Quay Lại   ...::: THEBOY.VN - CHANNEL FOR TEENBOYS :::... > » THEBOY.VN'S LIFE « > THƯ VIỆN > Truyện đọc
Connect with Facebook

Arabic Bulgarian Chinese (Simplified) Chinese (Traditional) Croatian Czech Danish Dutch English Finnish French German Greek Hebrew Hungarian Italian Japanese Korean Norwegian Polish Portuguese Romanian Russian Serbian Slovak Spanish Swedish Thai Turkish



Gửi bài mới    Trả lời
 
Công cụ chủ đề Display Modes
  #1  
Cũ 06-20-2010, 02:35 PM
CHÀO MỪNG hohoi9 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
hohoi9's Avatar
hohoi9 hohoi9 chưa lên mạng
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
HEART Gió cuốn về trời


[left]www.heavengay.com[/left] Tác giả : Bảo Phong - Glink

Người mẹ lấy ra nửa muỗng đường từ cái lọ thuỷ tinh cất măi dưới đáy tủ rồi trộn đều vào bát cơm nguội. Những hạt cơm rời rạc và tơi ra như những hạt gạo bị ngâm trong nước nhiều giờ. Những hạt cơm khô, trệu trạo trong miệng. Mẹ già. Những năm tháng nhọc nhằn lấy đi tuổi xuân của mẹ, trả lại những nếp nhăn hằn sâu, những vết chân chim nhộn nhạo trên gương mặt. Mẹ già. Hàm răng mẹ lung lay. Những hạt cơm khô, trệu trạo…


Ở trong pḥng, từ chiếc bàn học, qua tấm mành mỏng, nó qua sát từng hành động nhỏ nhất của mẹ, những giọt nước mắt hiếm hoi của một thằng con trai vừa bước qua cái tuổi mười bẩy lăn chậm chạp trên g̣ má, đọng lại ở cằm thành một giọt lớn hơn, lớn hơn nữa… rồi vô t́nh rớt xuống trang giấy đặt ngay ngắn trên bàn học, làm nhoè đi những ḍng chữ nắn nót “Mẹ, con xin lỗi !”. Nó vội lấy tay áo lau nhanh những giọt nước mằn mặn trên trang giấy, rồi gấp lá thư làm tư lại, nhét xuống tận cùng của ngăn tủ bợt sơn. Nó cố nín những tiếng khóc lại rồi đứng dậy, hít một hơi thật sâu, nó đẩy chiếc ghế qua một bên, từ từ đi ra chỗ mẹ nó. Ở trong pḥng, chị nó vẫn ngẩn ngơ những câu hát than thân, đôi bàn tay khua loạn xạ vào không khí, đôi mắt th́ ngây ra, vô hồn. Nó thấy chạnh ḷng, cái dấu chấm lửng mà cuộc đời đặt lên chị nó c̣n nghiệt ngă hơn cái dấu hỏi chấm về cái giới tính thật mà nó đang phải trải qua.

Nó ṿng tay ôm lấy mẹ nó từ phía sau, rồi gục mặt vào tấm lưng gân guốc c̣n đượm mùi phong sương, những giọt mồ hôi nghe sao nhồn nhột? Mẹ nó đặt bát cơm xuống, quay đầu lại nh́n đứa con trai, bà khẽ mỉn cười, nụ cười dạt dào cảm xúc.

- Mẹ. Sao mẹ lại ăn như thế?

- Sao đâu con, dễ ăn mà. Ngày trước làm ǵ có cơm trắng với đường mà ăn thế này đâu, vài hạt muối cũng nuôi được cả một gia đ́nh qua những ngày đói đấy.

- Khi nào có tiền, con sẽ đưa mẹ đi ăn trứng vịt lộn, ăn phở, ăn cơm nhà hàng nữa.

- Được ở cạnh các con, dù có ăn cơm trắng với muối, mẹ cũng thấy ngon. Vật chất phù phiếm, miếng ăn đôi khi lại là miếng nhục đấy con à.

- Nếu con làm ǵ có lỗi, hoặc con làm ǵ đó không đúng với mẹ, th́ mẹ có c̣n thương con nữa không?

- Con ngoan. Chị hai v́ không may mà ra cơ sự như vậy, mẹ cũng đâu nỡ ruồng rẫy, con nên nhớ mỗi đứa con sinh ra đều là một khúc ruột của mẹ, và dù con có làm ǵ, th́ mẹ cũng luôn ở bên cạnh các con.

