Cuộc đời và số phận, không mấy khi được như ư muốn con người! Im lặng, gật đầu để ngày tân hôn được diễn ra. Tiếng nhạc, tiếng ca hát, reo ḥ chúc tụng, chia sẻ, gọi là niềm vui, vinh hạnh của hai thân tộc.
Cô dâu xinh xắn, mỹ miều, con gái cưng trong một gia đ́nh, cha làm chủ doanh nghiệp, giàu nức tiếng ở Vĩnh Long, sánh duyên bên chú rể, là một bác sỹ tài năng, khôi ngô tuấn tú khiến ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng nào ai biết, anh đang khổ sở chấp nhận ngày hôn lễ, làm tṛn trọng trách người con mà ḷng tê tái, cuộn xé... Nh́n những ánh mắt lờ đờ, mệt mỏi, sắp say mèm, khiến anh thêm chua xót, nghẹn ngào nhớ đến Tuấn da diết, khôn xiết.
Tuấn không đến?
Sơn nghĩ, và vội đưa mắt qua khung kính, nh́n về phía ḍng sông, bên dưới thềm cao nhà hàng Hương Biển sang trọng. Từng đợt, từng đợt đám lục b́nh trôi theo ḍng nước chảy xiết. Từng đợt, từng đợt gió, dậy sóng, làm tơi tả những cánh hoa tím lục b́nh, mệnh bạc thật tội nghiệp, và biết đâu con người cũng vậy, số phận nổi trôi, theo ḍng nước muôn ngả, biết về đâu?.
Hỡi gió kia, đă dập vùi những cánh tím lục b́nh, bắn tung toé những làn nước ập lên khung kính làm nhợt nhạt không gian lăng mạn, cổ kính của một nhà hàng, nhưng sao không tung kính kia bể nát, đến xé tan cơ thể ta để không c̣n buốt giá, tù túng.
- Anh! Khánh Tuấn và Khắc Hùng đến ḱa.
- Khánh Tuấn?
Hai từ “Khánh Tuấn”, làm tắt ngay ḍng suy nghĩ, Sơn vội quay hướng về phía cửa đón khách. Hằng điệu đà chiếc áo đầm trắng, điểm vài cái bông hường, dịu dàng, tha thướt đưa tay ṿng vào tay Sơn bước ra đón Tuấn và Hùng.
- Chúc mừng hai bạn. - Hùng nói.
- Mời hai bạn vào trong. - Hằng đáp.
Tuấn nh́n Sơn khẽ nhếch môi cười gượng, không nói ǵ. Tuấn và Hùng tiến đến một bàn trống dành cho mười người được đặt sát khung kính, ngay hướng Sơn ngắm nghía những đám lục b́nh tội nghiệp trôi theo ḍng nước muôn ngả. Sơn ch́a tay, với theo từng bước đi của Tuấn một cách vô thức, như muốn níu kéo một t́nh yêu sắp tan biến.
Sơn và Tuấn yêu nhau. T́nh yêu đượm nồng gắn kết từ hai con tim đồng cảm khi c̣n thời sinh viên. Sau hơn một năm ra trường, từ miền xa xôi đất mũi Cà Mau, theo tiếng gọi t́nh yêu, Tuấn chuyển công tác về Vĩnh Long để được gần gũi cùng Sơn. Và t́nh yêu của họ cứ thế được duy tŕ lén lút.
- Ḿnh phải cưới vợ!
Tuấn vội ngửa ḿnh, bật tay khỏi cơ thể Sơn khi nghe đến “cưới vợ”. Ánh sáng đèn vàng le lói trong căn pḥng, nơi tiếng ḷng và thời gian Sơn và Tuấn âm thầm chung sống, bỗng trở nên một màu u tối. Tai Tuấn ù ù, không c̣n nghe được âm thành những tiếng nhạc Jazz mà hai đứa yêu thích, đang phát ra từ cỗ máy cũ kỹ, sờn bạc nơi căn pḥng. Tiếng sóng vỗ dập vùi những cách tím lục b́nh tội nghiệp, trôi theo ḍng nước muôn ngả, và âm thanh nức nở, gào thét, khóc lóc đập th́nh thịch vào tận xương tủy, con tim rớm máu.
