cậu thêm đau. Bản thân anh lại càng không chấp nhận sự khó chịu sẽ có ở cậu dù là nguyên nhân từ anh .

_Được rồi, hôm nay anh ngủ "chay" một bữa vậy, ngày mai em phải cho anh ôm "gối ôm" đấy nhé !

Nói xong, Phong cười cười rồi nhay nháy mắt nh́n Hoài trong khi cậu th́ long lanh mắt nh́n anh . Nhưng khi bước ra khỏi cửa pḥng, nghe tiếng tách khóa cửa, anh mới thấy hối hận v́ sự "khách sáo" của ḿnh. Anh tự gơ vào đầu ḿnh và lẩm bẩm hai chữ "ngốc quá !" .

Anh đúng là ngốc thật !

Hiện tại, anh- kẻ ngốc ấy vừa tỉnh giấc trong thư pḥng và nhớ lại chuyện đêm qua rồi bật cười như kẻ mất trí . Ở bên Hoài , anh đă không c̣n là anh của ngày hôm qua nữa rồi .
Cửa pḥng có tiếng gơ nhẹ, anh đứng dậy bước ra mở cửa và ngạc nhiên khi thấy người gơ cửa chính là Hoài .

_Em vào đi.

_Đêm qua anh ngủ ở đây sao ?

_Em biết rồi c̣n hỏi

Ngả lưng dựa vào sa lông anh nh́n cậu đang cười cười, nụ cười hả hê sau một đêm chiếm trọn giường, gối ôm và pḥng của anh khiến anh ê ẩm toàn thân khi ngủ trong thư pḥng . "Chỉ một đêm thôi cưng" , anh nói với cậu nhưng lời nói ấy lại không bật ra từ miệng mà cất ở trong ḷng. Cậu không biết điều đó .

_Phong, hôm nay em khỏe hẳn rồi. Em muốn gặp và nói với anh điều này .

Nghe cậu nói chuyện rành mạch thế dưng anh lo lắng, thà là mọi bữa cậu nói chuyện không đầu, không đuôi với anh, anh lại thích hơn là khi cậu trở nên nghiêm túc như lúc này. Cậu khiến anh trở lại trạng thái ôn tồn :

_Em cứ nói đi Hoài .

_Em ...à.thứ nhất em muốn về lại pḥng trọ và tiếp tục đi học.

Thở hăt ra, Phong đă nghĩ đến điều này từ lâu tuy nhiên khi nghe đích thân cậu nói cùng anh, anh cảm thấy không vui. Biết rằng anh không c̣n cớ nào giữ cậu lại bên ḿnh nhưng bỏ đi cái thói quen được nh́n thấy cậu, nói chuyện, chơi đùa, âu yếm cậu là một điều cực kỳ khó khăn với anh.

_Thứ hai em muốn ...

Anh cắt ngang lời cậu :

_Ở lại đây em vẫn có thể đi học, đi làm và làm bất cứ điều ǵ em muốn mà Hoài.

_Em không muốn dựa dẫm vào anh quá nhiều. Mấy ngày qua anh đă chăm sóc, lo lắng và yêu thương em....em rất vui và muốn nói lời cảm ơn anh .

_Chúng ta yêu nhau mà em. Đừng nói lời cảm ơn anh v́ điều đó là vô nghĩa. Cho dù em không bệnh anh vẫn muốn được ở bên em, được không Hoài ?

Nh́n ánh mắt van lơn và giọng nói khẩn khoản của anh tôi thấy ḿnh như sợi dây đàn được căng ra mấy phút trước bỗng dưng bị trùng lại. Trước khi gơ cửa pḥng, tôi đă dự định trong đầu phải nói rơ cùng anh và trở về là tôi của ngày xưa. Những ngày qua ở bên anh tôi cứ mơ hồ như ḿnh lạc vào miền hư ảo. Nơi ấy tràn ngập hạnh phúc cùng sự dịu dàng và ngọt ngào của anh. Tôi đắm ch́m trong đó như một kẻ say men t́nh ngất ngưỡng gục mà trên môi c̣n vương lại một nụ cười. Tôi yêu anh , yêu say đắm cái người mà một chút yêu thương cũng có thể làm tan ră cả một trái tim băng giá, một chút dịu dàng cũng có thể khiến tôi ấm cả cơi ḷng. Anh, yêu thương từ anh không phải chỉ một chút mà rất nhiều, dịu dàng từ anh không chỉ là một chút mà là không thể nào kể xiết. C̣n tôi, tôi yêu anh, tôi có ǵ cho anh ngoài bản thân tôi, yêu thương của tôi dành cho anh dường như chưa đủ.

Vậy tôi có xứng đáng được anh yêu ?

Tôi lắc đầu nói mà không dám nh́n vào mắt anh :

_Em không thể .