Những giọt nước mắt lại nhoè nhoẹt trên gương mặt mang nặng suy tư của nó, chúng thấm vào lớp áo sờn bạc của mẹ, làm những vết mốc trở nên đậm hơn. Nó thương mẹ nó nhiều lắm, thương cả chị nó nữa.

- Con trai mà cứ khóc len lén như thế là không được đâu. Con phải kiềm chế được cảm xúc th́ mới làm nên nghiệp lớn được.

- Dạ, từ nay con sẽ không để t́nh cảm lấn lướt lư trí nữa. Mẹ hăy tin vào con.

- Thôi được rồi, lấy cho mẹ cốc nước, rồi vào bếp hăm nốt gói ḿ mà ăn, mẹ đi làm không lại muộn. Ở nhà, chú ư đến chị một chút.

Mẹ dắt chiếc xe đạp cọc cạch ra khỏi cổng rồi lạc vào cuộc sống với những tiếng rao vắt qua hết những năm tháng tuổi thơ của nó. Những tiếng rao nhọc nhằn, chan vào cái nắng hè gay gắt, lẩn khuất cả vào những giấc mơ, những tiếng rao đi qua quá khứ rồi vọng về hiện tại: “ Ai nhôm đồng giấy vụn đồng nát sắt hỏng bán đi…” Nó đợi mẹ nó khuất hẳn sau mấy luỹ tre rồi mới từ từ quay lại bàn học. Chị hai nó đă thôi những tiếng hát, giờ ngồi tư lự bên của sổ, h́nh như cũng đang lắng tai để nghe cho trọn cái tiếng rao cháy khát của mẹ. Chị nó đă ngồi ở đó cũng được tṛn một năm rồi.

Nó lôi bức thư từ ngăn tủ, đọc đi đọc lại những ḍng chữ nắn nót mà nó viết ra sau nhiều đêm liền trằn trọc suy nghĩ. Nó không biết mẹ nó sẽ phản ứng thế nào khi đọc được những ḍng chữ này của nó. Mẹ nó sẽ không giận nó lâu đâu, mẹ đă nói với nó như thế. Đă đến lúc nó thực hiện những ǵ nó nói, không thể để t́nh cảm lấn lướt lư trí thêm nữa. Nó gập mảnh giấy lại, đi đến giường của mẹ nó, rồi nhét xuống chiếc gối thêu h́nh hoa sen. Ở trong buồng chị nó lại bắt đầu những câu hát, và những điệu cười hềnh hệch.

Nó quay về pḥng, t́m lấy mấy bộ quần áo tử tế rồi nhét cả vào chiếc ba lô cũ, một vài quyển sách, những tấm h́nh kỉ nệm, chiếc catset cũ mà mẹ nó mua rẻ được từ năm ngoái, và hơn một trăm ngh́n là tất cả những hành lư nó mang theo cho chuyến đi đầu tiên vào cuộc đời. Mà c̣n nữa, cái vé tàu hoả đổi bằng chiếc nhẫn nửa chỉ vàng của chị hai nó được nó cất cẩn thận trong túi áo. Nó không muốn phải làm thế, nhưng hơn bảy trăm ngh́n cho một chiếc vé vào thành phố Hồ Chí Minh là điều quá sức với nó. Nó đă tự hứa với ḷng ḿnh là sẽ trả lại chị nó gấp đôi ngày nó trở về.

Chiều nay nó sẽ đi vào Sài G̣n để bắt đầu cuộc hành tŕnh đầu tiên của nó. Nó không sợ, v́ ở đó nó có anh, người đă hứa sẽ lo mọi chuyện cho nó.

Anh hơn nó mười bẩy tuổi, và cũng là người đầu tiên nó gặp trong cái thế giới không có đàn bà này. Nó t́nh cờ quen anh trên một diễn đàn dành cho người đồng tính. Thời gian anh chính thức quen nó đến khi nó quyết định vào Sài G̣n với anh cũng chỉ có vẻn vẹn vài ngày. Nó vội vàng như vậy là v́ nó không muốn bỏ lỡ quá nhiều thời gian nữa. Ngày nào nó c̣n nghe thấy những âm thanh lẫn vào cuộc sống của mẹ nó là ngày ấy nó c̣n không nguôi trong ḷng. Nó phải thay đổi, nó đă nói rơ ràng với anh như thế. Và anh hứa giúp nó.