- Sơn phải cưới vợ làm tṛn trọng trách, và nguyện vọng cuối đời của mẹ.
Ánh sáng đèn vàng không đủ để Tuấn nh́n thấy đôi mắt đang ứ lệ của Sơn. Âm thanh gào thét, khóc lóc cùng tiếng sóng vỗ dập vùi những cánh t́m lục b́nh tội nghiệp, khiến Tuấn không nghe được tiếng nghẹn ngào, đau xót từ giọng nói của Sơn.
Không gian chợt im lặng!.
- Cưới nhưng vẫn chung sống như thế này được không?!
Tuấn hỏi, Sơn im lặng giây lát.
- Có vợ con, e rằng Sơn không thể...
Tuấn hỏi v́ quá yêu Sơn. Chứ Tuấn biết Sơn là người có trách nhiệm, có vợ, có mái ấm gia đ́nh th́ Sơn sẽ thôi tiếp diễn t́nh yêu vốn dĩ nồng cháy, dù Sơn sẽ rất đau đớn.
- Đêm nay là đêm cuối..., Tuấn muốn được trọn vẹn?
- Có thể là đêm cuối. Sơn đáp.
Tiếng sóng vỗ, tung nước, dập vùi những cánh tím lục b́nh đă tan biến. Ánh đèn vàng lại rực rỡ, hương thơm hoa nhăn, hoa mận xứ sở quê hương đất Vĩnh ùa ùa kéo đến, ập vào căn pḥng. Hai cơ thể lâng lâng, dậy sóng.
Sau đêm đó, Sơn và Tuấn đành ḷng chia cắt, để ngày hôm nay hôn lễ được diễn ra...
(c̣n tiếp)
Hằng đang loay hoay đón nhận những lời chúc phúc bên chúng bạn. Sơn vội bước đến, choàng tay lên vai Tuấn nhẹ nhàng, xuưt xoa, buồn giọng: uống đi các bạn, rồi uống một hơi dài cạn ly bia. Sơn muốn uống thật nhiều cho say, để chóng quên buồn bă, tuyệt vọng. Nhưng càng uống càng thấy tỉnh, nỗi đau càng xâu xé, dồn về.
Tuấn tan nát, buồn bă! Ḱa những đám lục b́nh đang từng đợt, từng đợt trôi theo ḍng nước chảy xiết, dập vùi, làm con tim đơn giá.
- Uống, uống...
Tiếng nhạc, tiếng ca hát, reo ḥ đă tắt. Màn đêm buông xuống trả lại không gian yên tĩnh. Hằng hồi hộp, nôn nóng giây phút ái ân, t́nh tứ. Nhưng men rượu cay nồng, Sơn say mèm không cựa quậy nổi.
Chợt tỉnh chừng đêm, nh́n sang vợ, sự mệt mỏi, bao trùm nét dịu hiền, đơn lẻ nơi con người Hằng làm Sơn tê ḷng v́ đă gian dối với vợ. Chối bỏ Tuấn th́ không thể, mà chung thủy với vợ càng không thể. Sơn yêu Tuấn nồng nàn, tha thiết!
- Tuấn?
Nỗi nhớ thương da diết. Sơn với tay về phía bàn trang điểm, cầm điện thoại, nhấp nháy nhắn vài chữ cái loằng ngoằng chưa đầy câu, th́ chần chừ, rồi xóa bỏ như cố xóa đi quá khứ.
...
Ánh sáng già nua, chiếu qua khung cửa kính, dội vào khuôn mặt Sơn rơ rệt. Sơn vung vai, chồm dậy, Hằng đă thức.
- Trời, 8 giờ rồi.
Lững thững tiến đến khung cửa sổ, nh́n xa xăm về phía ḍng sông đất Vĩnh, đang chảy xiết, cuốn theo từng đợt, từng đợt lục b́nh tím. Ven băi bồi, những hàng cây nhăn, cây mận sai trái, hương thơm ngào ngạt, thêm gợi thương gợi nhớ.