Xung quanh tôi, mọi thứ dường như lắng dịu theo nỗi buồn của anh. Anh buồn và im lặng . Tôi cũng lặng im. Hai người ngồi đối diện nhau, yêu thương nhau nhưng dường như suy nghĩ của mỗi người đều chạy theo hướng ngược lại.

Khoảng cách giữa hai người có phải sẽ dần xa ?


Cứ thế, im lặng có thể là đồng ư mà cũng có thể là phản đối nhưng sự phản đối ấy chỉ ngấm ngầm mà không trực diện. Tôi đành giành thế chủ động trước anh và chọn lựa cho riêng ḿnh mà không đợi anh lên tiếng :

_Điều thứ hai em muốn hỏi anh về chị Thanh Hà ? Anh có thể nói cho em biết sơ về chị ấy được không Phong ?

Trong chớp mắt tôi thấy anh lay động, cả gương mặt anh biến đổi ngay khi nghe câu hỏi của tôi. Tôi lo sợ sự đường đột của ḿnh. T́m hiểu về một người đă mất nhất là người ấy anh đă từng rất yêu thương thực là không tế nhị cho lắm. Nhưng từ câu nói của Khánh Vi tôi vẫn hoài thắc mắc trong ḷng. Tôi định trước khi về pḥng trọ sẽ hỏi sơ về chị ấy từ anh rồi sẽ t́m gặp Khánh Vi hỏi cho rơ thêm. Lúc này nghi vấn trong đầu tôi mỗi lúc lớn dần khiến tôi bạo dạn hơn :

_Em có sai không khi t́m hiểu về những điều có thể sẽ liên quan đến ḿnh

_Em nói thế nghĩa là sao ? Em muốn hỏi ǵ về Thanh Hà ? - Giọng anh đổi khác, dường như vẻ ôn tồn lâu nay ở anh đă biến mất mà thay vào đó là sự nóng nảy .

_Em muốn biết tất cả về chị ấy. Chị ấy từng làm ǵ, gia đ́nh chị ấy ra sao, kể cả v́ sao chị ấy chết ?

Tôi thấy Phong căng thẳng, trên trán anh lần lượt xuất hiện những giọt mồ hôi, từng chút một, chút một ...nhưng anh vẫn lắng giọng trả lời:

_Cô ấy là một giáo viên dạy đàn, gia đ́nh cô ấy không ở đây mà ở bên Úc và cô ấy mất v́ tai nạn giao thông .

Anh chỉ đáp có thế, riêng bản thân tôi sự ngạc nhiên lẫn thất vọng tràn đầy trên mặt. Người có quan hệ với tôi, khả năng là chị ruột của tôi đă mất đi c̣n những người khác lại ở quá xa. Tôi khả dĩ không thể nào sang tận bên nước Úc xa xôi ấy để t́m hiểu.

Chợt nhiên một giọng nói êm ái nhẹ nhàng cất lên :

_Thanh Hà mất v́ tai nạn giao thông nhưng nguyên nhân sâu xa dẫn đến cái chết của cô ấy chính v́ Phong .

Như một quả bom hẹn giờ được kích hoạt,câu nói ấy nổ ra tạo nên một âm thanh cực kỳ lớn. Tôi choáng váng nh́n anh trong khi anh chấn động cả thân người. Nh́n ra hướng cửa, mắt anh không chớp.

Cánh cửa được mở ra từ lúc nào

Người vừa mới hiện diện và nói là Kiều Loan.



Trong căn pḥng nhỏ riêng ḿnh, Khánh Vi ngồi dựa lưng vào góc tường, trên tay cô là một quyển sổ cũ mèm, b́a quyển sổ cong lên theo thời gian, những trang giấy cũng ngả vàng, một màu vàng úa .Nếu là một quyển sổ b́nh thường và cũ mèm như thế th́ đáng ǵ cho cô lưu luyến, nhưng không cái mà cô lưu luyến chính là những ḍng chữ trên đó. Những ḍng nhật kư của riêng cô ...

Ngày ...tháng ...năm ...

Ḿnh buồn quá .Ba mẹ lại đi xa nữa rồi . Công việc, công việc và công việc..sao lúc nào ba mẹ cũng coi công việc hơn là đứa con gái duy nhất của ba mẹ vậy ? Mẹ về nhà chỉ hỏi một câu : "con học hành vẫn khá chứ ?" Ḿnh đáp "Dạ" chưa kịp nói thêm th́ mẹ đă bỏ mặc ḿnh lên lầu thay đồ, nghỉ ngơi sau đó lại đi c̣n ba th́ mỗi lần về chỉ hỏi ḿnh có cần tiền để đóng tiền học không trong khi một năm học chỉ đóng tiền đúng một lần .Suốt ngày ngoài đi học ḿnh chỉ đối mặt với bốn bức tường và vú già. Đôi khi ḿnh tự hỏi h́nh như ḿnh là con của vú chứ không phải con của ba mẹ .

Ngày...tháng ...năm ...