Ngày nó từ giă quê hương cũng là ngày nắng đă tắt trên cuộc đời mẹ nó. Mẹ nó đọc đi đọc lại những ḍng chữ nghiêng nghiêng theo những nét đưa tay mềm mại của đứa con trai hiếu thảo. Mẹ không khóc mà chỉ ngồi lặng lẽ nh́n ra phía chị nó. Bà thấy sợ, đứa thứ nhất đă chịu đầu hàng số phận, không lẽ đến đứa thứ hai ông trời cũng nhẫn tâm cướp đi nốt ư? Bà ôm lấy đứa con gái đáng thương vào ḷng, lúc này bà mới bật khóc, và rồi cả hai mẹ con cùng khóc.

Anh đón nó ở ga xe lửa từ khi mặt trời vẫn c̣n nhấp nhổm ở phía tít tận chân trời. Hơn một ngày lắc lư trên gần hai ngh́n kilomet đường ray khô khốc, nó đă trải qua tất cả những suy nghĩ trong mười tám năm. Những h́nh ảnh của quê hương giật lùi lại phía sau, xa dần những tiếng rao thưa thớt. Lần đầu tiên trong đời nó thấy sợ, sợ cái canh bạc số phận mà nó phải trả giá bằng 18 năm cuộc đời, thậm trí là cả má và chị hai nó nữa nếu nó thua. Nó biết nó không có nhiều sự lựa chọn ở cái thành phố phù hoa và lạc lơng này nên sự xuất hiện đúng hẹn của anh đă là một khởi đầu rất có ư nghĩa cho những bước đi tiếp theo của nó.

Nó theo anh về nhà. Con đường 3/2 chạy dài hun hút, cái nóng cháy da, những tiếng rao khô khốc. Giật ḿnh. Nó thấy nhớ mẹ da diết.

Hai hôm nay mẹ không đi chợ, những cơn bệnh của chị hai diễn ra thường xuyên hơn. H́nh như chị cũng nhận thấy sự thiếu vắng của nó trong căn nhà, hai đêm nay chị đều lại giường của nó, ôm lấy chiếc gối của nó vào ḷng rồi thủ thỉ những câu không đầu không cuối. Không cười và cũng đă thôi hát.

Từ đường 3/2 đi sâu khoảng 500m nữa là đến nhà anh. Bốn căn nhà mái bằng hai tầng vừa là nơi anh sản xuất đồ nhựa vừa là chỗ ở luôn cho cả đại gia đ́nh. Anh thu xếp chỗ ngủ cho nó ở trên tầng cao nhất, có ban công và nh́n thẳng ra đường lớn. Với một đứa tha hương như nó, có một chỗ ngủ như vậy là quá hạnh phúc rồi, c̣n những chuyện tiếp theo nó chưa vội nghĩ đến.

Đêm đầu tiên nó không ngủ được. Những ngọn đèn từ đường lớn hắt vào căn pḥng của nó, khiêu khích những giấc mơ. Nó nhớ mẹ, nhớ chị nhớ cả cái tiếng rao chạy dài hết những năm tháng tuổi thơ của nó. Nó bật dậy, chui ra khỏi màn, rồi lặng lẽ đi ra phía ban công. Đèn đường vẫn c̣n leo lét, người thành phố sao mà họ ngủ muộn thế? Ở quê th́ giờ này mẹ đă ngủ từ lâu lắm! Nó trộm nghĩ, rồi lại chạnh ḷng, mà cũng có thể không? Ở trên cao, trăng hắt xuống một thứ ánh sáng vàng vọt, đổ dài cái bóng của nó xuống tận bên dưới con đường vắng tanh. Một cái bóng đen cô độc, cong cong như một cái dấu hỏi chấm đặt giữa cuộc đời.

- Sao giờ này em c̣n chưa ngủ? Em có muốn ăn một chút ǵ không?

- Dạ, em không thấy đói. Tại đèn sáng quá! Em hơi khó ngủ thôi.

- Anh xin lỗi, v́ gấp quá, anh chưa kịp lắp mành cửa cho em, sáng mai anh sẽ kêu thợ. Đêm nay xuống tạm pḥng anh ngủ một đêm, đi một đoạn đường dài như thế, không ngủ rồi em sẽ ốm mất.