- Anh dậy à? Rửa mặt đi, rồi ăn sáng.
Một ngày mới bắt đầu, ḿnh đă có gia đ́nh riêng, c̣n Tuấn... Vừa nghĩ ngợi, vừa nh́n khuôn mặt ḿnh hiện rơ trên tấm kính h́nh elip, Sơn thấy tội cho Tuấn: Giờ này Tuấn rất cô đơn?
Căn pḥng nặc nồng mùi rượu, cỗ máy cũ kỹ, bạc màu vẫn đang phát ra những bài nhạc Jazz nhẹ nhàng, sâu lắng. Trời đă đứng cao đầu, len lỏi vào căn pḥng, hai cơ thể c̣n thấm mệt v́ rượu, nên lười biếng không muốn dậy.
Tiếng kèn xe inh ỏi, qua lại con đường nhựa bóng, chở những ước mơ, hy vọng bay cao; hương thơm mùi nhăn, mùi mận chín bay tỏ khắp vùng đất phù sa; những tiếng nói cười, vui đùa của những cô gái, anh chàng, vọng ra từ phía những vườn nhăn, vườn mận chín, báo hiệu mùa vụ bội thu. Tuấn khẽ mở đôi mắt, một cơ thể khác đang nằm cạnh, trùm kín cả người dưới chiếc mền lông gấu. Tuấn đưa tay ôm chồm, ngồi dậy kéo chiếc mền.
- Th́ ra là Khắc Hùng. Vậy cứ tưởng...
Tuấn lắc nhẹ đầu, hai nắm tay vỗ vào thái dương, kêu than mệt mỏi: Đêm qua làm sao ḿnh về đến đây?
- Ừ, mày say quá, thằng Sơn phải chở mày, để tao ngồi sau, giữ cái xác nặng trĩu của mày. Hùng nói.
- Người ta đang bận tiệc tùng, hôn lễ, sao không mượn ai khác?
- Th́ tao có mượn, nhưng thằng Sơn nằng nặc đ̣i chở mày về mới chịu. Mà nó quan tâm mày lắm. Về đến pḥng, nó gội đầu, pha chanh nóng cho mày uống nữa, nhớ không?
- Không.
Tuấn biết, t́nh yêu Sơn dành cho ḿnh. Một t́nh yêu thật sự, có rung động, có cảm giác, chỉ có điều, nó khác thường ở chỗ t́nh yêu của hai thằng con trai, nên phải che giấu, lén lút và cuối cùng là không thể kéo dài được nữa.
- Thôi tao về mới được. Hùng vừa sắp xếp lại chỗ ngủ và nói.
- Cuối tuần mà, ở lại với Tuấn, buồn muốn chết.
- Không được, ngày nay tao phải chở mẹ về nhà ông bà ngoại có việc.
Hùng ra về, nỗi cô đơn, quạnh quẽ bao trùm không gian căn pḥng.
- Biết làm ǵ bây giờ? Tuấn nghĩ, rồi lấy điện thoại định điện cho Sơn, nhưng rồi lại thôi.
Tuấn bước đến cái bàn gỗ, chổ để cỗ máy cũ kỹ, bạc màu đang c̣n du dương những ḍng nhạc Jazz, mở hộc tủ, lấy ra một vật được gói kỹ lưỡng trong miếng vải nhung màu đỏ. Mở ra, cầm trên tay một chiếc nhẫn t́nh nhân, kiểu mắt trúc, rồi đeo vào ngón danh, ở bàn tay phải. Nước mắt rơi lên bàn tay, làm bẩn chiếc nhẫn. Tuấn lấy tấm vải mỏng nhẹ lau, rồi hôn lên nó:
- Sơn c̣n giữ một chiếc y như thế!.
Đôi nhẫn này, đă kết t́nh yêu hai người, với những lời thề non hẹn biển. Mà giờ, Sơn đă vụt xa tầm tay với...