Ḿnh quyết định cắt bén đi mái tóc dài. Ḿnh muốn thay đổi. Mẹ nói sẽ kiếm cho ḿnh một cô giáo dạy đàn để cho ḿnh bớt nổi loạn . Ḿnh chỉ ậm ừ. Để rồi xem

Ngày ...tháng ...năm ...

Cô giáo đẹp và hiền quá . Nh́n cô mà ḿnh choáng ngợp và ganh tỵ . Ḿnh biết ḿnh khá xinh nhưng so với cô ḿnh thấy ḿnh chỉ là con vịt xấu xí. Bao nhiêu dự định nổi loạn của ḿnh đều bị dập tắt ngay từ lúc nh́n thấy cô cười .

Ngày ...tháng ...năm ....

Cô hỏi sao ḿnh không để tóc dài , cô nói nếu tóc ḿnh dài ḿnh sẽ rất xinh. Ḿnh cười hứa với cô rồi đây ḿnh sẽ để tóc dài cho giống cô .

Ngày ...tháng ...năm ...

Gần gũi bên cô ḿnh cảm thấy cuộc sống này thật đáng để sống. Ḿnh không c̣n cái tư tưởng chống đối nữa. Cô không những là cô giáo của ḿnh mà c̣n là người bạn, người chị và người mẹ .
Ḿnh yêu cô

Ngày ...tháng ...năm ...

Hôm nay cô không để ḿnh tập đàn mà cô ngồi đàn cho ḿnh nghe. Cô đàn rất hay nhưng bản nhạc buồn quá .Ḿnh hỏi cô và cô kể cho ḿnh nghe .
Cô buồn v́ người yêu. Rồi cô khóc. Ḿnh ôm cô vào ḷng an ủi cô. Ḿnh thật sự giận cái tên đàn ông đó . Cô vừa hiền, vừa xinh đẹp như thế sao hắn lại không chịu cưới cô làm vợ . Hắn quen cô chỉ để qua đường hay sao ?

Ngày ...tháng ...năm ...

Hôm nay cô đến gặp ḿnh trong tâm trạng rối bời . Buổi học hôm nay ḿnh không học mà dành để nghe cô nói, cô nói khá nhiều . Có những việc ḿnh không hiểu cho lắm v́ trong đó cô nhắc đến tên một vài người, những người đó cô chưa từng kể với ḿnh . Nhưng điều cốt yếu mà cô muốn nói với ḿnh là cô có một người mẹ và một người em trai, cô không biết người đó ở đâu, c̣n sống hay đă mất.Cô c̣n nói cô đang bị một áp lực rất lớn.

Ngày ...tháng ...năm ...

Ḿnh được tin cô mất lư do là tai nạn giao thông. Nhưng ḿnh không tin, ḿnh nghĩ cô mất do một người nào đó . Nhất định là người ấy, cái người làm cô tuôn lệ ....

Đọc đến đây Khánh Vi dừng và gấp quyển sổ. Từ lúc nào trên mặt cô đọng lại một giọt nước mắt. Nó không đứng yên một chỗ mà từ từ lăn nhẹ rồi rơi xuống .

Nước mắt đă rơi có bao giờ lấy lại được ?
Trích từ: www.heavengay.com

CÁM ƠN ~-[+].[Vincent].[+]-~ đă ủng hộ: 6000 vnđ.
Chân thành cám ơn sự đóng góp của bạn.
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 1138 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 1138 gửi tới 8785

~-[+].[Vincent].[+]-~
Reply With Quote

Gửi bài mới    Trả lời

Chia sẻ bài viết

Công cụ chủ đề
Display Modes

Quyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể viết bài mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm
Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn

BB code is Bật
Smilies đang Bật
Mã [IMG] đang Bật
Mã HTML đang Tắt

Chuyển Đến Mục

Chủ đề tương tự
Chủ đề Người Khởi Tạo Chủ Đề Chuyên Mục Trả lời Có Bài Trả Lời Mới Nhất
gay không yêu thật ḷng cũng không chung thủy h_keov Nhật kƯ 1 02-20-2010 08:56 AM
Không cắt bao quy đầu có sao không? Kevin Lee Sức khỏe - Giới tính 0 07-23-2009 03:39 AM


Múi giờ là GMT +7. Bây giờ là 07:17 AM.

Bản quyền © 2008 -2010 HeavenGay.Com. Giữ toàn quyền
Trang bị vbulletin 3.8.5 , Jelsoft Enterprises Ltd .
vBCredits I v. 1.5.1 Gold ©2001-2010, PixelFX Studios Ltd.



Đăng kư tài khoản
Tuyển dụng
V.I.P CARD
H́nh ảnh thành viên
Professional Model 2010
Cao Lâm Viên SEXY bên DON Nguyễn
Thiết kế web chuyên nghiệp
Quảng cáo tại vị trí này
Offline Karaoke giao lưu thành viên
Fashion Club
Chuyến dịch chống Spammer
We Are Music
V.I.P Access