- Xuống pḥng anh ư?

- Em yên tâm, việc em đi cả hai ngàn cây số vô đă làm anh cảm động lắm rồi, anh tôn trọng em, Phong à.

- Em không có ư đó, cứ để em đứng đây một lát, rồi em sẽ qua. Vào đến đây rồi, em c̣n lo điều ǵ nữa chứ?

- Anh xuống lấy bia nhé. Để chào mừng em đến với Sài G̣n.

- Ok anh.

Bà mẹ cứ suy nghĩ măi về bức thư thằng Phong để lại dưới gối. Bà hiểu v́ sao nó vào Sài G̣n, bà biết trách nhiệm một phần thuộc về bà, v́ không thể lo cho con ḿnh một cuộc sống tốt đẹp nhất. C̣n chuyện nó nói muốn được làm chính ḿnh th́ bà không hiểu? Suốt mười mấy năm ở với bà nó không được làm chính ḿnh ư? Tại sao nó lại phải đi vào một nơi xa xôi như thế để t́m lấy điều đó? Nó đang giấu bà điều ǵ nữa chăng? Bà mẹ gấp bức thư làm tư lại rồi nhét vào chiếc túi vải bà mới may. Bà đặt nó trở lại dưới gối rồi cố chợp mắt một lát. Lúc này, những tiếng gà gáy sáng đầu tiên cũng đă bắt đầu thưa thớt, giục ánh sáng tỉnh dậy sau những hàng dâm bụt vẫn c̣n ướt đẫm sương. Ở giường bên cạnh, chị hai vẫn cứ à ơi những câu hát th́ thầm trong bóng tối, thỉnh thoảng lại cười kh́n khịt như đứa trẻ con mới nhận được quà.

Gió thu thốc ánh trăng dạt vào đỉnh màn của chị. Loang loáng!

Thời gian cứ thế trôi đi theo cái quy luật dài rộng của trời đất. Một tuần, rồi một tháng… những công việc của nó ở nhà anh không vất vả nhiều, chúng lặp đi lặp đi lại, thời gian cũng lặp đi lặp lại. Dần dần nó mất hết ư niệm về thời gian, mới đó thôi mà nó đă xa nhà được tṛn một tháng. Những ngày tháng xa nhà, t́nh cảm của nó dồn cả vào anh. Nhưng nó không muốn để mọi chuyện đi quá giới hạn, mẹ nó sẽ thế nào khi biết nó đang yêu một thằng đàn ông? Nó rùng ḿnh khi nghĩ đến h́nh ảnh của chị nó. Người đàn ông của cuộc đời chị nó cũng là một người đồng tính?

Những ngày tháng nó ở bên anh, anh đă giữ nó cho riêng ḿnh, anh coi như một đặc ân của tạo hoá. Có nhiều lần anh đặt vấn đề với nó, nhưng thấy nó phân vân nên anh cũng không ép. Với những ǵ đă trải qua với anh, tuyệt nhiên anh không muốn chúng lại xảy ra với nó nữa. Anh sẽ đợi, đợi đến khi nào nó chấp nhận hoàn toàn t́nh cảm của anh.

Anh vẫn thường nói với nó “Khi mười bảy, mười tám, con người sẽ yêu cuồng nhiệt, khi đến tuổi hai năm, hai sáu, họ sẽ yêu một cách nồng nàn, c̣n ở cái tuổi của anh, người ta sẽ yêu bằng sự chín chắn” và đó là lư do anh muốn xây dựng một thứ t́nh cảm nghiêm túc với nó.

Những ngày chớm đông mà tiết trời đă se sắt lắm! Những cơn heo may cuốn theo cái hơi lạnh tái tê dồn cả vào ngôi nhà bên cạnh cái miếu hoang nằm trơ ra ở tận cuối xóm. Ngôi nhà rúm ḿnh lại, hai mẹ con cũng rúm ḿnh lại. Căn nhà quạnh vắng đến nỗi chỉ tiếng xoàn xoạt của cây bút bi cũ cọ lên trang giấy của bức thư mà mẹ đang thêm vào cũng đủ làm chị giật ḿnh, đôi mắt thoáng mở to ra trong hoảng hốt, rồi cụp lại dưới cặp mi dài cong cong. Chị không hát cũng không cười kh́n khịt nữa. Cái lạnh dường như đă làm đông cứng những giác quan của chị. Chị yếu và xanh đi trông thấy. Không có nó ở nhà, những ngày đi mua hàng mẹ đều khoá kín cửa lại. Cái dấu chấm lửng mà số phận đặt ngang vào cuộc đời chị nay được khoá thêm bằng chiếc xích sắt vô hồn tạo thành một dấu chấm hết cho cuộc đời của một người con gái tài sắc chỉ v́ một người đàn ông bội bạc mà phải chôn ḿnh sau những tiếng cười hềnh hệch lúc nửa đêm.