(c̣n tiếp)
Trích từ: www.heavengay.com
Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUYUH5180 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUYVIP15180 gửi tới 8785
[left]www.heavengay.com[/left]
huhu sao đầu buồn wa vậy, chưa j đă chia ĺa, đau khổ, Trích từ: www.heavengay.com
Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUYUH8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUYVIP18426 gửi tới 8785
[left]www.heavengay.com[/left]
cho ḿnh hỏi cậu có phải là nhà văn không vậy. viết hay qua
tiếc là bị ngắt quảng
Trích từ: www.heavengay.com
Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUYUH15913 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUYVIP115913 gửi tới 8785
[left]www.heavengay.com[/left]
Những ngày cuối tuần đă qua, công việc lại bắt đầu. Vào đến cổng bệnh viện, chạm mặt nhau, Sơn và Tuấn thẹn thùng.
- Đêm đó, sao uống say quá vậy?
- Biết rồi c̣n hỏi.
Thật ra, Sơn biết Tuấn uống say v́ quá yêu ḿnh. Nhưng không hỏi thế, chẳng lẽ lại hỏi, Tuấn nhớ Sơn không, hay buồn không...
Đang lần lượt những trang sổ sách, Sơn vỗ nhẹ vào vai Tuấn.
- Nói chuyện chút được không?
- Ngồi đi, Tuấn lấy nước uống đă.
- Được rồi, khách sáo vậy.
- Tuấn dự định thế nào?
Tuấn im lặng không nói, cúi đầu nh́n vào những trang sổ sách đầy những con số.
- Tuấn cũng nên cưới vợ đi.
- Ừ, chắc đành vậy. Tuấn hứa cho qua chuyện, cho Sơn yên ḷng. Chứ t́nh yêu của Tuấn dành cho Sơn là tất cả, không ai khác, nhất là phái nữ.
- Đêm nay qua ngủ với ḿnh được không?
- Nhưng...
- Th́ Sơn bảo trực đêm.
Sơn đă nghiêm khắc, thề không quan hệ, ân ái với Tuấn nữa và càng không thể làm điều có lỗi với Hằng và gia đ́nh, nhưng mỗi khi nh́n vào ánh mắt Tuấn, sự thèm khát, t́nh yêu trỗi dậy, Sơn không cưỡng lại được.
Đến hẹn lại lên. Căn pḥng không khác lạ, vẫn ánh đèn vàng, điệu nhạc Jazz quen thuộc. Đêm nay, Tuấn vẫn đẹp, hấp dẫn. Sơn cố ḱm cảm giác và kiên quyết:
- Đêm tân hôn, ḿnh đă không thể cho Hằng, đáng lẽ giờ này ḿnh phải gần cô ấy. Thôi ḿnh về nghe Tuấn?
- Sơn yêu ḿnh, ḿnh cũng yêu Sơn, Sơn biết điều đó mà. Hăy ở lại đây đêm nay với Tuấn. Tuấn nhớ Sơn nhiều lắm.
Nước mắt, giọng nhẹ nhàng và t́nh yêu làm Sơn bị lay động.
Giờ này, Hằng đang cô đơn, thương thân chồng cực nhọc.
- Anh ngủ chưa? Em nhớ anh quá.
- Anh đang bận việc, em ngủ sớm, đừng thức khuya quá, ngày mai anh nghỉ, anh chở em về ba nghe.
- Dạ. Chồng yêu của em, ngủ ngon!
Máy đă tắt. Sơn nghe ḷng ḿnh co thắt. Sự giả dối, sự ghê tởm chính ḿnh.
- Ḿnh không thể ở lại đêm nay.
- Đừng mà Sơn, ḿnh yêu Sơn, ḿnh van Sơn. Tuấn kéo Sơn, ôm chặt.
- Sơn phải về.
Tiếng khóc nức nở, nghẹn ngào, trái tim Sơn rung động, không cưỡng lại ma lực của t́nh yêu. Hương thơm mùi nhăn, mùi mận chín lại lan tỏa khắp gian pḥng. Hai cơ thể lại trần truồng, xâu xé.
...
Sơn cố che giấu con người thật của ḿnh, để sống và làm tṛn bổn phận người chồng, nhưng t́nh yêu và cảm giác đồng tính đă ăn sâu vào xương tủy. Sơn và Tuấn, rốt cuộc vẫn lén lút, âm thầm chung sống.
