Quay Lại   ...::: THEBOY.VN - CHANNEL FOR TEENBOYS :::... > » THEBOY.VN'S LIFE « > THƯ VIỆN > Truyện đọc
Connect with Facebook

Arabic Bulgarian Chinese (Simplified) Chinese (Traditional) Croatian Czech Danish Dutch English Finnish French German Greek Hebrew Hungarian Italian Japanese Korean Norwegian Polish Portuguese Romanian Russian Serbian Slovak Spanish Swedish Thai Turkish



Gửi bài mới    Trả lời
 
Công cụ chủ đề Display Modes
  #1  
Cũ 06-20-2010, 03:36 PM
CHÀO MỪNG hohoi9 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
hohoi9's Avatar
hohoi9 hohoi9 chưa lên mạng
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
STAR T́nh đầu!


[left]www.heavengay.com[/left] Tác giả: Lê Thành

Một buổi chiều, khi đi trên cánh đồng ruộng bạt ngàn đầy lúa chín. Quân hỏi Bảo.
- Nếu Quân không c̣n ở miền quê nghèo này nữa, Bảo có buồn không?

Lúc đó Bảo chỉ biết hỏi lại.

- Quân đi với gia đ́nh lên Sài G̣n thật à?

Quân gật đầu với khuôn mặt buồn buồn, tiếc nuối.

Hoàng hôn buông dần xuống, mấy con chim lạc bầy đang kêu lên những tiếng thê lương. Bảo nghe chạnh ḷng. Nếu ngày mai Quân đi, Bảo sẽ ra sao? Có giống con chim lạc bầy đó hay không?

Bảo đứng dậy, nắm tay Quân, băng qua khỏi cánh đồng ruộng, lúa chín thơm thơm mùi sữa. Bảo chở Quân về nhà bằng chiếc xe đạp cọc cạch, mà hằng ngày Bảo vẫn cùng Quân đến trường. Vừa đến trước cổng, Quân đă nhảy thọt xuống, chạy băng băng vào nhà mà không ngoái lại nh́n, cũng chẳng nói được một câu: “ Sáng mai Bảo chở Quân đi học nữa nhe”.

Bảo lại đạp xe trở về nhà, con đường quen thuộc mà hằng ngày Bảo với Quân vẫn thường đi, lúc này Bảo mới chợt nhận ra ḿnh có t́nh cảm với Quân bằng một điều ǵ đó rất ngây ngô và thơ dại khi Quân nói với Bảo rằng: “Quân sẽ ra đi”.

Quân hiền lành, đáng yêu, không hút thuốc, không cặp kè với đám bạn để đi phá phách, mặc kệ và hững hờ với những lời bàn tán, nhỏ to của những đám con gái: “Thằng Quân nó giống pê đê quá, da trắng, má hồng, với cặp kính cận làm tôn vinh cái vẻ bề ngoài của nó”. Những lời nói đó không làm cho Quân bận tâm, mà Quân càng làm cho bọn con gái ngày càng bực. Quân b́nh thản với những lời nói đó. Nhưng Bảo biết Quân không phải là một tảng băng. Quân đă không hờ hững trước ánh mắt của Bảo, một ánh mắt của sự cảm thông và chia sẻ khi mọi người nói Quân là một thằng pê đê. Bảo không biết làm ǵ hơn để chia sẻ với Quân ngoài cái nh́n ấy. Và Bảo biết Quân cũng cảm nhận được ánh mắt của Bảo. Bảo chỉ dám đứng nh́n Quân từ ngoài hành lang, qua những khe của sổ, khi Quân ngồi thu ḿnh trong lớp, lúc đó Bảo ước ǵ ḿnh có một bàn tay siêu phàm nào đó để che chở cho Quân, để cho Quân có thể tránh khỏi những lời nói không mấy tốt đẹp từ bạn bè.
Trưa hôm đó Bảo đă rủ Quân đi uống nước mía gần trường.

- Có chuyện ǵ mà rủ Quân đi uống nước mía vậy?

- Lâu lâu Bảo đăi Quân một ly nước mía được không?

- Nhưng Quân phải về, chiều c̣n đi học.