Số tiền nó kiếm được nó vẫn chưa dùng tới một đồng nào hết. Nó gói cẩn thận tất cả chúng lại rồi nhét vào cái hộp thuỷ tinh đựng đường của mẹ nó. Ngày nó đi, nó đă dốc hết toàn bộ đường c̣n lại vào một cái túi khác rồi buộc chặt lại, để về chỗ cũ cho mẹ, c̣n cái lọ thuỷ tinh th́ nó mang đi. Mỗi khi cần tiêu một món ǵ đó, bỏ hộp tiền ra, nó lại nhớ đến bát cơm trộn đường khô khốc của mẹ. Rồi nó lại thôi. Tính đến hôm nay, sau gần nửa năm cần kiệm. Nó nghĩ, số tiền này cũng đủ cho mẹ nó ăn thật nhiều những bữa sáng tử tế. Nó muốn về với mẹ. Càng gần tết, nó lại càng khao khát điều đó hơn. Nó cất chiếc hộp thuỷ tinh vào tận đáy chiếc ba lô cũ, rồi đặt rất nhiều quần áo cũ lên trên. Xong xuôi, nó thận trọng bước xuống pḥng anh. Đắn đo một hồi lâu, nó mới dám ghơ cửa.

Cộc cộc cộc…

- Anh Long à, em vào được không?

- Phong à, vô đi em.

- Anh Long à…

- Em cứ ngồi xuống đă, em uống nước cam nhé. Sắp tết rồi, công việc hơi nhiều, chắc em mệt lắm ha?

- Cảm ơn anh, em cố gắng được mà. Anh à..

- Anh biết em muốn nói ǵ, anh sẽ cố gắng sắp xếp công việc để kết thúc vào cuối tuần này. Đầu tuần sau, anh sẽ đi cùng em về Hà Nội. Vé máy bay anh đă đặt rồi.

- Anh…

- Anh nghĩ rồi, nếu có anh đi cùng, mẹ em sẽ yên tâm hơn, mà anh cũng thấy yên tâm hơn. Anh hứa sẽ giữ đúng ở khuôn mực cho phép. Cho anh đi cùng…

Nó ôm gh́ lấy anh vào ḷng trước khi anh kịp nói hết câu. Nó khóc. Lâu lắm rồi nó mới lại khóc. Nó không c̣n đủ b́nh tĩnh để nói lời cảm ơn anh nữa. Nó khóc. Lâu lắm rồi nó mới lại khóc…

Chị hai nó thấy lạnh quá! Căn nhà chơ vơ bên cái miếu hoang mà không có cái ǵ chắn đỡ nên bao nhiêu gió từ cánh đồng dồn thốc cả vào đấy. Mẹ đi chợ, chị hai co ro trong cái chăn mỏng. Hai hàm răng xít lại, không đủ sức kéo theo những nụ cười kh́n khịt nữa. Chị nhảy tưng tưng sang bên giường của mẹ, hết vơ lấy chăn lại vồ lấy gối.

Chiếc túi gấm tung ra, chị cầm bức thư trên tay cười hềnh hệch. Thoáng một giây sáng lên trong đôi mắt đờ đẫn của chị, chị nhảy tưng tưng lên, rướn người lên cái đèn dầu đặt ở bàn thờ bố. Cái đèn dầu đổ xuống, vết dầu loang ra đến đâu, chạm vào gió heo may bốc cháy ngùn ngụt lên đến đấy. Chị cười hềnh hệch, nhảy tưng tưng quanh đám lửa, đám cháy càng lớn chị càng cười lớn, chị nhảy, chị múa, chị cười hềnh hệch. Ngọn lửa bốc lên cao, bám vào tóc chị, bắt cả sang tờ giấy tung ra từ chiếc túi gấm đang cầm trên tay của chị. Chị hoảng hốt, chị gào lên, mẹ ơi … em Phong bị cháy rồi… mẹ ơi.