- Đêm nay ḿnh ngủ sớm nghe anh?
Sự thèm khát được ân ái của người vợ, người phụ nữ, đă qua hai đêm cưới, chưa một lần được hưởng thụ từ cơ thể đầy quyến rũ của Sơn, đă phải bật giọng. Và đêm nay, Sơn phải thể hiện t́nh yêu của ḿnh, để Hằng cảm nhận không phải thứ t́nh yêu gượng ép, lừa dối.
Cơ thể dù có khuấy động dục tính, cố yêu Hằng, nhưng dục tính không cuộn trào, đê mê. H́nh ảnh Tuấn cứ quanh quẩn. Sơn yêu Hằng không thật. Đêm trôi qua, Sơn sợ hăi tột cùng, cảm giác gượng ép, nhưng dẫu sao cũng đă thơa ḷng Hằng.
...
Thời gian và t́nh yêu, thắm thoát trôi nhanh. Đứa con trai bụ bẫm, tinh nghịch, là niềm vui, là lẽ sống, Sơn yên tâm hơn để mặn nồng với Tuấn.
- Hằng nè, ḿnh có nghe nói, Sơn và Tuấn có t́nh cảm mờ ám đó... Một tin nhắn, lạ lùng, nhưng cũng không đến nỗi, bởi Hằng tin tưởng t́nh yêu của Sơn dành cho ḿnh, và vốn dĩ Sơn và Tuấn là đôi bạn rất thân từ thời sinh viên rồi mà, chắc có người xấu bụng trêu ghẹo. Nghĩ bâng quơ chi cho mệt.
Hằng xóa ngay ḍng tin nhắn. Hơn ai hết, t́nh yêu Hằng dành cho Sơn c̣n hơn gấp trăm, gấp ngàn lần, kể cả t́nh yêu của Tuấn. Nhưng Hằng đâu biết, người chung chăn gối, ân ái với ḿnh lại là người đồng tính. Sơn đến với Hằng là điều phải làm, là trọng trách của người con, Sơn không t́m thấy cảm giác thật từ cơ thể nóng bỏng, dịu dàng của Hằng, mà ở cơ thể khỏe khoắn, cơ bắp của Tuấn.
Ḍng tin nhắn, sự vắng đêm, gợi chút nghi ngờ. Ḿnh có nên theo dơi? Nhưng làm vậy, lỡ anh ấy biết th́ sao? Mà không, ḿnh nên tin anh ấy. Hằng chợt nghĩ, rồi lại t́m lư xóa bỏ ngay ư nghĩ đó.
T́nh yêu, lẽ sống của người vợ luôn hết mực yêu thương và tin tưởng, nhưng đổi lại là sự lừa dối, phũ phàng.
- Bộ Tuấn định ở vậy luôn hả? 30 tuổi rồi c̣n ǵ?
- Tuấn đă có Sơn, xem như chồng vợ rồi c̣n ǵ. Với lại cưới vợ, sợ làm khổ người ta.
Hai cơ thể lại tràn đầy nhựa sống trong căn pḥng, có ánh sáng màu vàng, những bản nhạc Jazz. Sơn chợt nghĩ, nếu Hằng biết sự thật, th́ số phận và cuộc đời, không phải là trở nên giông tố, tội lỗi chất chồng hay sao. Biết là vậy. T́nh yêu, và thể xác, hai người không thể dứt bỏ. “Đâm lao th́ đành phải theo lao thôi”. Đêm này như bao đêm khác, hôn hít, ân ái, theo ngày tháng và tội lỗi.
...
Ḍng sông đất Vĩnh bắt đầu chảy xiết, từng đợt, từng đợt lục b́nh tím lại trôi. Hoa nhăn, hoa mận muôn khoe sắc, bát ngát mùi thơm, mùa vụ bội thu lại sắp đến. Đêm nay, gió lùa mạnh, đập vào khung cửa, như muốn xé tan mọi thứ trong căn nhà. Hằng đang ngồi bẹp xuống nền gạch lát hoa lạnh buốt, người run rẩy, đôi môi lập cập, bàn tay đánh vào ngực th́nh thịch v́ không thở được, mà nước mắt không rớt rơi.