- Bảo chở Quân về? Được không?

Vào quán, Bảo không hỏi Quân nhiều, mà chỉ nh́n Quân, đột nhiên lúc ấy Bảo nhận ra nụ cười của Quân quen thuộc đến lạ lùng, đến độ Bảo muốn gào lên mà nói rằng: “ Bảo thấy nụ cười của Quân ở trong mơ rồi th́ phải”. Nhưng cũng may Bảo đă nén lại, mà không phát ra thành lời. Quân đem lại cho Bảo cảm giác rất lạ, thứ cảm giác mà từ trước đến nay Bảo chưa từng có.

- Sao Bảo nh́n Quân lạ vậy?

- Tại thấy khuôn mặt Quân có ǵ đó hay hay nên Bảo muốn nh́n.

- Về thôi Bảo, trưa rồi.

Từ lúc ấy, Bảo và Quân trở nên thân hơn, hiểu nhau hơn. Và đặc biệt là hằng ngày, trên chiếc xe đạp cọc cạch của Bảo có thêm một người. Bảo chở Quân, dù những lúc có những cơn gió thổi ngược chiều nhưng Bảo thấy chiếc xe đạp của Bảo, đạp thật nhẹ tênh khi chạy qua những con đường nối dài.
***

Có một cơi linh thiêng, mờ ảo, dịu dàng nào đó đang ngự trị trong ḷng Bảo, cái cơi mơ hồ ấy, Bảo có Quân, có được ánh mắt, nụ cười và cả dáng h́nh. Bảo đă bắt đầu thấy sự cần thiết của Quân trong cuộc sống này, và từ khi Quân nói tiếng sẽ ra đi, th́ những lời nói đó đă nhảy xổ vào trái tim Bảo. Bảo hoang mang, lo sợ và bắt đầu né tránh sự thật.

- Tuần sau Quân đi rồi đó.

Bảo bắt đầu chở Quân đi ḷng ṿng trên những con đường làng nhỏ, Bảo cố gắng làm mọi thứ để kéo Quân về với thực tại v́ tương lai Bảo sẽ không c̣n được gặp Quân. Những lúc như thế này cũng chẳng c̣n nhiều nữa. Bảo chở Quân đi đến một mô đất cao ở phía cuối con đường làng, nơi đây dù Bảo biết nó rất lâu, nhưng chưa bao giờ chở Quân đi đến. Hôm nay Bảo muốn chở Quân đi đến v́ Bảo muốn được cùng Quân nh́n một lần, có Bảo và Quân.

- H́nh như phía đó là Sài G̣n.

- Sao Bảo biết?

- V́ Bảo thấy nó sáng sáng.
Bảo ngụy biện bằng thứ ánh sáng lờ mờ của một buổi chiều tà, chứ có thứ ánh sáng Sài G̣n nào đâu. Bảo chỉ biết Sài G̣n qua tivi, hay qua những lời kể từ những người lớn tuổi. Người ta bảo Sài G̣n nó nhộn nhịp, xô bồ lắm. Mà hồi nhỏ Bảo vẫn thường nghe má Bảo hát ru cho em Bảo nghe bài này: “Đèn Sài G̣n ngọn xanh, ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ, ngọn lu”. Mà thực sự trong đầu Bảo chỉ h́nh dung ra những ṭa nhà cao tầng mà thôi.

- Lên Sài G̣n rồi, điều đầu tiên Quân làm là ǵ?

- Chắc viết thư cho Bảo.

Quân hỏi lại câu hỏi mà Bảo hỏi Quân.

- C̣n Bảo. Nếu Quân đi, Bảo sẽ làm ǵ?

Bảo im lặng một phút rồi nói tiếp.

- Chắc không làm được ǵ.

Sự né tránh không thành công khi mà Bảo đă bộc lộ ra hết cảm xúc trong ḷng ḿnh, càng cố che lấp những điều đó th́ nó càng trỗi dậy, càng sản sinh ra và nhân lên gấp bội trong Bảo. Và nó cứ ở đấy, trong ḷng Bảo mà để thấy được, cảm nhận được sự run rẩy và tuyệt vọng trong ḷng Bảo.