Những người đi đường kéo vào. Họ thi nhau dập lửa, chiếc xích sắt nóng đỏ, người đàn bà điên vẫn ra sức gào thét bên trong. Mẹ chạy về, chiếc xe đạp cọc cạch bị đáp qua một bên. Những ngón tay run run lần t́m chiếc ch́a khoá, mẹ khóc nức nở, tiếng gọi của chị hai làm mẹ xót xa. Chiếc xích sắt bị đạp tung ra, người ta không thể ngăn mẹ xông vào cứu chị. Tiếng gào thét lặng dần, sau đó là tiếng khóc thút thít của dân làng xung quanh. Ngọn lửa đă liếm trọn ngôi nhà cùng hai mẹ con người đàn bà điên.

Sau tết ông Công, ông Táo một ngày, nó và anh đă chuẩn bị xong xuôi mọi thứ để trở về nhà. Những ngày cuối năm, thời gian trôi đi dồn dập, mọi người như sống trong cái gấp gáp của tiết trời lúc khoảnh khắc giao thời nhộn nhạo. Nó cất lọ thuỷ tinh của mẹ vào đáy chiếc ba lô, cùng chiếc nhẫn vàng nó nhờ anh mua bằng tiền từ tháng lương làm việc đầu tiên. Rồi nó đếm từng giờ cho đến khi máy bay cất cánh, nó sẽ được gặp mẹ sớm thôi, anh liên tục động viên nó như thế.

Nó về làng, người đầu tiên nhận ra nó là bà cụ Thơm bán nước đầu làng. Nh́n thấy nó, bà ngân ngấn ḍng nước mắt. Bà dọn cái gánh nước nhỏ lại, rồi theo nó về căn nhà tan tác bên cạnh cái miếu hoang. Suốt dọc đường đi bà chỉ im lặng. Bà sợ nó sốc, bà biết mẹ luôn là tất cả với nó, sự mất mát mà nó sắp phải đối diện có thể làm nó gục ngă. Những h́nh ảnh về người cô chị lại thấp thoáng trong suy nghĩ của bà cụ. Bà chỉ lắc đầu rồi lặng lẽ bước theo sau.

Gió đông buồn, cuốn những đám lá khô dưới những bàn chân bước vội nghe lạo xạo.

Nó đứng tần ngần rất lâu trước đống đổ nát bên cạnh cái miếu hoang tan tác. Những vệt khói vẫn c̣n lởn vởn quyện vào với không khí, vật vờ như những bóng ma. Chuyện ǵ đă xảy ra với ngôi nhà của nó? C̣n mẹ, c̣n chị hai nó đâu? Nó quay qua bà cụ Thơm, đưa cái ánh mắt van xin về phía bà cụ.

- Bà ơi, hăy nói cho con đây không phải là sự thật đi. Mẹ con, chị con đâu rồi bà?

- Ta xin lỗi, họ đă đoàn tụ với ba con ở thế giới bên kia, mọi chuyện xảy ra là ngoài ư muốn, mọi người đă cố gắng hết sức, nhưng…

Những câu nói chan vào với nước mắt của bà cụ làm nó choáng váng. Anh đỡ lấy nó, nhưng nó đă đẩy anh ra, rồi nó chạy như kẻ vô hồn vào đống đổ nát. Nó bới, nó móc, nó hất tung những đám tro lạnh lên cao. Lạ là nó không khóc, mặt nó lạnh như cái tiết trời đông se sắt. Nó gào tên mẹ nó, tên chị nó, nó th́ thầm cái ǵ đó. Anh muốn muốn ngăn nó lại nhưng bà cụ không cho. Bà nói “Chỉ một giọt nước bây giờ sẽ làm tràn ly. Hăy cứ để cậu bé một ḿnh, cậu bé cần thời gian để b́nh tĩnh lại.”

Gió đông thốc vào ngôi miếu hoang những đợt dồn dập làm những cánh cửa mục nát phát ra những âm thanh nghe kèn kẹt. Từ trong làng, vọng ra một tiếng chó tru lên, xé toạc cả không gian.