- Trời ơi! Sơn ơi! Sao anh tàn nhẫn với em như vậy?
C̣n nỗi đau đớn nào bằng, khi tận mắt nh́n những cơ thể trần truồng, rên la v́ sung sướng, phát ra từ cái VCD mà Tuấn đưa Sơn, chưa kịp thưởng thức. Đem VCD để vào trong tủ, nhưng lại vô ư một cách tàn nhẫn, để lại nguyên ch́a khóa, Hằng đă t́m thấy nó. Nhưng giá như nó đừng bắt mắt bằng những h́nh ảnh b́a in nguyên xi trên cái đĩa th́ Hằng đâu cần xem chi.
Hằng không tin vào mắt ḿnh nữa. Tất cả hoàn toàn sụp đổ. Ḍng tin nhắn đă cảnh báo, nhưng t́nh yêu, niềm tin đă chiến thắng lời cảnh báo đó. Hơn năm qua, ân ái, ngọt ngào, vỗ về với người chồng, mà tâm hồn, thể xác lại cho hết v́ một thằng đàn ông. Đó là thứ t́nh cảm ǵ, mà có thể chiến thẳng cả sự hy sinh, chịu đựng, tủi nhục của một người vợ, một người phụ nữ. Không thể, không thể kéo dài sự hoang tưởng, giả dối này.
- Sơn ơi! Thà anh giết em c̣n hơn!
Trái tim mền yếu của người phụ nữ bị tổn thương quá lớn, ngàn mũi tên từ từ xuyên thủng buồng tim, huyết quản, làm chết người.
Lao nhanh trên chiếc xe, sự nghi ngờ, sợ hăi, linh tính h́nh như mách bảo điều chẳng lành, sẽ bị vợ phát hiện chiếc VCD, nên Sơn vội vă trở lại căn pḥng lấy ch́a khóa, v́ bất cẩn.
- Rất may. Sơn vui mừng v́ ch́a khóa c̣n y trên tủ, chiếc VCD vẫn c̣n.
Hằng trong pḥng tắm bước ra, tấm khăn dày cộm, màu trắng, đang che chở con tim đơn giá, nước rơi loạng choạng từ mái tóc dài mượt chưa kịp lau khô, đôi mắt nham nhúa lệ, c̣n đỏ hoe.
- Anh về sớm vậy?
Hằng muốn nhào đến xé nát Sơn thành trăm mảnh, muốn điên cuồn la hét, gan mật sôi lửa căm hờn. Nhưng tương lai, sự nghiệp của Sơn mà Hằng đă cố nén, cố tạo cho cái vỏ bọc con người ḿnh một nụ cười thanh thản.
- Em sao vậy?
- Bụi bay vào mắt, em đau lắm.
Sơn đứng vậy định tiến đến Hằng để vuốt ve, tŕu mến th́ một tiếng: bộp... phát ra. Nguyên cái VCD rớt trên nền gạch lát hoa lạnh lẽo, gió đầu mùa đập vào khung cửa sổ đùng đùng, khuynh tan mọi ánh sáng làm căn pḥng trở nên u tối, đầy sợ hăi.
Hằng đă cố không nhớ đến những h́nh ảnh cơ thể trần truồng in trên cái VCD đó, Sơn lại bất cẩn lần nữa, làm nỗi đau hóa ra thành sự thật. Hằng im lặng, nước mắt không ngớt rơi dù đă cố dằn nén lại.
Mặt Sơn tái xanh, người run rẩy, nước mắt rơi nḥa như đứa trẻ con, hai chân quỵ xuống nền gạch lát hoa lănh lẽo. Tiếng gió đầu mùa đập vào khung cửa kính dữ dội, kéo theo âm thanh của tiếng gào thét đến tung trời. Tiếng sóng vỗ dập vùi những cánh tím lục b́nh đang trôi theo ḍng nước muôn ngả, biết về đâu?!