Những ngày này th́ Quân bận bịu, chuẩn bị cho một cuộc hành tŕnh mới của ḿnh. Nơi đó Quân sẽ gặp rất nhiều bạn mới, những điều mới lạ ở Sài G̣n mà Quân chưa từng biết khi ở làng quê này. Trong lúc này, Bảo chỉ mang một cảm giác tiếc nuối, đành lấy xe đạp ḷng ṿng qua những con đường, hai bên con đường, những đám cỏ dại mọc um tùm, ngày mai th́ vắng thật rồi, chẳng c̣n ai ngồi trên chiếc xe đạp này nữa rồi. Bảo cố đạp cho đi thật xa, nhưng càng đạp th́ đôi chân Bảo tê cứng lại. Bảo cố g̣ng ḿnh để tự lừa dối bản thân rằng: “ Mọi chuyện rồi sẽ qua.

Ngày Quân lên Sài G̣n, Bảo tiễn Quân bằng những nụ cười gượng gạo ở trong ḷng. Bảo nh́n Quân bằng đôi mắt ước. Quân cũng vậy.

- Bảo nhớ những lời hứa không?

- Nhớ, nhớ măi.

Rồi Quân lên xe, chiếc xe tải cũ mèm, chở gia đ́nh Quân đi, những vật dụng ở trên xe đó, có những kỷ niệm mà Bảo đă dành cho Quân. Bảo lại nghĩ đến ngày mai, một ngày chán ngắt và buồn tẻ, chẳng c̣n ǵ nữa khi Quân ra đi, ai sẽ cùng Bảo đi học, ai sẽ cùng Bảo ôn bài thi cuối học kỳ, và ai sẽ ngồi phía sau xe để Bảo chở về nhà sau khi tan lớp học. Chẳng biết Quân có viết thư cho Bảo khi đă đến Sài G̣n không? Nhưng những điều đó là của ngày mai, c̣n hôm nay, đó là một ngày thật buồn, buồn lắm.
***

Bảo không thể bày tỏ cảm xúc của ḿnh, cho mọi người trong lớp biết rằng là Bảo có t́nh cảm với Quân, những lời nói đó làm cho bạn bè của Bảo, nhất là đám con gái càng tinh quái hơn. Lúc ấy sẽ bày ra những tṛ truê ghẹo ngày càng nhiều hơn đối với Bảo, v́ chỉ c̣n Bảo ở trong cái lớp học này, c̣n bóng h́nh Quân đă ra đi từ những ngày hôm qua. Bảo chỉ biết nuốt những điều cay đắng đó vào ḷng, cố gặm nhắm nỗi nhớ theo cách của riêng Bảo, rồi sực nhớ lại rằng, hằng ngày Bảo đă không c̣n ở bên Quân.

Bảo tự trách ḿnh trong những nỗi nhớ nhung, bỏng rát. Nếu như ngày ấy, cái ngày Bảo thấy sự hững hờ từ những câu nói ấy. Bảo sẽ bỏ mặc Quân, giá như Quân có sự phản kháng, cố gồng ḿnh lên để phản biện lại câu nói đó, th́ giờ đây Bảo đâu có đau khổ thế này.

Sáng nay vào lớp mọi người lại nhắc đến Quân, nhắc đến sự ra đi của Quân, không phải bằng những lời trêu ghẹo mà là những sự so sánh trong cuộc sống.

- Thằng Quân nó sướng quá, được lên Sài G̣n học, c̣n bọn ḿnh ở lại đây.

- Nghèo mà, đành chịu.

Bảo vẫn ngồi ở ngay góc bàn cạnh của sổ, phía bên tay phải vẫn c̣n một chỗ trống, từ ngày Quân đi. Bảo biết chỗ trống đó, dù một người nào đó đặt vào vị trí đó cũng không thể nào so sánh t́nh cảm mà Bảo dành cho Quân. Những h́nh ảnh đó sẽ bám riết lấy Bảo, quyện vào đó những nối nhớ mê muội không thể nào quên.
Bảo đang thả hồn vào những kỷ niệm th́ Tuấn, một người bạn ngồi sau lưng buột miệng.