Nó gục xuống sau một hồi lâu vật vă, anh vội đỡ nó vào nằm tạm trong miếu. Bà cụ Thơm lấy nước, lau qua những vết tro trên gương mặt nó. Bà kéo tay anh ra một bên, rồi lôi trong túi ra một cái túi nhỏ đặt vào ḷng bàn tay anh.

- Một lát nữa khi cậu bé tỉnh lại, nhất định cậu sẽ muốn ra thăm mộ mẹ và chị. Hăy cứ để cậu bé đi, mộ phần của hai mẹ con đặt ngay cạnh người cha quá cố. Cậu hăy đưa cái túi này cho cậu ấy. Nó được t́m thấy trong bàn tay của người chị lúc lâm chung. Chắc nó có một ư nghĩa nào đó

- Dạ, con nghe lời d́. Em Phong hăy để con lo.

- Ừ, vậy ta về nha, nhớ là ba ngôi mộ đặt sát cạnh nhau đó.

Khoảng nửa tiếng sau th́ nó tỉnh dậy, lúc này trông cậu có vẻ đă b́nh tĩnh hơn, những giọt nước mắt bây giờ mới chậm chạp lăn dài qua hai bên khoé mắt. Anh nói vị trí của hai ngôi mộ cho nó, rồi nhanh chóng cùng nó đi về phía cánh đồng có những luống cày trắng khô trắng khốc.

Phong quỳ một hồi lâu trước mặt ba ngôi mộ, anh Long đứng đằng sau chốc chốc lại vỗ vỗ lên đôi vai gầy của nó. Những nắm đất khô cỏ đă mọc lên lú nhú. Nó bới tay đào lấy một cái lỗ trên mộ mẹ nó, rồi lôi trong ba lô ra lọ thuỷ tinh của mẹ, lọ thuỷ tinh đầy ắp những đồng tiền xanh đỏ xếp ngăn nắp. Đặt vào trong miệng hố rồi lại vùi đất lên. Ở mộ phần của chị, nó cũng làm tương tự như thế với chiếc nhẫn mà nó hứa trả lại cho chị nó ngày nó trở về. Xong xuôi nó vái lạy ba vái trước phần mộ ba mẹ nó rồi quay lại phía anh. Gió đông man mác đă thổi khô những giọt nước mắt trên khuôn mặt nó.

- Ḿnh về thôi anh, em sẽ để ba, mẹ và chị yên nghỉ ở nơi này. Có lẽ lúc này, ở trên ấy họ đang vui vẻ bên nhau.

- Ừ, người mất th́ cũng đă mất rồi, c̣n người sống th́ vẫn phải tiếp tục sống. Hăy coi anh là gia đ́nh thứ hai của em. Hôm nay, ngay tại nơi này, cũng trước linh hồn ba má và chị hai, anh muốn chính thức xin phép họ để được yêu em. Anh hứa sẽ ở bên em đến khi nào anh c̣n tồn tại trên cuộc đời này. Em hăy chấp nhận t́nh cảm của anh nhé.

Nó ngoái nh́n lại phần mộ của chị hai nó, một bông hoa mười giờ vừa mới nở bung trên nấm mộ có cỏ mọc xanh lú nhú. Nó quay lại phía anh.

- Em đồng ư.

- Cảm ơn em. Cảm ơn ba, cảm ơn má, cảm ơn cả chị hai nữa. - Anh cười. - À, bà cụ Thơm có đưa cho em cái túi này, bà nói nó được t́m thấy trong bàn tay nắm chặt của chị hai lúc qua đời.

Nó đón lấy cái túi gấm từ tay anh. Ở bên trong, bức thư viết tay với những hàng chữ nắn nót của nó bị cháy sém đi mất một góc, những vệt khói vẫn c̣n loang lổ trên trang giấy trắng. Ở mặt bên kia, những ḍng chữ viết tay thô cứng, nguệch ngoạc thêm vào của mẹ khiến trái tim nó như muốn rơi ra từ lồng ngực “Mẹ biết con đồng tính, và như mẹ đă nói, mỗi đứa con sinh ra đều là khúc ruột của mẹ. Chưa khi nào mẹ nghĩ là ḿnh sẽ hết yêu con. Hăy cố gắng sống thật tốt và thật hạnh phúc con nhé. Yêu con”.

Một tiếng quạ kêu chiều rành rọt, chao đảo trong không gian rồi bị gió đông quật ngă, nằm thoi thóp trên trên mái ṿm của chiếc miếu hoang.