Gian pḥng, cái màn cửa màu hồng phấn Hằng rất thích nó tung bay theo làn gió giờ đứng im lặng, cây hoa ngọc lan cũng trố mắt nh́n thật trêu ngươi.
- Hằng... Hằng... anh...
Nước mắt Sơn dẫm giụa, đôi mắt thiên thần bỗng già cỗi, đáng ghét. Hằng không sao nói được, cổ họng như có ai bóp nghẹn, đôi tay run rẩy đập th́nh thịch vào lồng ngực đang muốn nổ tung.
- Anh xin em, anh xin em.
Sơn gh́ vào chân Hằng đang bước, kéo cơ thể Sơn nặng trĩu, dần dần xa khuất, cánh cửa khép lại, một màu đen u tối. Sơn muốn tung nát khung kính để bay theo làn gió đến ḍng nước chảy xiết, cuốn trôi cơ thể khốn nạn, tù tội theo những cánh lục b́nh tội nghiệp, mặc kệ nó về đâu.
- Anh sẽ ra đi, đi thật xa, chỉ xin em một lời tha thứ.
- Anh đi là giải quyết được tất cả sao? C̣n con? C̣n mọi thứ trong căn nhà này?
Sơn đă kư vào tờ ly dị. Bỏ lại tất cả cuộc đời này với những niềm đau, với vợ, với con và với cả Tuấn. Ra đi là sự lựa chọn giải thoát.
...
Đêm nay như bao đêm, ḍng sông này nước vẫn chảy xiết. Thơ thẩn trên thành cầu Mỹ Thuận, ánh sáng của đèn cao áp dội cái bóng to lớn, nặng trĩu xuống ḍng sông chảy xiết. Sơn nhắm mắt lại hít nhẹ, rồi lao xuống ḍng sông sâu thẳm.
...
Cuộc đời Sơn tưởng chừng kết thúc khi lao xuống ḍng sông sâu thẳm. Nhưng may sao Sơn được những người qua lại cứu vớt đưa đến bệnh viện. Sau gần hai giờ, Sơn thoát chết. Tỉnh dậy Sơn thấy đầu ḿnh tê buốt, cơ thể lạnh giá khôn cùng.
- Sơn không biết bơi mà, lư ǵ lao xuống ḍng sông ấy?
Tuấn hỏi Sơn rồi quay sang Hằng:
- Sao Sơn làm thế, hả Hằng?
Câu chuyện giữa hai người đă phơi bày ánh sáng, chỉ có điều Tuấn không biết, mọi người không biết, Hằng và Sơn đă rơ. Giờ Hằng muốn chính tay ḿnh giết chết Tuấn. Nhưng nỗi đau và ḷng thù hận không chiến thắng được t́nh yêu của Hằng dành cho Sơn.
Hằng im lặng, khóc thật nhiều. Sơn không nói mà đưa mắt nh́n về Hằng và thằng con trai bụ bẫm nước mặt giàn giụa.
- Tôi c̣n sống?! Tại sao phải cứu tôi, sao không để tôi chết đi? Tôi sống không bằng chết.
- Anh chết đi, mẹ con em sống ra sao?
T́nh yêu và ḷng vị tha của Hằng càng khiến Sơn nhục nhă và thấy càng không thể có mặt mũi nào trở về chung sống với Hằng. Sau khi b́nh thường trở lại, Sơn quyết định cho Tuấn biết mọi việc đă phơi bày trước lúc ra đi.
Sự thật phơi bày, Tuấn đau xót không kém ǵ Sơn. Sự tủi nhục, tội lỗi bao trùm cuộc sống.
- Ḿnh xin lỗi Sơn. Ḿnh đă hại Sơn.
- Sơn sẽ đi thật xa, có thể sẽ không trở lại nơi này nữa.
- Sơn c̣n mẹ già, vợ con và sự nghiệp nữa mà.
- Không! Đă mất hết tất cả rồi. Chính sự lựa chọn cho t́nh yêu đă giết chết cuộc đời và t́nh yêu của Sơn với gia đ́nh. Kiếp này Sơn đă làm khổ quá nhiều người. Tuấn cũng nên quên Sơn để làm lại cuộc đời ở một nào nào đó thật xa.