- Mày có làm sao không vậy? Đừng nói là mày nhớ thằng Quân nha.

- Ừ, dù ǵ cũng ngồi chung bàn mà mày.

- Nhưng cũng vừa vừa, phải phải thôi, mày làm quá người ta tưởng mày giống Quân th́ khổ. Mày và nó là hai thằng con trai đó.

- Tao biết rồi mà, cảm ơn mày nha.

Th́ là hai thằng con trai với nhau, chẳng lẽ hai thằng con trai th́ không biết nhớ hay sao? Lúc ấy Bảo đang thả hồn miên man nh́n ra ngoài cửa sổ th́.

- Bảo, em có nghe thầy giảng bài không?

Bảo chợt tỉnh lại, quay lên bục giảng nh́n thầy, mọi ánh mắt trong lớp mắt hướng về phía Bảo. Bảo thật ngượng ngùng trước những ánh mắt đó.

- Gần thi tốt nghiệp rồi, em cố gắng lên. Và sau đó là đại học nữa Bảo à.

Bảo cúi đầu xuống, trong miệng phát ra một từ “dạ” nhỏ xíu. Trong đầu Bảo chợt hiện ra việc Bảo sẽ đậu đại học và sẽ được lên Sài G̣n học cùng Quân. Bảo h́nh dung ra cảnh tượng, ngày ngày Bảo lại cùng Quân đi trên chiếc xe đạp, cả hai ḷng ṿng qua những con đường, mà con đường đó đầy nhựa chứ không phải là những con đường đất, trời nắng th́ khô cằn, trời mưa th́ ướt nhẹp, bánh xe dính đầy bùn đất.

Một ngày nọ, Bảo nhận được thư Quân, trong thư th́ Quân đă yên ổn trong một ngôi nhà hai tầng khang trang lắm, và hàng ngày Quân phải tự đi học bằng chiếc xe đạp để đến trường mất hết hai mươi phút. Quân c̣n phải đi học thêm nhiều thứ để theo kịp bạn bè. Bảo đọc xong lá thư, ép nó vào trong ḷng ngực, tự nhủ thầm: “Ḿnh sẽ cố gắng học thật tốt để lên Sài G̣n học cùng Quân”.

Hàng ngày Bảo vẫn đi học đều đặn trên con đường làng. Sự khác thường trong học hành của Bảo làm cho mọi người thật ngạc nhiên.

- Sao tao thấy mày giỏi thật đấy, môn nào cũng đạt điểm cao hết?

- Th́ năm cuối cấp, phải ráng chứ sao.

- Th́ tao cũng ráng, nhưng cái đầu tao sao học không vô nỗi nữa, ước ǵ tao được như mày.

- Không học cứ ngồi đó mà mơ với ước, rồi sẽ thành hiện thực à?

Bảo cười nhẹ, thật sự Bảo chỉ cố gắng học thật tốt để thi đậu vào Đại Học, để được gặp Quân chứ Bảo không cần là một nhân vật thật nổi bật trong lớp, điều đó chẳng có ư nghĩa ǵ đối với Bảo. Những nỗi buồn cũng được Bảo cất giấu vào trong, nước mắt cũng chảy ngược vào ḷng. Những điều đó, Bảo chỉ có thể giải thích bằng một câu đơn giản: “V́ Quân”.
***

Ngày ấy cũng đến, Bảo thi đậu vào một trường đại học, tuy không phải là một trường nổi tiếng nhất nh́ Sài G̣n, nhưng Bảo hănh diện v́ điều đó. Khuôn mặt rạng ngời khi Bảo xách ba lô lên chiếc xe đ̣, tuy cḥng chành, chật chội nhưng trong ḷng Bảo luôn háo hức v́ sẽ được gặp Quân, trước khi đi Bảo đă viết thư để cho Quân ra đón.

Bảo bước xuống bậc tam cấp của chiếc xe đ̣, trước mắt Bảo hiện ra một cảnh vật mà trong mơ Bảo cũng không tưởng tượng ra được, đường sá, xe cộ đông đúc, những căn nhà nhiều tầng mọc sát nhau, rất khác xa ở quê Bảo sinh sống, và điều đặc biệt mà lần đầu tiên Bảo nhận thấy, mọi người đối xử với nhau thật khô khan, không một chút cảm t́nh.