Bảo Phong - Glink


(hết) Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 5180 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 5180 gửi tới 8785

Bài viết liên quan:

Hăy thương cảm cho những người đồng tính như chúng ta.Đừng xa lánh họ..............
Reply With Quote

  #2  
Cũ 06-21-2010, 09:13 PM
CHÀO MỪNG blackdragon34 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
blackdragon34's Avatar
blackdragon34 blackdragon34 đang trực tuyến
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : Gió cuốn về trời


[left]www.heavengay.com[/left] tại sao cuộc đời quá nhẫn tâm, luôn tước đoạt những hạnh phúc nhỏ nhoi mà con người phải vượt qua muôn ngàn khó khăn mới có được Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 8426 gửi tới 8785
Reply With Quote

  #3  
Cũ 06-22-2010, 09:11 AM
CHÀO MỪNG hohoi9 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
hohoi9's Avatar
hohoi9 hohoi9 chưa lên mạng
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : Gió cuốn về trời


[left]www.heavengay.com[/left] Hay quá ta. Câu truyện cảm động quá. Tội nghiệp cho cậu bé tên Phong quá nhỉ. Gia đ́nh là tổ ấm duy nhất mà cũng bị lấy đi. Nhưng cũng được bù lại là t́nh yêu của người anh kia cho nó. Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 5180 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 5180 gửi tới 8785

Hăy thương cảm cho những người đồng tính như chúng ta.Đừng xa lánh họ..............
Reply With Quote

  #4  
Cũ 06-22-2010, 11:07 AM
CHÀO MỪNG blackdragon34 GIA NHẬP ĐẠI GIA Đ̀NH THEBOY.VN
blackdragon34's Avatar
blackdragon34 blackdragon34 đang trực tuyến
Thần Tiên

Chưa có người yêu

 
Mặc định Về : Gió cuốn về trời


[left]www.heavengay.com[/left] ê sao tự vô comment vậy, định kéo topic ah. hihi nhưng có được hạnh phúc của ḿnh mà đổi lại mạng sồng người khác th́ thật quá tàn nhẫn Trích từ: www.heavengay.com

Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUY UH 8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUY VIP1 8426 gửi tới 8785
Reply With Quote

Gửi bài mới    Trả lời

Chia sẻ bài viết

Công cụ chủ đề
Display Modes

Quyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể viết bài mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm
Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn

BB code is Bật
Smilies đang Bật
Mã [IMG] đang Bật
Mã HTML đang Tắt

Chuyển Đến Mục

Chủ đề tương tự
Chủ đề Người Khởi Tạo Chủ Đề Chuyên Mục Trả lời Có Bài Trả Lời Mới Nhất
OBaMA Kư Tuyên ngôn Quốc tế về quyền đồng tính hoangtuduongpho2002 ღ Tin vỊt ღ 1 05-08-2010 09:53 AM
Truyền thống Việt Nam không chấp nhận người Đồng Tính h_keov Phong tục - Tập quán 10 03-06-2010 08:26 PM
Việt Nam: Chuyện khó tin về người ăn tươi nuốt sống gan, mật cóc Kevin Lee ღ Tin vỊt ღ 0 05-07-2009 10:14 PM
Thông điệp về người đồng tính trên một số báo chí YamahaXmen ● Gay nEws ● 0 03-14-2009 09:00 AM
HotVteen Minh Cường - Không hề "cố t́nh" thân thiện YamahaXmen ღ Tin vỊt ღ 0 02-24-2009 12:39 AM


Múi giờ là GMT +7. Bây giờ là 06:55 AM.

Bản quyền © 2008 -2010 HeavenGay.Com. Giữ toàn quyền
Trang bị vbulletin 3.8.5 , Jelsoft Enterprises Ltd .
vBCredits I v. 1.5.1 Gold ©2001-2010, PixelFX Studios Ltd.



Đăng kư tài khoản
Tuyển dụng
V.I.P CARD
H́nh ảnh thành viên
Professional Model 2010
Cao Lâm Viên SEXY bên DON Nguyễn
Thiết kế web chuyên nghiệp
Quảng cáo tại vị trí này
Offline Karaoke giao lưu thành viên
Fashion Club
Chuyến dịch chống Spammer
We Are Music
V.I.P Access