Ḷng buồn, xe cũng buồn, giục bánh lăn nhanh. Sơn ra đi, nhưng không biết phải đi về đâu, bỏ lại cả t́nh yêu và cả gia đ́nh.
- Anh đă phạm phải sai lầm quá lớn. Anh không mong em tha thứ. Nhưng anh van xin em một điều duy nhất, hăy chăm sóc mẹ, con và xem như anh đă chết... Nước mắt làm nhem nhuốc những ḍng chữ mực tàu, lá thư đẫm lệ. Sơn đă ra đi!
Hằng ngước nh́n qua khung cửa sổ, nơi ḍng sông chảy xiết, cuốn trôi những đám lục b́nh tím, làm tàn tạ, khố nát.
...
Ánh sáng đèn cao áp, trên thành cầu Mỹ Thuận dội cái bóng gầy cồm, lụ khụ lên ḍng sông chảy xiết, đè ập những cánh tím lục b́nh thật tội nghiệp. Hương mận, hương nhăn tỏa ngát. Ông lăo nh́n xa xăm, đă quá lục tuần không c̣n thèm khát mùi vị cơ thể khỏe khắn, nam tính, mà khát khao tột cùng một mái ấm gia đ́nh, nơi người vợ già nua, góa bụa đang trông đợi, và thằng con trai bụ bẫm, tinh nghịch đă khôn lớn, thành người.
Hằng, thời gian và nỗi nhớ lấy đi đôi mắt nhung bóng trở nên nhăn nhó, màu tang trắng mọc đầy trên tóc đang thơ thẩn trên tay lá thư đẫm nước mắt và máu, làm nḥa ḍng chữ mực tàu, nh́n xa xăm qua khung kính về phía ḍng sông chảy xiết.
Cao Tuấn
(hết)
Trích từ: www.heavengay.com
Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUYUH5180 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUYVIP15180 gửi tới 8785
Hăy thương cảm cho những người đồng tính như chúng ta.Đừng xa lánh họ..............
[left]www.heavengay.com[/left]
buồn wa, không lẽ cuộc đời của gay không thể nào có kết thúc tốt đẹp sao??? Trích từ: www.heavengay.com
Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUYUH8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUYVIP18426 gửi tới 8785
[left]www.heavengay.com[/left]
cậu đúng là một tác giả viết truyện đấy. nhưng sao không để Tuấn ra đi mà lại là sơn. kết thúc thật đau buồn nhưng sao bạn không chọn một hướng giải quyết tốt hơn, cứ t́nh yêu khác người là phải chịu kết thúc đau buồn vậy sao.
Trích từ: www.heavengay.com
Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUYUH15913 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUYVIP115913 gửi tới 8785
[left]www.heavengay.com[/left]
câu chuyện của bạn cũng cảm động lắm đó, nhưng sao nó bi nhiều quá,cho nó một chút màu hồng vào nhe bạn.cung giống tiểu thuyết lắm đó..
Trích từ: www.heavengay.com
Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUYUH10712 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUYVIP110712 gửi tới 8785
[left]www.heavengay.com[/left]
hjhj cái này hohoi9 pót lại thôi, ko phải bạn đó viết.
ḿnh thấy Sơn ra đi đúng hơn, nếu Tuân ra đi th́ Sơn sẽ hối tiếc măi về t́nh yêu của họ, như thế dù ở lại th́ chắc chắn Sơn cũng ko hạnh phúc với vợ và con. Nên Sơn ra đi là cách giải quyết tốt nhất
Trích từ: www.heavengay.com
Góp sức xây dựng một cộng đồng vững mạnh. Thông tin phía dưới sẽ giúp ít cho bạn
ỦNG HỘ DIỄN ĐÀN - Soạn tin : BUYUH8426 gửi tới 8785
XEM PHIM - DOWNLOAD MOVIE TẠI KHU VỰC V.I.P - Soạn tin : BUYVIP18426 gửi tới 8785