- Có mắt không vậy? Đi đụng trúng người ta mà không biết xin lỗi.

- Tôi có mắt, nhưng mắt để ở sau lưng được không?

Tiếng cự căi lẫn nhau giữa một bến xe làm cho Bảo hoảng sợ, đến khi Bảo nghe tiếng Quân phát ra từ xa.

- Bảo… Quân đứng đây nè.

Bảo vui mừng khi gặp được Quân, nhưng Bảo khựng lại trong giây lát để quan sát có đúng là Quân mà ngày trước Bảo đă từng biết hay không? Quân khác trước nhiều quá, ăn mặc cũng hơp thời hơn, nước da càng trắng hơn lúc ở dưới quê, và đặc biệt chiếc xe Quân đang ngồi là một loại xe nhiều tiền, Bảo nghĩ vậy chứ Bảo có biết nó trị giá bao nhiêu đâu.

Bảo bước đến hướng Quân đang đứng đợi, khi đến nơi Bảo hỏi.

- Quân nay khác quá, không giống như ở dưới quê.

Bảo định hỏi chiếc xe đạp mà Quân đă nêu trong thư nhưng định nói th́.

- Th́ lên Sài G̣n mà, mọi thứ đều thay đổi chứ. Thôi lên xe đi, Quân chở bảo về nhà nghỉ ngơi, tạm thời Bảo sẽ ở nhà Quân.

Bảo ngồi phía sau xe Quân, nghe nặng ḷng, vậy là những suy nghĩ hằng ngày sẽ cùng Quân đi trên chiếc xe đạp đă không c̣n nữa. Quân đă thay đổi quá nhiều, chắc ǵ ngồi lên chiếc xe đạp Bảo nữa. Quân rồ ga, gió từ xa vọng vào khuôn mặt Bảo, rát buốt.

Quân dựng chiếc xe trước cổng nhà, căn nhà hai tầng, thật khang trang. Từ giây phút này Bảo sẽ ở trong ngôi nhà này với Quân? Như thế có tốt không? Bảo tự hỏi ḷng ḿnh và cúi đầu: “Dù ǵ th́ hàng ngày Bảo vẫn được gặp Quân”.

- Bảo vào nhà đi, mẹ Quân cũng nhắc đến Bảo hoài đó, cứ hỏi Quân là : Khi nào thằng Bảo nó lên đây học. Lúc đó Quân chỉ biết trả lời, sắp rồi mẹ à.

Bảo bước vào nhà, với dáng vẻ e dè, nhà của người ta chứ có phải của ḿnh đâu mà có thể tự nhiên được?

- Con chào cô.

- Bảo đó hả cháu. Cô dở tay làm đồ ăn, cháu đem đồ vào pḥng rửa mặt, nghỉ ngơi tí, rồi ăn cơm.

- Dạ.

Buổi trưa hôm ấy Bảo dùng cơm với gia đ́nh Quân, đang lúc ăn cơm th́ mẹ Quân nói.

- Con lên đây ráng mà ăn học đàng hoàng, Sài G̣n nhiều cám dỗ lắm, chứ không phải dưới quê đâu con à. Thằng Quân cô cũng nói nó hoài về mấy chuyện này.

- Dạ, con nghe lời cô.

Buổi chiều hôm ấy, Quân và Bảo đă đi ḷng ṿng ở Sài G̣n bằng chiếc xe đạp mà Quân đă từng nêu trong lá thư. Vẫn là thói quen cũ, Bảo dành đạp xe để chở Quân, khi đang đạp xe, Bảo cười, chắc ḿnh đă sai khi nghĩ Quân đă thay đổi nhiều thứ. Quân chỉ cho Bảo biết nhiều chỗ khác nhau, nào là thư viện tổng hợp Thành phố, viện Bảo tàng, chợ Bến Thành…

Bảo chợt giật ḿnh khi từ phía sau Quân ôm eo Bảo. Điều đó thật lạ đối với Bảo, Bảo đâu dám nghĩ đến cảnh tượng sẽ được Quân ôm như thế này.

- Đừng Quân, mọi người nh́n ḱa.

- Có ǵ đâu Bảo, ở Sài G̣n chuyện này b́nh thường lắm.

Bảo nghe những lời nói đó, không kháng cự, cũng chẳng nói ǵ thêm, cứ để cho cái gọi là b́nh thường của Quân để trên eo. Bảo cảm nhận được Quân đang cười từ phía sau lưng.
***

“T́nh yêu như một biển sóng nhấp nhô giữa muôn vàn cay đắng ngọt bùi và đau khổ. Nó vỡ ̣a một cảm giác yêu thương, lan tỏa đến từng tế bào, đến tận những đầu ngón tay. Nó sâu thẳm, nhọn hoắt và làm cho ta đôi khi đau đớn, dễ tổn thương”.

Lần thứ hai trong cuộc đời, Bảo lại nghe câu nói xuất phát từ cửa miệng của Quân. Nhưng đây là câu nói, không phải là câu hỏi mà lần đầu Quân hỏi Bảo ở miền quê nghèo.

- Quân sắp đi du học rồi Bảo à.

- Vậy th́ mừng chứ sao lại buồn hả Quân, đó là tương lai của Quân mà.

- Nhưng Quân sẽ xa Bảo, Quân không muốn điều đó xảy ra một lần nữa.

Bảo nắm bàn tay Quân, cố nói những lời nói mà trong tâm Bảo không muốn nói.

- Không nhiều người có cơ hội để đi du học đâu Quân, hăy nắm lấy cơ hội trong tay đó đi. Quân đi rồi về có phải đi luôn đâu mà sợ.

Bảo nghe nước mắt chảy ngược vào trong, mặn chát. Ừ, th́ đi rồi về, nhưng đi lần này chắc dài lắm, nơi Quân đến sẽ là một đất nước xa lạ. Nó rất khác so với từ quê lên Sài G̣n, khác, khác lắm.

Thế rồi cũng đến cái ngày đó, chiếc máy bay đă đưa Quân đi qua một đất nước xa xôi. Quân đă đi, chỉ c̣n Bảo một ḿnh trong căn pḥng trống vắng. Bảo biết giờ không có Quân cũng chẳng vui ǵ, nên Bảo đă dọn vào kư túc xá của trường, để khỏi làm phiền ba mẹ của Quân.

- Thưa cô, thưa chú, con muốn xin cô chú một chuyện.

- Có chuyện ǵ con nói đi.

- Con muốn xin cô, chú cho con dọn vào kư túc tá của trường.

- Không được, con sống ở đây quen rồi. Dọn qua kư túc xá, rồi ăn, uống làm sao.

- Không sao đâu cô, con lớn rồi mà

Dù mẹ Quân không đồng ư, nhưng Bảo thuyết phục măi với lư do gần trường tiện cho việc học, cuối cùng th́ mẹ Quân cũng đồng ư.

Từ ngày Quân đi, Bảo lại mang tính trầm cảm, ít nói. Sài G̣n trong tâm trí Bảo chỉ c̣n lại một nỗi cô đơn, chỉ riêng ḿnh Bảo. Bảo không thể nào ḥa vào ḍng sống chung của nhịp đập xă hội, cứ cố thu ḿnh lại để rồi đêm đêm Bảo lại ước ao, thời gian trôi qua thật nhanh để đến cái ngày Bảo gặp được Quân.

Những lá thư của Quân ngày càng vơi dần, vơi dần. Những tháng đầu Quân và Bảo c̣n liên lạc qua email, và tháng nào Quân cũng viết thư cho Bảo, nhưng chỉ được một thời gian, đến khi Bảo ra trường th́ những lá thư đó tắt hẳn, không c̣n nữa. Những lá thư Bảo gởi đi cũng im lặng, không một hồi âm.

Một ngày nọ. Bảo chạy đến nhà Quân.

- Quân có liên lạc ǵ với gia đ́nh không cô?

- Có, nhưng cháu đừng liên lạc với Quân nữa, hăy để cho nó yên tâm mà học hành, chuyện của cháu và Quân hăy chấm dứt ngay đi. Một lần t́nh cờ cô vô t́nh đọc được lá thư mà cháu viết cho Quân.

Bảo lặng lẽ bước đi trong mớ âm thanh xô bồ, hỗn độn của đường xá xe cộ, vậy là những lá thư đó, mẹ Quân đều giữ lại hết. Chắc Quân không muốn mẹ buồn nên không liên lạc với Bảo cũng là điều hiển nhiên. Chấp nhận như một sự thật an bài, một ngày nào đó Bảo sẽ quen với điều đó, nhưng quen không có nghĩa là sẽ quên, mà để nó vào trong kỉ niệm, dù kỉ niệm đó không vui.

Ra trường Bảo quyết định trở về cái miền quê nghèo, nơi Bảo đă lớn lên, bỏ lại sau lưng cái sự ồn ào, náo nhiệt và bụi bặm của Sài G̣n. Một chiều nọ, khi Bảo đang nằm xem ti vi th́ chợt bật dậy khi thấy một h́nh ảnh quen quen đang đứng trước cửa nhà, bóng h́nh, đôi mắt, nụ cười của ngày xưa lại chợt hiện về trong tâm trí Bảo.

- Bảo không c̣n nhận ra Quân nữa hay sao?

Bảo không nói điều ǵ cả, đứng dậy, lấy cái ghế mời Quân ngồi. Trong lúc này, Bảo cố gắng đè nén cái t́nh cảm đang trỗi dậy trong ngươi.

- Mời Quân ngồi. Quân đến đây có chuyện ǵ không?
- Sao Bảo lại nói vậy? Quân đến đây là t́m gặp Bảo cơ mà.
- Để làm ǵ hả Quân?

Rồi Quân kể hết những chuyện đă xảy ra trong thời gian qua cho Bảo nghe: Quân ở nước ngoài, không nhận được những bức thư của Bảo gởi. Gọi về nhà th́ mẹ nói là Bảo không có gởi và mong muốn Quân chú tâm vào việc học. Ở bên đó Quân buồn rất nhiều, cố gắng học cho xong để về gặp Bảo. Về đến nhà th́ mẹ Quân lại cấm cho Quân gặp Bảo. Quân hỏi lư do th́ mẹ Quân không trả lời, những lúc ấy, Quân sống như một kẻ mộng du, ngă bệnh, Quân nằm mê man mà miệng cứ lẳm bẩm “Bảo ơi”. Thế rồi mẹ Quân phát hiện ra sự thật đó. Mẹ Quân đă khóc nấc lên như chưa từng được khóc “Mẹ đâu ngờ thằng con trai duy nhất của mẹ lại đi yêu chính thằng bạn thân của nó”.

- Mẹ không thể nào chấp nhận t́nh cảm này được. Nó trái với quy luật tự nhiên Quân à. Gia đ́nh bên nội, bên ngoại con sẽ nói ǵ khi biết sự thật con là gay.

- Nhưng mà t́nh cảm của con không trái với quy luật tự nhiên mẹ à. Đó là một t́nh cảm b́nh thường thôi, chẳng qua con yêu Bảo, một t́nh yêu thật sự, chứ con không làm điều ǵ phạm pháp. Là gay không phải là cái tội mẹ à, con sẽ chứng minh cho mẹ thấy, tuy con yêu Quân nhưng công việc và học hành của con sẽ không bị sa sút và con sẽ sống tốt hơn nữa để cho xă hội thấy rằng vẫn có một t́nh yêu cùng dấu trong thế giới này.

Mẹ Quân im lặng không nói lời nào, cứ thế mà lẳng lặng đi vào pḥng. Bên ngoài Quân nghe tiếng thở dài của mẹ.

Những ngày sau đó Quân đă chứng minh cho mẹ thấy. Quân xin vào làm ở một Công ty nước ngoài với mức lương khá cao, chiều lại tranh thủ về ăn cơm cùng gia đ́nh. Quân cũng đang học thêm lên thạc sỹ nữa. Và những cố gắng đó đă không phụ ḷng Quân. Mẹ đă hiểu được điều đó và đă chấp nhận t́nh cảm của Quân và Bảo.

Một buổi chiều khi Quân đi làm về th́ mẹ Quân kêu Quân lại và nói nhẹ nhàng: “Ráng mà sống tốt nha con, dù con là ai, và con có t́nh cảm với ai, th́ con vẫn là đứa con trai yêu quư nhất của mẹ!”. Lúc đó Quân vui lên, chỉ biết ôm chầm lấy mẹ mà hôn lên đôi g̣ má xương xương. Rồi vùi vào ḷng mẹ như hồi c̣n bé.

Bảo nghe Quân trút hết những lời tâm sự th́ càng hiểu Quân nhiều hơn. Trong giây phút này Bảo chỉ muốn ôm Quân thật chặt vào ḷng, muốn ngửi lại cái mùi hương mà từ bấy lâu Bảo đă cố quên nó đi. Nhưng Bảo chỉ đứng yên lặng mà không dám làm, bởi Bảo không có được sự can đảm giống như Quân.

H́nh như Quân ngầm hiểu được những điều đó, đă tiến sát đến Bảo, hôn lên đôi môi Bảo. Bảo đáp lại bằng một nụ hôn cháy bổng. Kể từ lúc đó Bảo đă bước vào cuộc đời Quân một cách chính thức và đường hoàng.

- Chúng ta sẽ sống tốt để chứng minh rằng, vẫn có một t́nh yêu trong giới này nha Bảo.
Quân vừa nói dứt câu th́ Bảo đă ôm chầm lấy Quân. Quân cũng ôm Bảo. Mắt Quân đỏ lại, một ḍng nước chảy xuống. Quân hôn nhẹ vào mắt Bảo. Một cơn mưa bất chợt rơi xuống, cuốn trôi đi những khói bụi trong những ngày qua.


Lê Thành - Glink

(hết) Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 5180 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 5180 gửi tới 8785

Bài viết liên quan:

Hăy thương cảm cho những người đồng tính như chúng ta.Đừng xa lánh họ..............
Reply With Quote
Thành viên nói lời Cám Ơn đến bạn hohoi9 v́ bài viết này :
hoangtuduongpho2002 (06-20-2010)

Gửi bài mới    Trả lời

Chia sẻ bài viết

Công cụ chủ đề
Display Modes

Quyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể viết bài mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm
Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn

BB code is Bật
Smilies đang Bật
Mã [IMG] đang Bật
Mã HTML đang Tắt

Chuyển Đến Mục

Chủ đề tương tự
Chủ đề Người Khởi Tạo Chủ Đề Chuyên Mục Trả lời Có Bài Trả Lời Mới Nhất
Quần lót nam cá tính Kevin Lee Quần & Áo 14 08-02-2010 07:27 PM
Valentine: Kích cầu gói T́nh Yêu - Yêu đàn ông đồng tính th́ thế nào? h_keov ● Gay nEws ● 2 02-17-2010 10:21 PM
Chuyển đổi giới tính: Lời trần t́nh từ thế giới thứ ba Kevin Lee ● Gay nEws ● 0 05-07-2009 10:19 PM
Phát hiện cầu thủ đồng tính đầu tiên tại Premier League Chi1MinhN ● Gay nEws ● 0 03-17-2009 10:27 AM
Những bệnh nhân HIV đồng tính nam cần "hỗ trợ t́nh dục an toàn" Kevin Lee Sức khỏe - Giới tính 1 11-04-2008 09:45 PM


Múi giờ là GMT +7. Bây giờ là 03:27 AM.

Bản quyền © 2008 -2010 HeavenGay.Com. Giữ toàn quyền
Trang bị vbulletin 3.8.5 , Jelsoft Enterprises Ltd .
vBCredits I v. 1.5.1 Gold ©2001-2010, PixelFX Studios Ltd.



Đăng kư tài khoản
Tuyển dụng
V.I.P CARD
H́nh ảnh thành viên
Professional Model 2010
Cao Lâm Viên SEXY bên DON Nguyễn
Thiết kế web chuyên nghiệp
Quảng cáo tại vị trí này
Offline Karaoke giao lưu thành viên
Fashion Club
Chuyến dịch chống Spammer
We Are Music
V.I.P Access